-
Bánh Xe Vận Mệnh Tại Hogwarts
- Chương 76: Tàn Dư Của Giấc Mộng Và Sự Thật Nơi Khách Sạn Gió Xanh
Chương 76: Tàn Dư Của Giấc Mộng Và Sự Thật Nơi Khách Sạn Gió Xanh
Gió đêm trên biển Rorsted mang theo vị mặn chát của muối và cái lạnh thấu xương, thổi qua bãi đá ngầm hoang vu như tiếng thở dài của những linh hồn chết đuối.
Trên phiến đá lởm chởm, rêu xanh trơn trượt bám đầy, ánh trăng đỏ như máu chiếu rọi xuống hai bóng người, kéo dài chiếc bóng của họ thành những hình thù méo mó, kỳ dị.
Klein Moretti đứng đó, tà váy dạ hội rách nát bay phần phật trong gió, để lộ đôi chân trần xây xước vì san hô. Hắn nhìn người đàn ông đang nằm dưới chân mình.
Regulus Black đã tỉnh lại.
Chàng Vampire quý tộc, người vừa mới vài phút trước còn dũng mãnh xé toạc màn đêm để cứu “giai nhân” giờ đây trông thảm hại như một con chim ưng gãy cánh. Gương mặt anh trắng bệch, không còn chút huyết sắc, đôi mắt đỏ màu rượu vang đờ đẫn nhìn lên khuôn mặt “Elaine” chứa đựng sự si mê, đau đớn và cả sự sùng bái bệnh hoạn.
Klein cảm thấy da đầu mình tê dại. Linh tính của hắn – cảnh báo nguy hiểm của một “Tên Hề” – đang gào thét không phải vì kẻ thù, mà vì tình huống xã hội cực kỳ khó xử này.
Hắn nắm chặt chiếc vòng tay kim cương lạnh lẽo trong ống tay áo. Vật phẩm này là thù lao xứng đáng, nhưng cái giá phải trả về mặt tinh thần thì quá đắt.
“Nàng…”
Regulus khó nhọc lên tiếng, giọng khàn đặc, mỗi từ thốt ra đều kèm theo bọt máu. Anh cố gắng chống tay ngồi dậy, nhưng cơ thể kiệt quệ khiến anh lại ngã xuống.
“Đừng cử động.” Klein vội vàng nói, duy trì tông giọng run rẩy, yếu đuối của Elaine, nhưng đôi tay thì nhanh thoăn thoắt nhét một viên thuốc chữa thương (lấy từ kho đồ của Gehrman Sparrow) vào miệng đối phương. “Anh bị thương nặng lắm.”
Regulus nuốt viên thuốc, cảm nhận dòng nước ấm lan tỏa trong cơ thể lạnh giá. Anh mỉm cười, một nụ cười yếu ớt nhưng rạng rỡ đến mức khiến Klein muốn quay mặt đi.
“Ta không sao…” Regulus thì thầm, vươn bàn tay dính đầy máu và bùn đất về phía “Elaine” nhưng rồi lại rụt lại giữa chừng như sợ làm bẩn tà váy của nàng. “Chỉ cần nàng an toàn… Ta là Regulus. Regulus Arcturus Black. Hãy nhớ tên ta… hoặc quên nó đi cũng được, miễn là nàng được sống.”
Klein: “…”
Tên ngốc này. Hắn thầm chửi thề trong bụng. Tại sao kịch bản lại đi theo hướng ngôn tình ba xu thế này?
Hắn biết mình phải rời đi ngay lập tức. Nếu Tracy đuổi tới, hoặc nếu Regulus phát hiện ra “người đẹp” này thực chất là một gã đàn ông lực lưỡng có thể đấm vỡ sọ hải tặc, thì bi kịch sẽ chuyển thành phim kinh dị.
Nhưng hắn không thể cứ thế biến mất. Hắn cần một cái kết. Một cái kết “đẹp” hợp lý, và quan trọng nhất là khiến Regulus từ bỏ ý định tìm kiếm.
Klein hít sâu một hơi, điều chỉnh cơ mặt, để đôi mắt xanh biếc của Elaine ngân ngấn nước. Hắn lùi lại một bước, tạo ra khoảng cách vô hình giữa hai người.
“Cảm ơn anh, Regulus.” Giọng hắn nghẹn ngào, pha lẫn sự bi thương tột cùng. “Anh là người tốt nhất, dũng cảm nhất mà em từng gặp trong cuộc đời đen tối này.”
Regulus mở to mắt, niềm hy vọng bùng lên trong đáy mắt: “Vậy thì hãy đi cùng ta! Gia tộc Black sẽ bảo vệ nàng! Ta sẽ…”
“Không.” Klein lắc đầu, mái tóc đỏ giả tung bay che khuất nửa khuôn mặt. “Số phận của em là sự trốn chạy. Em là kẻ mang đến tai ương. Nếu ở bên anh, em sẽ chỉ đem lại cái chết cho anh mà thôi.”
Hắn giơ tay lên, ngăn Regulus đang định chồm tới.
Trong bóng tối của tay áo, ngón tay Klein khẽ cử động. Một tờ giấy mỏng được cắt hình người trượt xuống lòng bàn tay.
“Đừng tìm em nữa.” Klein nói, giọng nhỏ dần như tiếng gió thoảng. “Hãy coi như đêm nay chỉ là một giấc mơ. Hãy quên Elaine đi.”
“Không! Ta không cho phép!” Regulus gầm lên, dồn chút sức lực cuối cùng lao về phía nàng.
Nhưng anh chỉ ôm được vào hư không.
Ngay khoảnh khắc ngón tay Regulus chạm vào tà váy, cơ thể “Elaine” bỗng nhiên bùng cháy.
Không phải ngọn lửa thiêu đốt da thịt, mà là ngọn lửa đỏ rực rỡ, ma mị, biến cả thân xác nàng thành hàng ngàn đốm sáng bay lên trời cao, hòa vào ánh trăng đỏ quạch.
Đó là kỹ thuật “Người Giấy Thế Thân” kết hợp với hiệu ứng thị giác của “Ảo Thuật Gia”.
Cơ thể thật của Klein đã thực hiện “Bước Nhảy Lửa” (Flaming Jump) ngay trong tích tắc đó, dịch chuyển ra xa hàng trăm mét, để lại hình nhân giấy bốc cháy tại chỗ nhằm tạo hiệu ứng “hóa thân thành cát bụi”.
Trên bãi đá, Regulus quỳ sụp xuống.
Trong vòng tay anh, chỉ còn lại tro tàn của tờ giấy cháy và dư âm hơi ấm cuối cùng.
“Elaine…”
Anh ngẩng mặt lên trời, hét lên một tiếng đau đớn xé lòng, tiếng hét bị tiếng sóng biển ầm ầm nuốt chửng. Anh tin rằng nàng đã dùng chút phép thuật cuối cùng để tan biến, để bảo vệ anh khỏi lời nguyền rủa nào đó mà nàng đang gánh chịu.
“Ta thề…” Đôi mắt đỏ rực của Vampire tóe lửa giận dữ và quyết tâm. “Ta sẽ tìm ra cách cứu nàng. Dù nàng có tan thành bọt biển, ta cũng sẽ gom lại từng giọt đại dương!”
Ở một mỏm đá cách đó khá xa, Klein vừa hiện ra từ trong ngọn lửa, nghe thấy câu thề thốt kia thì suýt trượt chân ngã xuống biển.
Hắn rùng mình, vuốt vuốt cánh tay nổi gai ốc, rồi nhanh chóng búng tay, ngọn lửa đỏ bao trùm lấy hắn lần nữa.
Lần này, hắn đi thật. Về khách sạn ngủ thôi. Quá đủ cho một đêm rồi.
Khách sạn Gió Xanh (Blue Wind) phòng 307.
Căn phòng hạng sang tràn ngập mùi hương liệu an thần nhẹ nhàng, trái ngược hoàn toàn với mùi máu tanh và gió biển bên ngoài.
Tristan Prewett ngồi trên chiếc ghế bành bọc nhung đỏ thẫm, đôi mắt vẫn quấn dải băng đen quen thuộc. Trên đùi cậu, con Niffler lông bạc Mercury đang nằm ngửa bụng, ngáy khò khò, hai tay ôm chặt một chiếc thìa bạc sáng loáng mà nó vừa “mượn” được từ nhà bếp.
Trên bàn trước mặt Tristan, con lắc pha lê đen Pendulum đang xoay tròn một cách chậm rãi, vẽ nên những quỹ đạo vô hình mô phỏng sự vận hành của các vì sao.
Harry Potter và Cedric Diggory đang ngồi ở góc phòng, thì thầm trao đổi về một loại thảo dược địa phương.
Severus Snape đứng bên cửa sổ, tấm rèm hé mở một nửa, đôi mắt đen thẫm chăm chú quan sát bến cảng xa xa, nơi những ánh đuốc báo động vẫn đang lập lòe.
“Cậu ta về rồi.”
Tristan đột ngột lên tiếng, tay giữ lại con lắc đang muốn đổi chiều xoay.
Cánh cửa phòng bật mở.
Không khí trong phòng chùng xuống. Regulus Black bước vào.
Bộ dạng của anh thê thảm đến mức Harry phải hít sâu một hơi. Chiếc áo choàng quý tộc đắt tiền giờ chỉ còn là những mảnh vải vụn, thấm đẫm máu khô và nước biển. Mái tóc đen bết bát rũ xuống che khuất nửa khuôn mặt, làn da tái nhợt như xác chết trôi sông.
Nhưng đáng sợ nhất là đôi mắt. Đôi mắt đỏ rực thường ngày mang vẻ ngạo mạn lười biếng, giờ đây trống rỗng, u tối, chứa đựng một nỗi tuyệt vọng sâu thẳm như vực thẳm Abyss.
Regulus không nói gì. Anh lê bước chân nặng nề đi qua mọi người, đến chiếc ghế sofa dài và ngồi phịch xuống, hai tay ôm lấy đầu.
Sự im lặng bao trùm căn phòng đến mức có thể nghe thấy tiếng Mercury chép miệng trong mơ.
“Có chuyện gì vậy?” Cedric thận trọng hỏi, tay cầm sẵn một lọ thuốc hồi phục. “Kế hoạch thất bại sao? Cậu bị Tracy phát hiện?”
Regulus lắc đầu chậm chạp.
“Không.” Giọng anh khàn đặc, nghe như tiếng đá nghiến vào nhau. “Ta đã thành công… Nhưng ta đã mất tất cả.”
Snape quay người lại, nhướng mày: “Mất tất cả? Cậu mất tay hay mất chân?”
“Ta mất trái tim.” Regulus đáp, giọng nghẹn ngào.
Cả phòng: “…”
Tristan cắn chặt môi dưới để ngăn mình không bật cười thành tiếng. Linh tính của “Quái Vật” cho cậu thấy một cảnh tượng cực kỳ thú vị: một sợi dây định mệnh màu hồng phấn nối liền Regulus với một… khối sương mù xám xịt mang hình dáng đàn ông ở tầng dưới.
“Kể đi,” Tristan nói, giọng điềm tĩnh nhưng chứa đựng sự tò mò của một kẻ thích xem kịch. “Chuyện gì đã xảy ra với ‘người đẹp’ của cậu?”
Regulus ngẩng đầu lên, ánh mắt xa xăm:
“Nàng… nàng là một thiên thần. Nàng đã dùng chính sinh mệnh của mình để phá vỡ băng ngục cứu ta. Nàng đã triệu hồi cả đại dương để che chở cho ta thoát khỏi cơn mưa tên.”
Anh nắm chặt tay, móng vuốt cắm vào lòng bàn tay rướm máu.
“Nhưng ta quá yếu đuối. Ta không bảo vệ được nàng. Nàng nói nàng là kẻ mang tai ương… Nàng đã tự thiêu cháy chính mình thành tro bụi để ta không bị liên lụy. Nàng đã tan biến ngay trong vòng tay ta…”
Một giọt nước mắt đỏ sẫm lăn dài trên má chàng Vampire.
Harry và Cedric nhìn nhau, xúc động đậy. Cedric, vốn là một người lãng mạn ngầm, khẽ thở dài thương cảm.
Nhưng Tristan thì khác. Cậu cầm con lắc lên, thả nó xoay tự do.
“Cháy thành tro bụi sao?” Tristan hỏi, giọng đầy ẩn ý. “Và cậu tin là cô ấy đã chết?”
“Ta đã thấy tận mắt!” Regulus gắt lên, đau đớn. “Tro tàn của nàng còn vương trên áo ta đây!”
Tristan nhếch mép cười, một nụ cười bí hiểm đặc trưng của con đường “Bánh Xe Vận Mệnh”.
“Regulus thân mến, cậu biết đấy, đôi khi mắt thấy chưa chắc đã là thật. Đặc biệt là trong thế giới của những kẻ lừa đảo và ảo thuật gia.”
Cậu nghiêng đầu, hướng đôi mắt bị bịt kín về phía sàn nhà, như thể nhìn xuyên qua lớp gỗ xuống tầng dưới.
“Có lẽ ‘thiên thần’ của cậu không chết đâu. Có lẽ ‘cô ấy’ đang ở rất gần đây. Và có lẽ… ‘cô ấy’ mạnh mẽ hơn cậu tưởng tượng rất nhiều.”
“Ý cậu là sao?” Regulus chồm dậy, hy vọng lóe lên trong mắt.
“Ý tôi là…” Tristan thu hồi con lắc, vuốt ve bộ lông mềm mại của Mercury. “Hãy nghỉ ngơi đi. Số phận rất hài hước. Người cậu tìm kiếm… có thể là ‘người đàn ông’ mạnh mẽ nhất mà cậu từng gặp đấy.”
Regulus ngơ ngác, không hiểu vế sau, chỉ bám víu vào vế đầu. “Nàng còn sống… Nàng chắc chắn còn sống!”
Anh đứng phắt dậy, năng lượng như được hồi sinh. “Ta phải đi tắm rửa. Ta phải chuẩn bị. Ta sẽ tìm nàng!”
Regulus lao vào phòng tắm, để lại những người khác ngơ ngác nhìn theo.
Snape nhìn Tristan, ánh mắt sắc lẹm: “Tristan, cậu biết gì đó.”
“Tôi chẳng biết gì cả.” Tristan nhún vai, nụ cười ranh mãnh nở trên môi. “Tôi chỉ cảm thấy… sắp có một vở kịch rất hay để xem thôi.”
Tầng 2, Phòng 207.
Klein Moretti, lúc này đã trở về hình dạng Gehrman Sparrow với khuôn mặt lạnh lùng góc cạnh, đang ngồi trước bàn làm việc.
Hắn vừa tắm rửa sạch sẽ, tẩy trôi mùi máu, mùi nước biển và cả mùi “nước hoa” mà hắn đã xịt lên người khi đóng giả Elaine.
Trên bàn, dưới ánh đèn dầu vàng vọt, chiếc vòng tay kim cương của Tracy nằm đó, lấp lánh vẻ đẹp chết chóc.
Đó là một vật phẩm phi phàm cấp cao. Klein có thể cảm nhận được dao động linh tính mạnh mẽ từ nó: khả năng kháng sát thương vật lý, kháng nguyền rủa, và tăng cường sức hấp dẫn của người đeo (đặc tính Ma Nữ).
“Một vụ làm ăn có lãi.” Klein lẩm bẩm, gõ ngón tay lên mặt bàn theo thói quen.
Hắn hài lòng với chiến lợi phẩm. Nhưng khi nhớ lại những gì vừa diễn ra, khóe miệng hắn giật giật không kiểm soát được.
Cảm giác được một người đàn ông khác ôm eo, bế bồng, gọi là “nàng” thề thốt yêu đương sống chết…
“Nổi da gà quá…”
Klein rùng mình, vò đầu bứt tai. Hắn cảm thấy nhân phẩm đàn ông của mình đã bị tổn thương nghiêm trọng.
“Hy vọng tên Vampire đó tin vào màn kịch ‘hóa tro’ của mình. Đừng bao giờ gặp lại nữa. Tuyệt đối không bao giờ.”
Hắn cầm lấy một đồng xu vàng, búng lên cao để bói xem liệu thân phận Gehrman Sparrow có bị lộ hay không.
Đồng xu rơi xuống lòng bàn tay. Mặt ngửa.
Dấu hiệu an toàn.
Klein thở phào nhẹ nhõm. Ít nhất thì danh tính của hắn vẫn được bảo toàn.
Hắn không hề biết rằng, ở tầng trên, Tristan Prewett đang cười thầm, và Regulus Black đang lên kế hoạch lật tung cả thế giới để tìm lại “người tình trong mộng” – người mà anh không hề biết đang ngồi ngay dưới chân mình.
Đêm nay, tại quần đảo Rorsted, có kẻ mất ngủ vì tình, có kẻ mất ngủ vì tiền, và có kẻ mất ngủ vì… xấu hổ.