Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
  1. Bánh Xe Vận Mệnh Tại Hogwarts
  2. Chương 79: Bản Ballad Dưới Vực Sâu Và Vàng Của Người Chết
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 79: Bản Ballad Dưới Vực Sâu Và Vàng Của Người Chết

Đại dương ở độ sâu năm trăm mét không còn là nước nữa. Nó là một nấm mồ lỏng, đặc quánh như dầu hắc lạnh buốt, ép chặt vào mọi bề mặt với sức nặng ngàn cân.

Con tàu The Last Fortune không lướt đi, mà đang trôi lơ lửng, run rẩy trong một quả cầu khí mong manh được duy trì bởi Nghi thức Ma thuật “Thủy Tinh Chi Bích” mà Tristan đã thiết lập.

Trên sàn tàu, Tristan Prewett – đôi mắt vẫn còn quấn băng mỏng nhưng linh tính đã tỏa ra như mạng nhện bao trùm không gian – đang quỳ một chân xuống, vẽ những biểu tượng Hermes cổ bằng bột bạc trộn với máu của mực ống khổng lồ.

Ở trung tâm trận pháp, Dobby đứng đó, đôi tai dơi rũ xuống vì kiệt sức, nhưng những ngón tay dài khẳng khiu vẫn liên tục búng tanh tách để duy trì kết giới “Cánh Cửa Cách Ly” (Door of Isolation). Nếu cậu dừng lại dù chỉ một giây, áp suất nước bên ngoài sẽ nghiền nát con tàu gỗ này thành một nắm mùn cưa.

Bên ngoài lớp kính cửa sổ dày cộp, bóng tối vĩnh cửu ngự trị.

Nhưng bóng tối đó không trống rỗng.

“Papa…” Mercury ngồi trên vai Tristan, chiếc kính một mắt (monocle) lóe lên ánh sáng xanh lam nhạt khi nó quét qua màn đêm bên ngoài. Giọng nó vang lên, không còn vẻ kiêu ngạo thường thấy mà nhuốm màu cảnh giác cao độ. “Có những thực thể phi vật chất đang bám theo chúng ta. Cấu trúc linh thể méo mó… Số lượng: hàng trăm.”

Qua ánh sáng lân quang yếu ớt từ những con cá biển sâu, Harry nhìn thấy chúng.

Những bóng trắng mờ ảo, hình thù vặn vẹo như những tấm khăn tang trôi trong nước, đang bám dính lấy mặt ngoài của quả cầu khí bảo vệ. Chúng có những khuôn mặt người đang gào thét câm lặng, những bàn tay xương xẩu cào cấu vào lớp màng ma thuật, thèm khát hơi ấm sự sống bên trong.

Regulus Black rùng mình, vết thương trên ngực nhói lên dữ dội. Cái lạnh lẽo âm u này gợi cho anh nhớ đến Hồ Nước Đen trong hang động Horcrux, nơi những Âm Binh (Inferi) từng kéo anh xuống đáy.

“Đừng nhìn vào mắt chúng,” Cedric Diggory cảnh báo, tay nắm chặt lọ Nước Thánh. “Đó là những Thủy Quỷ (Water Ghosts). Nếu cậu giao tiếp bằng mắt, chúng sẽ kéo linh hồn cậu ra khỏi xác.”

Sự im lặng và áp lực tâm lý dưới đáy biển sâu bắt đầu ăn mòn tinh thần của thủy thủ đoàn. Tiếng kẽo kẹt của thân tàu nghe như tiếng xương gãy. Không khí trở nên đặc quánh, khó thở.

Harry Potter đứng giữa khoang chính, cảm nhận được nỗi sợ hãi nguyên thủy đang len lỏi vào tim mọi người. Cậu biết, nếu để nỗi sợ này chiếm hữu, Linh thể của họ sẽ suy yếu, và đó là lúc lũ Thủy Quỷ bên ngoài tràn vào.

Linh tính của một Sequence 9: Bard (Nhà Thơ Lang Thang) mách bảo cậu rằng đây chính là sân khấu của mình. Một sân khấu giữa lòng địa ngục.

Cậu hít một hơi thật sâu, nắm chặt đũa phép như cầm một thanh kiếm, và bắt đầu hát.

Không phải những giai điệu vui nhộn thường ngày. Đó là một bản Ballad cổ xưa bằng tiếng Gaelic mà cụ Dumbledore từng ngâm nga – Khúc Ca Của Ngọn Lửa Trong Bão Tuyết.

“Khi bóng đêm nuốt chửng ánh mặt trời,Và biển cả gầm gào đòi nợ máu,Hãy thắp lên ngọn lửa trong tim người,Để dẫn lối những linh hồn nương náu…”

Giọng hát của Harry ban đầu còn run rẩy, lạc lõng giữa tiếng rên rỉ của đại dương. Nhưng rồi, ma dược trong dạ dày cậu bắt đầu sôi sục. Linh tính hòa quyện vào từng nốt nhạc, biến âm thanh thành sức mạnh thực thể.

Một luồng ánh sáng vàng ấm áp, dịu nhẹ như nắng sớm mùa thu, tỏa ra từ lồng ngực Harry. Nó lan tỏa ra xung quanh, xuyên qua lớp gỗ, xuyên qua lớp kính.

Lũ Thủy Quỷ đang bám bên ngoài bong bóng khí khi chạm phải ánh sáng này liền rít lên đau đớn, cơ thể mờ ảo của chúng bốc khói như tuyết gặp lửa, rồi tan biến vào bóng tối.

Regulus cảm thấy cơn lạnh trong xương tủy rút đi. Snape thả lỏng đôi vai đang gồng cứng. Ngay cả Nagini cũng ngừng rít lên khe khẽ, đôi mắt rắn dịu lại.

Harry mở mắt. Trong khoảnh khắc đó, cậu cảm thấy mình vừa chạm vào một quy tắc nào đó của thế giới này. Cậu không chỉ hát, cậu đang ca tụng sự dũng cảm.

“Tốt lắm,” Tristan nói, giọng trầm ổn vang lên từ góc tối. “Duy trì tần số đó. Chúng ta đến nơi rồi.”

Phía trước, một cái bóng khổng lồ lù lù hiện ra trong ánh sáng lân quang xanh bệnh hoạn.

Xác tàu đắm.

Nó to lớn như một con cá voi cổ đại đã chết, nằm nghiêng bên vách núi ngầm. Nhưng điều kỳ dị là toàn bộ thân tàu không bị mục nát, mà bị bao phủ bởi một lớp vỏ sò, san hô và xương cốt kết dính lại cứng như đá granite. Nó giống như một cái kén khổng lồ, hay một nấm mồ được niêm phong kỹ lưỡng.

“Dừng lại!” Mercury đột ngột hét lên, nhảy phốc xuống bàn điều khiển. Nó áp sát chiếc kính một mắt vào cửa sổ, mồ hôi lạnh túa ra trên trán con Niffler.

“Đừng chạm vào nó! Papa! Cái vỏ đó… nó đang sống!”

“Sống?” Harry ngưng hát, ngạc nhiên hỏi.

“Đó không phải là vỏ sò tự nhiên,” Mercury nói nhanh, giọng đầy vẻ học thuật pha lẫn kinh hoàng. “Đó là một Ma Trận Sinh Học (Biological Matrix) được nuôi bằng oán khí. Nhìn các đường vân xoắn ốc kia đi! Đó là những mạch máu đã hóa đá. Nếu Dobby cố gắng mở nó bằng cách thông thường, con tàu này sẽ bị cái kén đó ‘ăn’ thịt ngay lập tức.”

Tristan nhíu mày dưới lớp băng bịt mắt. Cậu búng tay, con lắc Pendulum bay lên, xoay tròn dữ dội.

“Giải mã đi, Mercury. Tìm điểm G.”

“Đang xử lý… Đang xử lý…” Mercury chạy qua chạy lại trên bản đồ địa hình, đôi tay nhỏ bé múa may liên tục, vẽ ra những công thức giải mã phức tạp bằng ánh sáng xanh.

“Cấu trúc phong ấn dựa trên nhịp tim của sinh vật sống… Tần số dao động là 45 nhịp/phút… Cần một cú sốc ma thuật đồng bộ vào điểm yếu nhất…”

Mắt Mercury sáng rực lên: “Tìm thấy rồi! Góc 45 độ, ngay dưới mỏ neo gãy! Đó là ‘van tim’ của cái kén! Dobby, chuẩn bị Xuyên Thấu Không Gian! Harry, dùng ‘Tiếng Hét Của Ánh Sáng’ (Light Scream) vào điểm đó ngay khi ta ra hiệu!”

“Làm đi!” Tristan ra lệnh dứt khoát.

Tàu The Last Fortune rung lên bần bật.

“Bây giờ!” Mercury hét.

Harry giơ đũa phép, dồn toàn bộ linh tính vừa tích tụ được, phóng ra một chùm sáng chói lòa kèm theo tiếng rít chói tai về phía mỏ neo gãy.

Cùng lúc đó, Dobby búng tay một cái “tách” thật mạnh.

RẦM!

Một tiếng nổ trầm đục vang lên dưới đáy biển. Lớp vỏ sò sinh học tại điểm đó co giật dữ dội, phun ra một dòng máu đen ngòm rồi nứt toạc ra như một vết thương hở miệng.

“Vào đi! Nhanh lên trước khi nó khép lại!” Mercury gào lên.

Dobby lập tức thi triển phép Độn Thổ (Apparition) kéo theo những chiếc rương rỗng từ khoang tàu của họ, biến mất vào trong cái lỗ đen ngòm đó và quay lại gần như ngay tức khắc.

Bịch. Bịch. Bịch.

Hàng chục chiếc rương gỗ mục nát, bám đầy rong rêu và chất nhầy đen sì được Dobby chuyển về khoang chính.

Ngay khi chiếc rương cuối cùng được mang ra, vết nứt trên xác tàu lập tức khép lại với tiếng nghiến răng ken két đầy giận dữ.

Cả nhóm thở phào nhẹ nhõm. Họ đã trộm được kho báu từ miệng quái vật.

“Mở ra xem nào,” Snape nói, đũa phép vẫn chĩa thẳng vào đống rương đề phòng.

Nắp chiếc rương đầu tiên bật mở.

Ánh sáng vàng chóe tràn ngập căn phòng tăm tối.

Vàng.

Hàng ngàn thỏi vàng ròng, dây chuyền, vương miện, đá quý chất đống, lấp lánh thứ ánh sáng mê hoặc đến mức Regulus phải nheo mắt lại.

“Chúng ta giàu to rồi…” Harry thốt lên, tay định vươn ra chạm vào một thỏi vàng.

“ĐỪNG CHẠM VÀO!”

Lần này, cả Mercury và Cedric cùng hét lên một lúc.

Mercury đứng trên nắp rương, cầm kính lúp soi vào thỏi vàng, toàn thân nó run rẩy – không phải vì tham lam, mà vì sợ hãi.

“Harry… nhìn kỹ đi. Đây không phải vàng tự nhiên.”

Harry khựng lại. Cậu nheo mắt nhìn kỹ thỏi vàng trước mặt.

Lớp vàng láng bóng bắt đầu biến đổi dưới cái nhìn chăm chú. Những vân vàng uốn lượn tạo thành hình một khuôn mặt người đang há miệng gào thét. Hốc mắt trũng sâu, tuyệt vọng.

Bên cạnh nó, một viên hồng ngọc to bằng quả trứng gà thực chất là một giọt máu khô cô đặc ngàn năm. Một chuỗi ngọc trai trắng muốt chính là những chiếc răng người được mài nhẵn.

“Đâ… đây là…” Harry lắp bắp, lùi lại, mặt cắt không còn giọt máu.

“Vàng Xương (Bone Gold)” Tristan nói, giọng lạnh lẽo như băng. “Được đúc từ xương cốt, răng và linh hồn của hàng ngàn nô lệ bị hiến tế sống trên con tàu này. Áp suất đáy biển và oán khí đã nén xác thịt họ lại thành kim loại quý.”

Đột nhiên, tiếng vàng va vào nhau leng keng vang lên, dù tàu không hề rung lắc.

Keng… Keng…

Từ trong những chiếc rương mở nắp, một làn sương đen kịt bắt đầu bốc lên, uốn lượn, tụ lại giữa không trung.

Những thỏi vàng tự động bay lên, dính vào nhau, tạo thành một hình nhân khổng lồ cao đến chạm trần. Nó có bộ xương làm bằng vàng thỏi, đôi mắt là hai viên hồng ngọc đỏ ngầu, và miệng là hàng ngàn chiếc răng ngọc trai lởm chởm.

Oán Linh Tập Hợp (The Amalgamated Wraith).

Nó không nói, nhưng tiếng gào thét của hàng ngàn linh hồn vang vọng trực tiếp trong đầu mọi người, khiến màng nhĩ Harry đau nhói.

“TRẢ… LẠI… XƯƠNG… CHO… TA…”

Con quái vật vung tay. Một cơn bão tiền vàng sắc lẹm như dao cạo phóng thẳng về phía nhóm người.

“Protego Maxima!” Snape hét lên, tạo ra một lá chắn bạc.

Nhưng những đồng tiền vàng mang theo sức mạnh nguyền rủa xuyên thủng lá chắn ma thuật dễ dàng như xuyên qua giấy, cắm phập vào sàn gỗ, bốc khói xèo xèo.

“Vật lý vô dụng! Nó là Linh thể!” Cedric hét lớn, ném lọ Nước Thánh về phía con quái vật.

Lọ nước vỡ tan, ánh sáng trắng bùng lên khiến con quái vật lùi lại một bước, lớp vàng trên người nó xỉn màu đi một chút, nhưng ngay lập tức sáng lại nhờ oán khí bổ sung.

“Nó quá mạnh! Oán khí tích tụ ngàn năm!” Mercury rít lên, trốn sau lưng Tristan. “Papa, xác suất thắng là 0%! Chạy thôi!”

“Chưa được!” Tristan nghiến răng, mồ hôi chảy ròng ròng trên trán. Cậu đang dùng toàn bộ sức mạnh của “Winner” để thao túng xác suất, khiến những đòn tấn công chí mạng của con quái vật trượt mục tiêu trong gang tấc. “Nếu không thanh tẩy hoặc phong ấn nó, nó sẽ ám theo con tàu này mãi mãi! Harry!”

Harry ngẩng đầu lên, nhìn con quái vật vàng ròng đang lao tới.

Cậu nhớ lại cảm giác khi hát bản Ballad ban nãy. Sự ấm áp. Ánh sáng. Sự dũng cảm.

Đó là thiên địch của bóng tối.

“Harry! Hát đi! Dùng ‘Thánh Ca Mặt Trời’!” Tristan gào lên.

Harry không chần chừ. Cậu giơ đũa phép lên cao, nhắm mắt lại, tưởng tượng mình đang đứng dưới ánh mặt trời rực rỡ nhất.

Cậu mở miệng, và một âm thanh vang dội thoát ra. Không phải tiếng hát du dương, mà là một tiếng thét giai điệu, mang theo sức mạnh thanh tẩy của lửa thiêng.

“Hỡi ánh dương rạng ngời thiêu đốt,Xua tan đi bóng tối ngàn năm,Hãy để linh hồn về nơi an nghỉ,Và tro bụi trở về với bụi tro!”

Một cột ánh sáng vàng rực rỡ bùng nổ từ người Harry, sáng chói lòa như một mặt trời nhỏ mọc lên trong khoang tàu chật hẹp.

Con Oán Linh Vàng gào thét thảm thiết. Lớp vàng trên người nó bắt đầu tan chảy – không phải tan chảy vì nhiệt, mà vì sự thanh tẩy. Những khuôn mặt méo mó trên thỏi vàng giãn ra, trở nên bình thản, rồi bay lên thành những đốm sáng trắng li ti.

“Cedric! Ngay bây giờ!” Harry hét lên khi cảm thấy sức lực bị rút cạn.

Cedric lao tới, hai tay kết ấn, miệng lẩm nhẩm nghi thức An Hồn (Soul Soothing). Cậu dẫn dắt những đốm sáng trắng thoát khỏi thể xác vàng, hướng chúng bay ra ngoài cửa sổ, về phía mặt biển xa xăm.

Con quái vật sụp đổ.

Rầm!

Nó tan rã thành một đống vàng thỏi vô tri nằm chỏng chơ trên sàn. Không còn tiếng khóc than. Không còn ánh mắt oán hận. Chỉ còn lại đống kim loại lạnh lẽo.

Cả nhóm thở hồng hộc, ngồi bệt xuống sàn. Harry cảm thấy cổ họng mình như đang bốc cháy, nhưng ma dược trong người cậu lại đang sôi sục vui sướng. Cậu đã tiêu hóa nó hoàn toàn.

Tristan bước tới, đá nhẹ vào một thỏi vàng.

Cạch.

“Tiền là tiền,” cậu nói, giọng khàn đi vì kiệt sức nhưng vẫn giữ vẻ bình thản. “Khi đã thanh tẩy xong, nó chỉ là phương tiện trao đổi. Đừng để quá khứ ám ảnh ví tiền.”

Nhưng Mercury thì không bình tĩnh như vậy. Nó nhặt một đồng xu lên, soi mói kỹ lưỡng rồi thở dài thườn thượt:

“Giá trị giảm 15% do mất đi tính chất ‘Cổ Vật Nguyền Rủa’. Papa, chúng ta lỗ vốn rồi.”

“Lên thôi,” Regulus nói, nhìn ra cửa sổ, nơi lũ Thủy Quỷ đang bắt đầu tụ tập trở lại vì bị thu hút bởi cuộc chiến vừa rồi. “Trước khi cái xác tàu kia đổi ý và nuốt chửng chúng ta.”

Tàu The Last Fortune trồi lên mặt nước vào đúng 2 giờ 50 phút chiều.

Ánh nắng gay gắt của vùng biển nhiệt đới chiếu xuống boong tàu ướt sũng, biến đống vàng trong khoang thành một kho báu rực rỡ, che giấu đi nguồn gốc kinh hoàng của nó.

Tristan ra lệnh cho mọi người nghỉ ngơi, rồi một mình bước vào phòng thuyền trưởng, khóa trái cửa.

Cậu ngồi xuống chiếc ghế bành, tháo dải băng bịt mắt ra. Đôi mắt xám tro vẫn còn mờ, nhưng đã nhìn thấy được ánh sáng.

Trong đầu cậu chỉ có một kế hoạch: Harry Potter cần công thức tiếp theo.

Màn trình diễn vừa rồi – dùng tiếng hát để thanh tẩy Oán Linh – chính là chìa khóa cuối cùng để tiêu hóa ma dược Bard. Cậu ta đã sẵn sàng.

Sequence 8: Light Suppliant (Kẻ Cầu Nguyện Ánh Sáng).

Đồng hồ điểm 3 giờ chiều.

Trong không gian tĩnh lặng, những vệt sáng đỏ rực hư ảo bắt đầu xuất hiện, kéo ý thức của Tristan bay lên cao, vượt qua trần gỗ, vượt qua bầu trời, đến nơi mà thời gian và không gian đều mất đi ý nghĩa.

Phía trên màn sương xám vô tận.

Tristan mở mắt. Cậu đang ngồi trên chiếc ghế lưng cao bằng đồng thau, đối diện với Derrick Berg – The Sun – người đang có vẻ mặt cực kỳ phấn khích, và The World – Gehrman Sparrow – kẻ luôn ẩn mình trong bóng tối.

“Chào buổi chiều, Quý Ngài Kẻ Khờ,” Tristan cúi đầu chào vị chủ tọa vô hình ở đầu bàn.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

ong-troi-den-bu-cho-nguoi-can-cu-ta-co-mot-cai-do-thuan-thuc-bang.jpg
Ông Trời Đền Bù Cho Người Cần Cù: Ta Có Một Cái Độ Thuần Thục Bảng
Tháng 2 12, 2025
one-piece-ta-co-the-trom-di-nang-luc-trai-cay.jpg
One Piece: Ta Có Thể Trộm Đi Năng Lực Trái Cây!
Tháng 2 12, 2025
hon-don-thap
Hỗn Độn Tháp
Tháng 2 5, 2026
Cao Võ: Yêu Đương Não, Chết Cho Gia!
Cao Võ: Yêu Đương Não, Chết Cho Gia!
Tháng 5 3, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP