Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
  1. Bánh Xe Vận Mệnh Tại Hogwarts
  2. Chương 75: Cú Lừa Ngoạn Mục Và Cuộc Đào Tẩu
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 75: Cú Lừa Ngoạn Mục Và Cuộc Đào Tẩu

Khối băng đen kịt bao quanh họ không phải là thứ băng lạnh lẽo đơn thuần của tự nhiên.

Nó mang theo hơi thở của vực thẳm, nặng nề và dính dấp như dầu hắc ín, chứa đựng những lời thì thầm bệnh hoạn vọng ra từ sâu thẳm linh hồn của một “Ma Nữ”. Trên bề mặt khối băng, những hoa văn hình mạng nhện lan tỏa với tốc độ chóng mặt, mỗi đường nét đều lấp lánh hắc diễm u tối, như thể chính bóng tối đã bị đông cứng lại thành một thực thể giam cầm sự sống.

Klein cảm nhận được linh tính của chính mình đang bị đè nén. Không gian xung quanh co rút lại. Mỗi giây trôi qua, khối băng lại siết chặt thêm một phân, như bàn tay của tử thần đang bóp nghẹt buồng phổi.

Bên cạnh hắn, Regulus Black đang run lên bần bật.

Hơi thở của chàng Vampire đã hóa thành sương trắng xóa ngay khi vừa ra khỏi miệng. Những giọt máu rỉ ra từ vết thương trên trán anh không rơi xuống đất mà đông cứng lại thành những viên pha lê đỏ sẫm, treo lơ lửng trên mi mắt và khóe môi tái nhợt.

Dù là sinh vật của bóng đêm, nhưng trước sức mạnh của một Sequence 5 “Thống Khổ Ma Nữ” Regulus cũng chỉ như một ngọn nến trước gió bão.

“Đừng sợ…” Regulus thì thầm, hàm răng va vào nhau lập cập, nhưng tay vẫn cố dang rộng để che chắn cho “người đẹp”. “Ta… ta sẽ phá nó…”

Klein liếc nhìn Regulus, rồi liếc nhìn lớp băng dày cộm đang khép kín. Hắn biết thừa với sức mạnh Sequence 7 hiện tại, Regulus có đấm gãy tay cũng không phá được cái lồng này.

Không thể chờ thêm.

Nếu không làm gì, cả hai sẽ trở thành hai bức tượng băng trang trí cho phòng ngủ của Tracy.

Klein hít sâu một hơi, điều chỉnh biểu cảm trên khuôn mặt Elaine thành vẻ sợ hãi tột độ nhưng vẫn ánh lên niềm tin mù quáng. Tay phải của hắn, dưới lớp váy dạ hội bồng bềnh, lặng lẽ nắm chặt.

Bên trong lòng bàn tay, “Nhúc Nhích Đói Khát” đã chuyển sang trạng thái của “Mặt Trời”. Nhưng lần này, Klein không dùng đòn tấn công bùng nổ. Hắn điều khiển linh tính, nén ánh sáng lại thành một mũi khoan nhỏ xíu, cực nóng, cực sắc bén.

Hắn giả vờ ngã vào người Regulus vì sợ hãi, tay phải lén lút áp vào mặt trong của khối băng, ngay phía sau lưng Regulus.

Xèo…

Một âm thanh nhỏ như tiếng mỡ sôi vang lên, bị tiếng gió rít bên ngoài lấn át. Ánh sáng vàng kim ấm áp, mang đặc tính thanh tẩy thiêng liêng, lặng lẽ ăn mòn kết cấu của hắc băng, tạo ra những vết nứt lan tỏa từ bên trong.

Regulus cảm nhận được hơi ấm đột ngột sau lưng.

Với bộ não đã được “nghệ thuật hóa” triệt để, anh không nghĩ đó là kỹ năng phi phàm. Anh tưởng đó là sức mạnh của ý chí, là ngọn lửa nhiệt huyết trong tim mình đang bùng cháy để chống lại cái lạnh của địa ngục.

Đôi mắt đỏ rực của anh sáng lên như hai ngọn đuốc trong đêm tối.

“Elaine…” anh gầm lên, giọng khàn đặc vì máu nhưng chứa đựng sự hưng phấn tột độ. “Nàng đang truyền sức mạnh cho ta sao? Ta cảm nhận được rồi! Tình yêu của chúng ta sẽ thiêu đốt tất cả!”

Klein: “…” Làm ơn, ngươi cứ nghĩ thế đi, nhưng đấm nhanh lên giùm cái!

“Haaaaa!”

