Chương 77: Bệnh Xá Của Những Cái Cây Và Cơn Bão Axit
Sương mù buổi sớm tại vịnh Rorsted không tan đi mà dường như ngày càng đặc quánh lại, bám vào da thịt như một lớp dầu mỏng lạnh lẽo.
Trên con tàu The Last Fortune, tiếng dây thừng căng lên ken két và tiếng sóng vỗ vào mạn tàu tạo nên một bản hòa âm đơn điệu. Tuy nhiên, nếu ai đó bước xuống tầng dưới, đi sâu vào khu vực từng là kho chứa rượu vang hạng nhất, họ sẽ ngửi thấy một mùi hương hoàn toàn lạc lõng giữa đại dương: mùi đất ẩm mục rữa, mùi nhựa cây tươi nồng nặc và mùi rỉ sét của máu tanh.
Đó là bệnh xá dã chiến của con tàu, hay nói đúng hơn, là một khu rừng nguyên sinh thu nhỏ bị cầm tù trong bóng tối.
Căn phòng ẩm thấp và nóng bức hệt như một nhà kính nhiệt đới. Những dây leo không tên bò lan trên trần gỗ, thả xuống hàng trăm rễ khí sinh xanh xao như những ngón tay của người chết đuối. Ánh sáng duy nhất phát ra từ những lọ thủy tinh chứa đầy đom đóm linh giới, tỏa ra thứ ánh sáng màu xanh lục bệnh hoạn, chập chờn soi rọi những mảng rêu mốc đang sinh sôi nảy nở trên vách tường.
Regulus Black nằm trên chiếc giường sắt rỉ sét, cơ thể cứng đờ như một xác ướp.
Chiếc áo choàng quý tộc rách nát đã bị cắt bỏ, để lộ lồng ngực và cánh tay chằng chịt những vết thương do băng giá và hắc thuật gây ra. Những mảng da thịt vốn đã tái nhợt của Vampire giờ đây chuyển sang màu xám đen của sự hoại tử, bốc lên mùi hôi thối ngọt ngấy. Mỗi hơi thở của anh đều đi kèm với tiếng rít đau đớn qua kẽ răng, nhưng đôi mắt đỏ màu rượu vang vẫn cố giữ lại chút kiêu hãnh cuối cùng của dòng họ Black.
“Đừng. Cử. Động.”
Giọng nói vang lên đều đều, lạnh lẽo và vô cảm như tiếng trườn của một loài bò sát máu lạnh.
Nagini đứng bên cạnh giường. Cô mặc một bộ đồ y tá màu trắng đã ngả vàng, chiếc khăn turban quấn chặt trên đầu che đi mái tóc, nhưng không thể che giấu được luồng khí tức nguy hiểm tỏa ra từ cô.
Một bàn tay thon dài, trắng bệch của cô đè lên vai Regulus. Chỉ là một cái chạm nhẹ, nhưng Regulus cảm thấy như bị cả một tảng đá ngàn cân đè xuống. Xương bả vai anh kêu lên một tiếng “rắc” khô khốc.
Vị Vampire Sequence 7 hùng mạnh, người vừa đêm qua còn bay lượn như chúa tể bầu trời, giờ đây bị ghim chặt xuống giường, bất lực như một con chuột lang trong phòng thí nghiệm.
Ở góc phòng tối tăm, Severus Snape đứng khoanh tay dựa lưng vào tường. Đôi mắt đen thẫm của Bậc thầy Độc dược không rời mắt khỏi Nagini. Ông không nói gì, không can thiệp, chỉ quan sát với sự tò mò pha lẫn ghê tởm của một nhà khoa học đang chứng kiến một phương pháp điều trị man rợ chưa từng có trong sách giáo khoa Hogwarts.
Nagini không dùng đũa phép. Cô thò tay vào túi áo, lấy ra một nắm hạt giống nhỏ xíu, sần sùi, màu xanh lục đậm.
Không có thuốc sát trùng. Không có bùa chú làm sạch.
Cô thản nhiên nhét từng hạt giống đó trực tiếp vào những vết thương đang rỉ máu đen trên ngực Regulus.
“Ưm…!”
Regulus trợn trừng mắt, cơn đau buốt óc khiến anh muốn gào lên, nhưng bàn tay kia của Nagini đã bịt chặt miệng anh.
“Đất này… hơi nghèo dinh dưỡng.”
Nagini lẩm bẩm, giọng nói không chứa đựng sự thương cảm, chỉ có sự đánh giá khách quan của một người làm vườn trước một mảnh đất cằn cỗi.
Cô đưa ngón tay trỏ lên miệng, cắn nhẹ. Một giọt máu của cô – không phải màu đỏ, mà là màu xanh lục pha tím kỳ dị – nhỏ xuống vết thương vừa được gieo hạt.
Xèo…
Tiếng động như nước đổ vào chảo dầu sôi vang lên. Mùi đất ẩm nồng nặc bùng nổ trong căn phòng chật hẹp.
Ngay lập tức, những hạt giống nảy mầm với tốc độ kinh hoàng.
Những rễ non trắng muốt ngoi lên, ngoằn ngoèo như những con giun, len lỏi đâm sâu vào thớ thịt của Regulus. Chúng không phá hủy, mà chúng đang “khâu” lại các mô cơ, kết nối mạch máu, ăn mòn những phần thịt hoại tử để làm phân bón nuôi dưỡng tế bào mới. Những chiếc lá non mướt mọc ra ngay trên miệng vết thương, rung rinh nhẹ nhàng như đang hít thở.
Regulus giãy giụa dữ dội, mồ hôi lạnh túa ra như tắm. Cảm giác rễ cây đâm xuyên qua da thịt, bò lổm ngổm dưới lớp biểu bì còn đáng sợ hơn cả cái chết.
“Thú vị.”
Snape lầm bầm, giọng nói trầm thấp vang lên từ góc phòng. “Thay vì dùng độc dược để kích thích cơ thể tự chữa lành, cô ta dùng sinh mệnh ngoại lai để vá víu vật chủ. Thô bạo. Tởm lợm. Nhưng hiệu quả tái tạo tế bào tăng ba trăm phần trăm.”
Nagini không quan tâm đến lời bình phẩm. Cô rút tay về, nhìn “tác phẩm” của mình – một Regulus đang thở dốc, lồng ngực nở đầy những bông hoa nhỏ màu trắng – với ánh mắt hài lòng.
“Nằm yên. Để rễ bám chắc đã.”
Cùng lúc đó, tại phòng Thuyền trưởng trên boong thượng.
Cánh cửa sổ lớn bằng kính nhìn ra biển cả mênh mông, nhưng Tristan Prewett không nhìn ra ngoài.
Cậu ngồi trước chiếc bàn gỗ sồi lớn, dải băng đen bịt mắt đã được tháo bỏ. Đôi mắt xám tro của cậu vẫn còn mờ đục, chưa hồi phục hoàn toàn sau những lần sử dụng linh tính quá độ, nhưng điều đó không ngăn cản cậu nhìn thấy những thứ mà người thường không thể thấy.
Trước mặt Tristan là một tấm bản đồ da người cũ kỹ, ố vàng, phủ đầy những ký tự Elf hắc ám và những vòng tròn số học xoáy tròn như mê cung.
Mercury – con Niffler lông bạc – đang ngồi chễm chệ ngay giữa tấm bản đồ.
Cái mũi dài của nó rung rung liên tục, đánh hơi mùi mực và mùi ma thuật cổ xưa. Đôi mắt đen láy của nó lúc này không còn vẻ ngây thơ ham tiền của một con thú nữa. Chúng xoáy tròn, phản chiếu những con số, những cấu trúc hình học phức tạp như một cỗ máy giải mã sống động.
Là một sinh vật thuộc con đường “Kẻ Trộm” (Marauder) ở danh sách thấp, lại được Tristan nuôi dưỡng bằng linh tính của “Bánh Xe Vận Mệnh” trí thông minh của Mercury đã vượt xa đồng loại.
“Chít… chít… Cấu trúc sai lệch… Ma trận ảo ảnh…”
Mercury rít lên những âm thanh the thé, móng vuốt sắc bén gõ lách cách lên mặt bản đồ.
“Xác suất… 87,4%… cạm bẫy ở góc đông nam… chít!”
Nó dùng móng vuốt vạch một đường dứt khoát lên tấm da. Ngay lập tức, những dòng mực trên bản đồ như có sự sống, uốn éo, di chuyển, sắp xếp lại thành một hải trình hoàn toàn mới, dẫn đến một hòn đảo nhỏ không tên nằm lọt thỏm giữa vùng biển chết.
“Làm tốt lắm, cộng sự.” Tristan mỉm cười, vuốt ve bộ lông mềm mượt của con vật. “Có vẻ như chúng ta sắp giàu to rồi.”
Harry Potter, lúc này đang đứng dọn dẹp ở góc phòng, há hốc mồm nhìn cảnh tượng kỳ lạ này. Cậu đã quen với phép thuật, nhưng nhìn một con thú mỏ vịt giải mã bản đồ cổ đại vẫn là một cú sốc văn hóa.
“Có vàng chìm… rất nhiều vàng chìm…” Mercury lẩm bẩm, nước dãi chảy ròng ròng khi nhắc đến kim loại quý.
Đột nhiên, đôi mắt xoáy tròn của nó chuyển hướng sang cái rương sắt khổng lồ của Harry ở góc phòng. Đó là cái rương chứa toàn bộ gia tài và vật dụng cá nhân của Harry, đã được gia tinh Dobby yểm trợ bằng ba tầng kết giới bảo vệ cao cấp nhất.
Mercury nhảy phốc xuống bàn, lạch bạch chạy tới cái rương.
“Chít… Cấu trúc khóa bốn lẫy… Ma thuật gia tinh… Lỗ hổng ở góc trái dưới…”
Nó đưa móng vuốt vào khe hở nhỏ xíu giữa nắp rương và thân rương. Một luồng sáng bạc lóe lên từ đầu móng vuốt – kỹ năng “Mở Khóa” (Lock Picking) của Sequence 9 kết hợp với tư duy “Giải Mã” của Sequence 8.
Cạch.
Tiếng chốt khóa bật mở ngọt xớt, giòn tan như tiếng bẻ bánh quy.
Nắp rương bật tung ra.
Bên trong không có vàng, không có bảo vật. Chỉ có đống quần áo lót sạch sẽ được gấp gọn gàng và vài cuốn sách giáo khoa Hogwarts.
“Chít?” Mercury nghiêng đầu, vẻ mặt thất vọng tràn trề. Nó nhặt một chiếc tất lên, ngửi ngửi rồi vứt toẹt sang một bên với vẻ khinh bỉ. “Nghèo kiết xác.”
Tristan bật cười, trong khi Harry đỏ mặt tía tai lao tới đóng sầm rương lại.
“Này! Đó là quyền riêng tư!”
Tristan nhún vai, giọng điệu đầy vẻ triết lý: “Harry thân mến, trên con tàu của những kẻ trộm định mệnh và lừa đảo, khái niệm ‘riêng tư’ cũng xa xỉ như một giấc ngủ ngon vậy.”
Cậu quay đầu nhìn ra cửa sổ, nụ cười tắt ngấm trên môi.
“Và khái niệm ‘bình yên’ cũng sắp kết thúc rồi.”
Mười phút sau, trên boong tàu.
Nagini bước ra từ khoang hầm, đứng sừng sững giữa trời xanh mây trắng. Gió biển lồng lộng thổi tung vạt áo blouse trắng và dải khăn turban, để lộ vài lọn tóc rắn đang ngọ nguậy, rít lên những tiếng khe khẽ đầy cảnh giác.
Harry đang cầm cây lau nhà gần đó, thấy cô liền vui vẻ chào:
“Chị Nagini, trời hôm nay đẹp quá nhỉ? Nắng ấm thế này chắc Regulus sẽ đỡ đau hơn.”
Nagini không trả lời. Cô đứng yên như một bức tượng, hít sâu một hơi. Chiếc lưỡi chẻ đôi của rắn thò ra thụt vào liên tục, nếm những phân tử trong không khí mà người thường không thể cảm nhận.
Vị chua. Vị lưu huỳnh. Vị của áp suất đang giảm đột ngột.
“Thu dọn buồm. Ngay lập tức.”
Giọng cô vang lên, không lớn nhưng đầy uy lực, khiến đám thủy thủ người giấy (do Klein tạo ra trước đó để vận hành tàu) rào rào chuyển động.
Harry ngơ ngác nhìn lên bầu trời trong vắt: “Nhưng… trời đang đẹp mà chị? Đâu có mây đâu?”
Nagini quay đầu lại. Đôi mắt vàng óng, có đồng tử dọc như mắt rắn nhìn chằm chằm vào Harry khiến cậu lạnh sống lưng.
“Bão đến rồi. Loại bão có axit.”
Lời cô vừa dứt, bầu trời phía chân trời đằng đông đột ngột tối sầm lại như có ai đó vừa đổ một lọ mực đen khổng lồ xuống đại dương.
Những đám mây đen cuồn cuộn kéo đến với tốc độ phi lý, mang theo những tia sét màu tím rạch ngang dọc. Tiếng sấm rền vang vọng từ xa không giống tiếng nổ của tự nhiên, mà giống tiếng gầm gừ của một con quái vật cổ xưa vừa thức giấc.
Mùi trứng thối (lưu huỳnh) xộc thẳng vào mũi.
“Chạy đi!” Harry hét lên, vứt cây lau nhà, lao về phía cột buồm chính để hỗ trợ đám người giấy.
Nhưng bên dưới hầm tàu, rắc rối mới chỉ bắt đầu.
Trong căn phòng bệnh xá ẩm thấp, đám nấm mốc ký sinh trên vách gỗ – vốn chỉ là những mảng rêu vô hại – đột nhiên bùng nổ sức sống dưới ảnh hưởng cộng hưởng từ năng lực “Planter” của Nagini và áp suất cơn bão bên ngoài.
Chúng lớn nhanh như thổi, lan ra như một cơn sóng thần màu xanh xám, bò ngoằn ngoèo về phía chiếc giường sắt.
Sợi nấm to bằng ngón tay cái ngoi lên từ những kẽ hở sàn tàu, quấn lấy chân giường, rồi leo lên chăn, vươn những xúc tu nhớp nháp về phía những bông hoa đang nở trên ngực Regulus. Chúng thèm khát nguồn sinh mệnh dồi dào từ những vết thương đó. Chúng muốn biến chàng Vampire thành một đống phân bón cao cấp.
Regulus mở bừng mắt.
Trước mặt anh là một rừng nấm đang há những cái miệng đầy bào tử độc hại. Anh muốn cử động, nhưng dây leo trên người anh siết chặt lại, giữ anh nằm im.
“Incendio!” (Lửa cháy)
Snape rút đũa phép, đầu đũa lóe lên ngọn lửa xanh lam.
Nhưng chưa kịp phóng bùa, một bóng trắng đã lướt qua mặt ông.
Nagini xuất hiện ở cửa phòng.
Lần này, cô không giữ vẻ điềm tĩnh nữa. Đám rắn trên đầu cô đồng loạt xé toạc lớp khăn turban, vươn dài ra cả mét, rít lên một tần số hạ âm chói tai khiến không khí rung động dữ dội.
Hiss…!!!
Đó là mệnh lệnh của kẻ đứng đầu chuỗi thức ăn.
Đám nấm mốc đang hung hăng lao tới bỗng chốc co rúm lại như bị bỏng nước sôi. Chúng run rẩy, rút lui, ngoan ngoãn bò ngược về phía vách tường, ép mình dẹp lép xuống gỗ như muốn tan biến.
Từ giữa đám nấm hỗn loạn, một bông hoa nhỏ màu trắng rụt rè nở ra, e ấp vươn về phía Nagini như một kẻ bề tôi đang dâng lễ vật xin tha mạng.
Nagini bước tới, đặt bàn tay lạnh lẽo lên bông hoa đó. Cô thì thầm bằng thứ ngôn ngữ Parseltongue (Xà ngữ) cổ xưa, khàn đục và đầy ma mị:
“Ngoan nào. Chỗ này không phải để ăn. Giữ trật tự, hoặc ta sẽ biến các ngươi thành tro.”
Đám nấm im bặt. Cả căn phòng trở lại vẻ tĩnh lặng đáng sợ vốn có.
Trên boong thượng, mưa bắt đầu trút xuống.
Những hạt mưa nặng hạt, mang tính axit nhẹ, rào rào đánh vào boong tàu, bốc lên những làn khói trắng xóa và mùi khét lẹt.
Regulus, được hỗ trợ bởi Snape, khập khiễng bước ra khỏi cửa hầm. Toàn thân anh quấn đầy băng gạc, lá cây và dây leo non, trông như một sinh vật lai giữa người và thực vật.
Gió bão tạt vào mặt anh đau rát, nhưng ánh mắt anh lại nhìn xa xăm về phía hòn đảo mờ ảo trong mưa.
“Lạnh quá…” Regulus lẩm bẩm, bàn tay vô thức đưa lên ngực, nơi có bông hoa đang nở trên vết thương tim. “Nàng ấy đang ở ngoài kia… chắc nàng lạnh lắm…”
Tristan đứng sau cửa kính phòng thuyền trưởng, nhìn cảnh tượng hỗn loạn bên ngoài: Nagini đứng giữa tâm bão điều khiển thủy thủ đoàn, Harry ướt sũng đang kéo dây buồm, và Regulus thì đứng làm thơ tình giữa mưa axit.
Mercury ngồi trên vai cậu, tay cầm máy tính cầm tay (một món đồ chơi của Klein để lại) bấm lạch cạch:
“Xác suất sống sót… 99,7%… nếu nghe lời con rắn cái đó.”
Tristan thở dài, gõ nhẹ ngón tay lên mặt kính.
“Một Vampire si tình, một con rắn chúa tể, một giáo sư độc dược khó tính, một cứu thế chủ ngây thơ và một con Niffler tham tiền…”
Cậu bật cười, nụ cười méo xệch.
“Đội hình này… chắc chắn sẽ làm cả thế giới mới phát điên.”
Bão tố gầm gừ, nhưng con tàu The Last Fortune vẫn lao thẳng vào màn mưa, như một mũi tên đen bắn vào định mệnh hỗn mang.