Chương 78: Điểm Mù Của Cơn Bão Và Nhà Lai Tạo Điên Rồ
Đại dương đôi khi giống như một người đàn bà điên loạn, vừa gào thét xé nát bầu trời, lại vừa có thể đột ngột im lặng đến mức nghe thấy tiếng máu chảy trong huyết quản.
Sau hàng giờ vật lộn với những cơn mưa axit và sóng thần, con tàu The Last Fortune bất ngờ trượt vào một vùng không gian tĩnh lặng đến rợn người.
Không còn gió rít. Không còn tiếng sóng vỗ ầm ầm vào mạn tàu. Thậm chí cả tiếng kẽo kẹt của những thớ gỗ chịu lực cũng biến mất.
Bầu trời phía trên bị xé toạc thành một vòng tròn hoàn hảo, để lộ ra một mảng màu xám chì tĩnh mịch, trong khi xung quanh là những bức tường mây đen dựng đứng cao hàng ngàn mét, xoáy tròn với tốc độ chóng mặt, tạo nên một đấu trường giam cầm những kẻ lạc lối.
Đây là mắt bão. Điểm mù của tử thần.
Sương mù ở đây không có màu trắng đục thường thấy, mà mang một sắc vàng nhạt lờ lờ, đặc quánh và lơ lửng trong không khí như phấn hoa của một loài thực vật khổng lồ vô hình nào đó đang vào mùa sinh sản.
Tristan Prewett đứng ở mũi tàu. Dải băng đen bịt mắt đã được tháo bỏ, nhưng đôi mắt xám tro của cậu vẫn còn vằn lên những tia máu đỏ – cái giá phải trả cho việc nhìn trộm định mệnh quá lâu. Cậu nheo mắt, cố gắng nhìn xuyên qua lớp sương mù vàng vọt, bàn tay vô thức siết chặt lan can gỗ ẩm ướt.
Linh tính của “Winner” (Người Chiến Thắng) đang gào thét. Không phải cảnh báo về cái chết, mà là một cảm giác rùng mình khó tả, giống như khi ta vô tình chạm tay vào một khối thạch nhầy nhụa trong bóng tối.
“Không khí… có vị ngọt.”
Mercury ngồi chễm chệ trên vai trái của Tristan. Nó đang đeo một chiếc kính một mắt (monocle) tự chế từ mảnh kính vỡ và dây kẽm. Đôi mắt đen láy của Sequence 7 “Nhà Giải Mã” xoáy tròn liên tục, đồng tử co giãn theo nhịp điệu của những dòng dữ liệu vô hình.
“Papa,” Mercury lên tiếng, giọng nói trong trẻo nhưng nhuốm màu căng thẳng. “Phân tích thành phần không khí: 70% hơi nước, 20% lưu huỳnh, và 10%… bào tử nấm có hoạt tính sinh học cao. Chúng ta đang hít thở trong một nồi súp vi khuẩn khổng lồ.”
“Bào tử nấm?” Tristan nhíu mày. Giữa đại dương sao lại có nấm?
“Và có dữ liệu lớn đang tiếp cận,” Mercury rít lên, móng vuốt bám chặt vào vai áo Tristan. Nó chỉnh lại cái kính một mắt, nhìn chằm chằm vào màn sương phía trước. “Cấu trúc lai tạo… Tàu hơi nước kết hợp thuyền buồm… Kích thước gấp 3.5 lần chúng ta… Hệ thống vũ khí ma thuật cấp độ: Hủy Diệt.”
Từ trong màn sương vàng đặc quánh, một cái bóng khổng lồ lù lù hiện ra, xé toạc sự tĩnh lặng.
Đó là một con quái vật của đại dương. Thân tàu đen trùi trũi như được tạc từ gỗ mun hắc ám, những ống khói vươn lên cao phun ra những luồng khói màu tím nhạt ảo diệu. Cánh buồm của nó không đón gió nhưng vẫn căng phồng, lấp lánh những điểm sáng li ti như sao trời rơi xuống trần gian.
The Future (Tàu Tương Lai). Soái hạm của “Tinh Chi Thượng Tướng” Cattleya.
Tristan nín thở. Cậu định ra lệnh cho đám thủy thủ người giấy quay đầu, nhưng con lắc pha lê đen Pendulum trong túi áo ngực cậu đột ngột ngừng xoay. Nó đứng im phăng phắc, chỉ thẳng về phía con tàu khổng lồ kia.
Không có sát ý.
Chỉ có sự tò mò hỗn loạn, điên rồ, và… sự háo hức đến nghẹt thở.
“Này! Bên kia!”
Một tiếng hét vang lên, phá tan sự im lặng trang nghiêm của cuộc gặp gỡ giữa hai con tàu.
Từ trên cột buồm cao nhất của The Future, một bóng trắng lao vút qua khoảng không rộng lớn giữa hai tàu.
Hắn không dùng dây thừng, cũng không dùng chổi bay hay bùa chú “Bay Lên”. Hắn đu sang bằng một sợi dây leo to bằng cổ tay người lớn – một thứ dây leo ghê rợn được bện từ ruột cá và rong biển, vẫn còn đang giãy đành đạch và rỉ nước nhờn như vừa bị lôi ra từ bụng một con thủy quái.
Bịch.
Gã đàn ông đáp xuống boong tàu The Last Fortune nhẹ nhàng như một con bướm trắng đẫm máu.
Hắn mặc một chiếc áo blouse trắng lấm lem bùn đất và vết ố xanh đỏ, mái tóc vàng rối bù như tổ chim, và đôi mắt xanh sáng rực lên một thứ ánh sáng cuồng tín của kẻ tử vì đạo.
Frank Lee. Thuyền phó của Tàu Tương Lai. Kẻ mà mọi hải tặc trên biển đều sợ hãi hơn cả Đô đốc.
Frank bỏ qua tất cả những họng súng của đám người giấy đang chĩa vào mình. Hắn bỏ qua Regulus đang đứng tựa vào lan can với vẻ mặt cảnh giác. Hắn bỏ qua cả Harry đang lắp bắp niệm chú bảo vệ.
Mắt hắn chỉ dán chặt vào cột buồm chính của The Last Fortune.
Nơi đó, do ảnh hưởng từ năng lực “Planter” của Nagini trước đó, đám nấm mốc ký sinh của Dobby đã mọc um tùm, tạo thành những mảng rêu xanh và nấm trắng bao phủ lấy gỗ tàu.
“Ôi trời ơi…”
Frank hít một hơi thật sâu, lồng ngực phập phồng như người sắp chết đuối vớ được cọc. Đôi mắt hắn rưng rưng nước mắt vì xúc động.
“Nấm ký sinh trên gỗ chết có linh tính! Nhìn cấu trúc tế bào này xem… sự cộng sinh cưỡng ép này thật gợi cảm! Thật lãng mạn!”
Hắn quỳ sụp xuống sàn, áp má vào cột buồm đầy rêu mốc, hôn chụt một cái thật kêu lên đám nấm, không hề bận tâm đến việc bào tử đang bay tứ tung.
“Biến thái…” Mercury thì thầm, rùng mình lùi lại phía sau cổ Tristan. “Papa, cấu trúc não của tên này là một mê cung không lối thoát. Logic của hắn đã bị bẻ cong thành hình xoắn ốc.”
Cánh cửa khoang hầm bật mở. Nagini bước ra.
Chiếc khăn turban của cô đã ướt sũng, dính chặt vào da đầu, không thể che giấu được những lọn tóc rắn đang ngọ nguậy dữ dội vì cảm nhận được mối đe dọa. Cô đứng chắn trước cột buồm, đôi mắt vàng óng co lại thành một đường chỉ mỏng, tỏa ra sát khí của một con thú mẹ bảo vệ lãnh thổ.
Frank ngẩng đầu lên.
Khoảnh khắc nhìn thấy Nagini, hắn sững sờ. Đôi mắt hắn mở to hết cỡ, sáng rực lên như đèn pha ô tô.
“Ôi chao! Chúa tể ơi!”
Hắn đứng bật dậy, hai tay dang rộng như muốn ôm trọn lấy Nagini vào lòng.
“Một bán nhân loại hoàn hảo! Một kiệt tác của tạo hóa! Cô gái, cô có gen của thực vật cộng sinh với bò sát? Cô là tự nhiên hay nhân tạo? Cô có khả năng quang hợp bằng da không?”
Không đợi Nagini trả lời, hắn thò tay vào túi áo blouse – cái túi không đáy chứa đựng những cơn ác mộng của đại dương – và lôi ra một con cá đầu bò to bằng cánh tay người lớn. Con cá vẫn còn sống, mắt lồi, miệng há ra thở hổn hển, nhưng thay vì vây, nó lại mọc ra bốn cái chân bò nhỏ xíu.
“Cô có muốn thử lai tạo với con này không?” Frank chìa con cá về phía Nagini với vẻ mặt chân thành nhất có thể. “Nó sẽ giúp cô mọc mang và thở dưới nước! Hãy tưởng tượng xem – một cây rắn biết bơi và có thể cho sữa! Đó sẽ là bước tiến hóa vĩ đại của sinh học!”
Không gian trên boong tàu chết lặng trong ba giây.
Snape, người vừa bước lên từ hầm tàu, nghe thấy chữ “lai tạo” và nhìn thấy con cá đầu bò, gương mặt ông chuyển từ màu vàng sáp sang màu xanh lét. Ông cảm thấy sự xúc phạm sâu sắc đối với sự nghiêm túc của khoa học.
“Tránh ra!”
Nagini rít lên. Cô không hiểu gã điên này đang nói gì, nhưng bản năng mách bảo cô rằng hắn nguy hiểm hơn cả một hạm đội hải quân.
Cô vung tay.
Những dây leo dưới sàn tàu – tàn dư của trận chiến trước – bật lên như những roi da, quất mạnh vào người Frank. Đám rắn trên đầu cô cũng đồng loạt phóng ra, phun nọc độc xanh lục về phía hắn.
Vút! Bốp!
Frank không né. Hắn đứng yên, mỉm cười sung sướng đón nhận đòn tấn công.
Dây leo quất rách áo blouse, xé toạc da thịt hắn. Nọc độc bắn vào mặt hắn, xèo xèo bốc khói.
Nhưng thay vì máu đỏ chảy ra, từ những vết thương của Frank, một thứ nhựa cây màu vàng óng ứa ra, tỏa mùi thơm ngào ngạt của lúa chín.
“Tuyệt vời! Phản ứng sinh học cực mạnh!”
Frank cười khanh khách, tiếng cười vang vọng như tiếng chuông nhà thờ bị lỗi nhịp. Hắn không hề thấy đau đớn, hắn chỉ thấy hưng phấn.
“Cô làm ta càng muốn nghiên cứu cô hơn! Chúng ta hãy cùng nhau tạo ra một đứa con… ý ta là một giống loài mới!”
Hắn lao tới, bất chấp dây leo và nọc độc, bàn tay nhớp nháp nhựa cây vươn về phía vai Nagini.
“Dừng lại ngay, đồ ngu ngốc.”
Một giọng nói lạnh lẽo, đầy uy quyền vang lên từ phía tàu The Future, cắt ngang cơn điên của Frank.
Ngay khi ngón tay Frank sắp chạm vào Nagini, một luồng ánh sáng tím rực rỡ, mang theo những ký tự bí ẩn, đột ngột xuất hiện và quấn chặt lấy eo hắn.
Đó là phép thuật trừng phạt của “Kẻ Ẩn Dật”.
“Á á á! Thuyền trưởng! Đợi chút! Chỉ một chút nữa thôi! Cô ấy là định mệnh của tôi!”
Frank bị lôi ngược về phía sau như một con chó hư bị xích cổ. Hắn giãy giụa giữa không trung, tay chân khua khoắng loạn xạ, cố gắng bám víu vào không khí.
Cattleya đứng trên cầu chỉ huy của The Future, đẩy gọng kính dày cộp, đôi mắt tím ẩn chứa sự mệt mỏi vô tận của một bà mẹ phải trông coi đứa con to xác bị tăng động.
“Frank, ta đã bảo không được làm phiền tàu của người khác. Đặc biệt là tàu… của bạn bè.”
Cattleya liếc nhìn Tristan. Ánh mắt cô xuyên qua màn sương mù, khóa chặt vào chàng thiếu niên tóc đen. Cô nhận ra luồng khí tức mờ nhạt nhưng đặc trưng của Sương Mù Xám trên người cậu – dấu hiệu của những kẻ được “The Fool” bảo hộ.
Tristan mỉm cười, chỉnh lại cổ áo. Cậu khẽ gật đầu, rồi đưa tay lên làm một dấu hiệu kín đáo mà chỉ những thành viên cốt cán của Tarot Club mới hiểu – ngón cái và ngón trỏ chạm nhau tạo thành một vòng tròn, tượng trưng cho “The World” và con mắt đỏ.
Cattleya khẽ nhếch môi, đáp lại bằng một cái gật đầu gần như không thể nhận thấy. Cô thu hồi dây phép thuật, kéo Frank bay vút về phía The Future.
“Cầm lấy! Quà gặp mặt!”
Trước khi bị lôi đi hoàn toàn vào màn sương, Frank ném một cái túi vải bố về phía Nagini.
“Hạt giống ‘Nấm Lai Bò’ thế hệ ba! Trồng nó đi, tưới bằng máu tươi, nó sẽ mọc ra những cây nấm có vị bít tết thượng hạng! Lần sau chúng ta sẽ bàn về việc cấy ghép tử cung thực vật nhé!”
Cái túi rơi “bịch” xuống boong tàu The Last Fortune. Nó không nằm im, mà đập thình thịch, thình thịch như có một quả tim đang sống bên trong.
Nagini đứng chết trân, tay run rẩy nhìn cái túi như nhìn thấy một quả bom hẹn giờ. Lần đầu tiên trong đời, con rắn kiêu hãnh cảm thấy sợ hãi một con người.
Hai con tàu lướt qua nhau trong im lặng.
Bóng dáng khổng lồ của The Future dần tan biến vào màn sương vàng phía bên kia cơn bão, mang theo tiếng gào thét tiếc nuối của Frank Lee: “Hãy nhớ tưới nước cho nóooo…”
Trên boong The Last Fortune, sự im lặng nặng nề bao trùm.
Snape bước tới, dùng đũa phép chọc nhẹ vào cái túi đang đập thình thịch. Đầu đũa phép của ông lập tức bùng lên ngọn lửa xanh đe dọa.
“Nếu cô dám trồng thứ quái quỷ này trên tàu,” Snape nói, giọng trầm thấp và đầy sát khí, “ta thề sẽ ném cả cô, cái cây và cái túi này xuống biển cho cá ăn. Ta không đùa đâu.”
Nagini nuốt nước bọt, đá cái túi ra xa. “Ta… ta cũng không có ý định đó.”
Regulus, người nãy giờ đứng dựa vào lan can chứng kiến toàn bộ vở kịch điên rồ, khẽ thở dài. Mái tóc đen ướt sũng rũ xuống che đi đôi mắt đỏ u buồn.
“Thế giới này…” anh lẩm bẩm, nhìn về hướng con tàu kia đã khuất bóng. “Tại sao nơi nào cũng đầy rẫy những kẻ điên tình và quái dị thế này? Liệu Elaine… nàng có đang gặp phải những kẻ như vậy không?”
Tristan bật cười khẽ, vuốt ve Mercury đang run rẩy trên vai.
“Regulus thân mến, giữa đại dương bao la này, quái vật đáng sợ nhất đôi khi không nhe nanh múa vuốt.”
Cậu nhìn cái túi nấm đang đập thình thịch trên sàn.
“Mà chúng thường mặc áo blouse trắng, mỉm cười dịu dàng, và mời cậu trồng nấm để ăn tối.”
Con tàu The Last Fortune tiếp tục trôi đi, bỏ lại vùng mắt bão tĩnh lặng phía sau, lao vào bức tường gió gào thét ở phía trước, mang theo một nỗi ám ảnh mới mang tên Frank Lee.