Regulus hét lớn. Một tiếng gầm không phải của con người, mà của một con thú hoang bị dồn vào đường cùng. Cánh tay trái đã gãy của anh vung lên, bất chấp đau đớn, móng vuốt đen dài xé toạc không khí, nhắm thẳng vào điểm yếu mà Klein vừa âm thầm tạo ra.

RẮC! BÙM!

Khối băng đen kịt, vốn dĩ cứng hơn thép, bỗng nhiên vỡ vụn. Nó nổ tung thành hàng trăm ngàn mảnh tinh thể đen bay tứ tung, lấp lánh dưới ánh đèn nến như một cơn mưa sao băng chết chóc.

Tracy đứng cách đó mười bước, tay vẫn đang duy trì ấn chú, đôi mắt xanh thẳm mở to vì kinh ngạc.

“Cái gì?”

Nàng không thể tin được một Sequence 7 lại có thể phá vỡ “Hầm Ngục Băng Giá” của nàng chỉ bằng sức mạnh vật lý.

Nhưng sự ngạc nhiên đó chỉ kéo dài trong tích tắc. Ngay sau đó là cơn thịnh nộ.

“Lũ chuột nhắt!”

Tracy rít lên. Mái tóc đen của nàng dựng ngược, biến thành vô số lưỡi dao sắc lẹm. Nàng lao tới, nhanh như một bóng ma, tay phải hóa thành móng vuốt phủ đầy hắc diễm nhắm thẳng vào tim Regulus.

Nhưng Klein đã chờ đợi khoảnh khắc này.

Khi Regulus lao lên cản đòn theo bản năng hiệp sĩ, Klein – trong vai Elaine – giả vờ hoảng loạn lao theo, vấp ngã và va vào người Tracy.

Đó là một cú va chạm trông có vẻ vụng về, nhưng thực chất là kỹ thuật trộm cắp đỉnh cao của một “Tên Trộm” (thông qua Nhúc Nhích Đói Khát).

Ngón tay linh hoạt của Klein lướt qua cổ tay Tracy nhẹ như một cơn gió.

Lạnh thật.

Cảm giác kim loại lạnh lẽo chạm vào đầu ngón tay. Chiếc vòng tay kim cương – vật phẩm thần kỳ giúp Tracy kháng sát thương vật lý và nguyền rủa – đã nằm gọn trong lòng bàn tay Klein.

“Á!”

Klein hét lên một tiếng giả tạo, ngã lăn ra sàn, tay giấu chiếc vòng vào trong tay áo.

Cùng lúc đó, Regulus bị Tracy đánh văng ra, đập mạnh vào tường gỗ, phun ra một ngụm máu tươi.

Nhưng mục tiêu đã đạt được.

RẦM!

Cánh cửa phòng thuyền trưởng, vốn đã nát bươm, một lần nữa bị đạp tung. Nhưng lần này không phải từ bên trong.

Hàng chục thủy thủ của tàu Hắc Tử ập vào. Tiếng súng hỏa mai, tiếng đao kiếm tuốt khỏi vỏ, và cả ánh sáng của những lá bùa chú phi phàm rực lên khắp hành lang.

“Bảo vệ Thuyền trưởng!”

“Giết bọn xâm nhập!”

Tiếng chuông báo động rú lên khắp con tàu như tiếng kêu của một con thú khổng lồ bị thương, xé toạc màn đêm yên tĩnh của quần đảo Rorsted.

Klein biết, ván cờ ám sát đã kết thúc. Giờ là ván cờ sinh tồn.

Hắn lồm cồm bò dậy, lao về phía Regulus đang lảo đảo đứng lên. Hắn nắm lấy bàn tay lạnh buốt đầy máu của chàng Vampire, cố ý để giọng Elaine run rẩy, nghẹn ngào đúng mức:

“Chạy đi… Anh không cần lo cho em… Họ đông quá…”

Regulus quay lại. Máu chảy dài trên khuôn mặt tái nhợt, nhuộm đỏ một bên mắt, khiến anh trông càng thêm phần dữ tợn và bi tráng.

Anh nghe thấy từ “anh” (không phải “ngươi” không phải “ông”) thốt ra từ miệng nàng thơ, và trái tim đã chết từ lâu của anh như được hồi sinh bởi một liều adrenaline cực mạnh.

“Không!”

Giọng anh vang lên kiên định, gần như điên cuồng. Anh gạt phăng mấy gã hải tặc đang lao tới, móng vuốt xé toạc cổ họng kẻ đi đầu.

“Ta sẽ không bỏ nàng lại! Một Black thà chết vinh quang còn hơn sống hèn nhát!”

Không chờ Klein kịp phản ứng hay diễn thêm bất kỳ câu thoại sướt mướt nào, Regulus đã vòng tay qua eo hắn, kéo mạnh “Elaine” sát vào lồng ngực mình.

Cơ thể Klein cứng đờ.

Hắn cảm nhận được vòng tay rắn chắc như sắt nguội của Vampire, mùi máu tươi nồng nặc, mùi ẩm mốc của chiếc áo choàng, và tiếng tim đập loạn nhịp (dù rất yếu ớt) của đối phương.

Nội tâm Klein gào thét lần thứ một nghìn lẻ một trong đêm nay:

TÊN NÀY VỪA ÔM EO TA!!!

TA LÀ ĐÀN ÔNG!!! TA LÀ GEHRMAN SPARROW!!!

NHƯNG… MẶC KỆ, CÓ NGƯỜI BẾ ĐỠ TỐN SỨC CHẠY!

“Ôm chặt lấy ta!” Regulus hét lên.

Cơ thể anh bắt đầu tan rã. Không phải thành sương mù, mà thành hàng trăm con dơi đen kịt, mắt đỏ lòm. Chúng cuốn lấy “Elaine” vào trung tâm, tạo thành một cơn lốc bóng đêm xoáy tít.

VÚT!

Cơn lốc dơi mang theo Klein lao vọt qua khung cửa sổ vỡ nát, xé toạc màn đêm, bay là là mặt biển đen kịt dưới ánh trăng máu.

Gió lạnh rít qua tai như tiếng cười nhạo báng của thần linh. Mùi muối biển và mùi thuốc súng trộn lẫn vào nhau.

Klein lơ lửng giữa không trung, được nâng đỡ bởi hàng ngàn cánh dơi nhỏ bé. Hắn nhìn thấy đôi mắt đỏ rực của con dơi chúa – hiện thân của Regulus – đang bay ngay trước mặt mình, nhìn hắn với ánh mắt si mê và bảo vệ tuyệt đối.

Nhưng Tracy không dễ dàng buông tha như vậy.

Nữ thuyền trưởng xuất hiện trên boong tàu, tà áo rách nát bay loạn xạ trong gió bão. Khuôn mặt xinh đẹp của nàng méo xệch vì giận dữ. Nàng đã mất “người tình” mất mặt trước thủy thủ đoàn, và quan trọng nhất – nàng vừa phát hiện ra chiếc vòng tay quý giá của mình đã không cánh mà bay!

“Trả lại đây cho ta!”

Tracy gào lên, tiếng thét chứa đựng năng lực “Banshee” khiến mặt biển dậy sóng.

Nàng giơ cả hai tay lên. Hơi nước từ biển cả ngưng tụ lại, biến thành hàng trăm mũi tên băng sắc lẹm, dài đến nửa mét, lấp lánh ánh xanh chết chóc.

“Chết đi!”

Hàng trăm mũi tên băng xé gió lao đi, tạo thành một cơn mưa tử thần đuổi theo đàn dơi.

Regulus cảm nhận được sát khí sau lưng. Anh cố gắng bay nhanh hơn, lạng lách qua những cột buồm, nhưng tốc độ của băng tiễn quá nhanh.

Mũi tên đầu tiên đã lao tới, nhắm thẳng vào trung tâm đàn dơi, nơi Klein đang được bảo vệ.

Trong cơn lốc đen, Klein khẽ thở dài.

Được rồi, diễn nốt màn cuối vậy.

Tay trái của hắn, giấu kín dưới lớp cánh dơi, khẽ búng một cái. Một đồng xu vàng được búng lên, rồi rơi xuống.

Bùa chú: Thủy Thủ (Sailor).

Ngay khi đồng xu chạm vào mặt biển bên dưới (thực ra là rơi xuống nước qua kẽ hở của đàn dơi) linh tính kích hoạt.

ẦM!

Mặt biển vốn đang yên bình bỗng nổ tung. Một cột nước khổng lồ đường kính ba mét dựng đứng lên như một con rồng nước, chắn ngang đường bay của cơn mưa băng.

Những mũi tên băng của Tracy đâm sầm vào cột nước, vỡ tan tành hoặc bị lệch hướng bay tứ tung.

Regulus, đang cắm đầu bay, chỉ cảm thấy một luồng áp lực lớn đẩy cả đàn dơi vọt lên cao, tránh được đòn chí mạng trong gang tấc. Anh quay đầu lại, nhìn thấy cột nước tự nhiên dựng lên che chắn cho họ, và đôi mắt dơi của anh mở to kinh ngạc.

Đây là… biển cả đang bảo vệ nàng ấy sao?

Nàng thực sự là con gái của đại dương? Hay nữ thần may mắn?

Klein tiếp tục thao tác. Hắn ném ra sau lưng những viên đạn không khí nén (Air Bullet) để đánh lạc hướng những sợi tơ nhện vô hình đang cố gắng bám theo. Hắn dùng ảo thuật để tạo ra những ảo ảnh dơi giả, khiến Tracy bắn trượt liên tục.

Mỗi lần thoát chết, Regulus lại càng tin vào “định mệnh” và “phép lạ”.

Nội tâm Klein lúc này đã tê liệt vì xấu hổ và mệt mỏi:

Ta đang được một tên Vampire ôm eo bay trên biển…

Ta đang lén lút dùng bùa chú dọn đường cho hắn…

Ta còn vừa ăn trộm đồ trang sức của phụ nữ…

Gehrman Sparrow à, hình tượng của ngươi nát bét rồi.

Đàn dơi bay càng lúc càng xa con tàu Hắc Tử. Ánh đèn dầu và tiếng hò hét trên boong tàu dần trở thành những đốm sáng nhỏ nhoi, vô hại giữa đại dương mênh mông.

Regulus hạ cánh xuống một bãi đá ngầm hoang vắng cách cảng chừng hai dặm.

Cơn lốc dơi tan đi. Anh hiện lại hình người, lảo đảo và ngã khuỵu xuống nền đá lởm chởm.

Chiếc áo choàng quý tộc giờ chỉ còn là những mảnh vải rách tả tơi. Máu từ vết thương trên ngực và tay chảy ròng ròng, nhuộm đỏ cả vũng nước dưới chân. Gương mặt anh trắng bệch như xác chết, hơi thở đứt quãng.

Nhưng anh không quan tâm đến bản thân. Anh vội vàng bò tới chỗ Klein, bàn tay run rẩy đầy máu vẫn cố vươn ra, chạm nhẹ vào tà váy của “Elaine” như sợ nàng sẽ tan biến như bọt biển.

“Nàng… nàng không sao chứ?”

Giọng anh yếu ớt, nhưng đôi mắt màu rượu vang vẫn sáng rực niềm hạnh phúc điên dại.

Klein đứng đó, gió biển thổi tung mái tóc đỏ giả và tà váy rách nát. Hắn nhìn Regulus nằm dưới chân mình, nhìn sự si mê thuần khiết đến mức ngu ngốc trong mắt tên Vampire này, và cảm thấy một sức nặng vô hình đè lên ngực.

Hắn nắm chặt chiếc vòng tay kim cương lạnh lẽo trong tay áo. Hắn đã đạt được mục đích. Hắn đã an toàn.

Nhưng nhìn bộ dạng thảm hại của kẻ “cứu tinh” này, Klein bỗng thấy… áy náy.

Hắn khẽ thở dài, cúi xuống, đưa tay ra đỡ Regulus dậy.

“Em… không sao.” Klein đáp, giọng Elaine nhỏ nhẹ, tan vào tiếng sóng. “Cảm ơn anh… Hiệp sĩ của em.”

Câu nói ấy như một liều thuốc thánh. Regulus mỉm cười. Nụ cười rạng rỡ nhất, mãn nguyện nhất mà một thành viên u tối của gia tộc Black từng có. Anh gục đầu vào vai “giai nhân” ngất đi vì kiệt sức, miệng vẫn lẩm bẩm:

“Ta biết mà… Tình yêu… luôn chiến thắng…”

Klein Moretti đứng trơ trọi giữa biển đêm, đỡ lấy một tên đàn ông đang ngất xỉu trong lòng mình. Hắn ngước nhìn lên mặt trăng tròn vành vạnh trên cao, chỉ muốn tìm một cái hố không gian để chui xuống và trốn khỏi cái thực tại bi hài này mãi mãi.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

Nhất Nhân Chi Hạ: Ta Mở Ra Thần Thoại Kỷ Nguyên
Nhất Nhân Chi Hạ: Ta Mở Ra Thần Thoại Kỷ Nguyên
Tháng 5 2, 2026
tien-hiep-manh-nhat-nha-phat-minh.jpg
Tiên Hiệp Mạnh Nhất Nhà Phát Minh
Tháng mười một 27, 2025
max-cap-ngo-tinh-ta-dem-ha-gioi-che-tao-thanh-tien-gioi.jpg
Max Cấp Ngộ Tính, Ta Đem Hạ Giới Chế Tạo Thành Tiên Giới
Tháng 2 5, 2026
nguoi-tai-tu-trong-bung-me-bat-dau-sua-chua-thien-dao-van-co-doc-ton.jpg
Người Tại Từ Trong Bụng Mẹ, Bắt Đầu Sửa Chữa Thiên Đạo, Vạn Cổ Độc Tôn!
Tháng 1 21, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP