Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
  1. Bánh Xe Vận Mệnh Tại Hogwarts
  2. Chương 74: Vũ Điệu Của Ba Kẻ Điên
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 74: Vũ Điệu Của Ba Kẻ Điên

Phòng thuyền trưởng trên con tàu Hắc Tử, nơi vốn là biểu tượng cho quyền lực và sự xa hoa của một trong Tứ Đại Hải Tặc, giờ đây đã biến thành một sân khấu đổ nát của những kẻ điên rồ.

Chiếc đèn chùm pha lê khổng lồ chỉ còn treo lủng lẳng một nửa, đung đưa kẽo kẹt như chiếc răng sâu sắp rụng. Những ngọn nến gãy vụn rải đầy sàn nhà, sáp nóng chảy hòa quyện với những vũng máu đen sẫm đặc trưng của tộc Vampire, tạo nên những hình thù quái dị trên tấm thảm Ba Tư cháy xém.

Mùi hương trong phòng là một hỗn hợp kinh hoàng: mùi hoa hồng héo rũ của Tracy, mùi lưu huỳnh hắc diễm, mùi tanh nồng của máu tươi, và cả mùi thuốc súng đang len lỏi vào từ những khe hở của cánh cửa vỡ nát. Bên ngoài, tiếng còi báo động và tiếng bước chân rầm rập của thủy thủ đoàn bắt đầu vang lên, báo hiệu một đêm không ngủ trên biển Rorsted.

Tracy đứng giữa trung tâm của sự hỗn loạn ấy. Mái tóc đen nhánh của nàng ta dường như có sinh mệnh riêng, uốn lượn quanh cổ và vai như những con rắn độc đang chực chờ cắn người. Chiếc áo sơ mi trắng mỏng tang đã bị rách toạc một bên vai do vụ nổ ban đầu, để lộ làn da trắng đến mức gần như trong suốt. Nhưng không có máu chảy ra từ đó, chỉ có những ngọn lửa đen liếm láp, khâu lại vết thương với tốc độ kinh người của một “Ma Nữ”.

Nàng ngửa đầu cười lớn, tiếng cười sắc lạnh như thủy tinh vỡ cứa vào màng nhĩ, vang vọng trong không gian chật hẹp.

“Một con dơi nhỏ si tình?”

Tracy nghiêng đầu, đôi mắt xanh thẳm lóe lên ánh sáng bệnh hoạn và tàn độc. Nàng nhìn kẻ đang quỳ dưới đất với vẻ khinh miệt dành cho một con sâu cái kiến dám ngáng đường xe ngựa.

“Ngươi muốn chết cùng con điếm tóc đỏ này sao? Hay ngươi nghĩ tình yêu cao cả của ngươi sẽ khiến ta cảm động?”

Regulus Black đang quỳ một gối trên sàn. Chiếc áo choàng quý tộc giờ đây rách bươm như giẻ lau. Máu từ khóe miệng anh chảy thành dòng xuống cổ áo, thấm ướt huy hiệu gia tộc Black. Cánh tay trái của anh gãy gập một góc không tự nhiên, lủng lẳng bên sườn.

Nhưng đôi mắt đỏ màu rượu vang của anh vẫn rực cháy. Không phải vì đau đớn, mà vì một thứ cuồng tín đẹp đẽ và ngu ngốc đến mức bi tráng. Trong mắt anh, khung cảnh địa ngục này chính là sân khấu vĩ đại nhất để tôn vinh “tình yêu” (mà anh tự tưởng tượng ra).

“Chỉ cần nàng còn đứng đó,” Regulus thì thầm, giọng khàn đặc nhưng vẫn cố giữ âm vực trầm bổng của một diễn viên kịch nghệ, “ta sẽ không ngã. Một Black không bao giờ bỏ rơi quý cô của mình.”

Rồi anh đứng dậy.

Tiếng xương gãy tự nắn chỉnh lại phát ra những âm thanh “rắc, rắc” ghê rợn. Da thịt rách nát kéo lại với nhau như những cánh hoa đen khép miệng. Khả năng hồi phục của một Vampire (Sequence 7) đang hoạt động hết công suất, đốt cháy lượng máu dự trữ trong cơ thể anh.

“Chết đi, mụ phù thủy!”

Regulus lao tới trước. Thân ảnh anh nhòe đi, nhanh như một cái bóng tách ra khỏi màn đêm. Móng vuốt Vampire mọc dài, sắc lẹm, lóe lên ánh hàn quang, nhằm thẳng vào cổ họng trắng ngần của Tracy.

Tracy chỉ khẽ búng tay, vẻ mặt đầy sự chán chường.

“Chậm quá.”

Dưới chân nàng, Hắc Diễm bùng lên như một bức tường lửa sống động, nuốt chửng Regulus trong biển lửa màu đen lạnh buốt.

Tiếng gào đau đớn của Vampire vang lên. Nhưng đó không phải tiếng kêu của kẻ sắp chết, mà là tiếng gầm của một con thú bị thương điên cuồng. Regulus xuyên qua bức tường lửa, da thịt cháy xèo xèo, nhưng đôi mắt vẫn khóa chặt vào mục tiêu.

Klein Moretti đứng sau lưng Regulus, nép mình vào góc tường. Đôi chân của “Elaine” run rẩy đúng mức cần thiết của một cô gái sợ hãi, nhưng trong đầu hắn, cỗ máy tính toán của Gehrman Sparrow đang quay cuồng với tốc độ ánh sáng.

Hắn nhìn tấm lưng đang bốc khói của Regulus và thầm chửi thề.

Tên ngu ngốc này!

Hắn là Sequence 7, Tracy là Sequence 5! Chênh lệch hai cấp bậc, lại còn bị khắc chế bởi lửa và băng! Hắn lao lên như thế chẳng khác nào tự sát!

Nhưng Klein biết hắn không thể để tên Vampire này chết.

Không phải vì tình nghĩa đồng đội (họ mới gặp nhau chưa đầy 24 giờ) mà vì giá trị lợi dụng. Nếu Regulus ngã xuống ngay bây giờ, Tracy sẽ lập tức quay sang “Elaine”. Lúc đó, Klein sẽ buộc phải lộ diện toàn bộ sức mạnh để đối đầu, và kế hoạch ám sát âm thầm sẽ phá sản hoàn toàn. Hơn nữa, việc giải thích tại sao “Elaine” lại có sức mạnh ngang ngửa một Đô đốc Hải tặc là điều bất khả thi.

Thôi được. Coi như ta xui xẻo.

Ta sẽ cứu ngươi. Nhưng ngươi phải làm lá chắn thịt cho ta đến cùng!

Klein khẽ chớp mắt. Trong túi váy bí mật của hắn, những ngón tay linh hoạt kẹp lấy một tờ giấy người mỏng tang.

Ảo thuật: Thế thân.

Trên chiến trường, khi móng vuốt của Regulus chỉ còn cách cổ họng Tracy vài centimet, một lưỡi dao băng sắc lẹm ngưng tụ từ hư không đã đâm xuyên qua ngực trái của anh.

Tracy nhếch mép cười. “Kết thúc rồi.”

Nhưng nụ cười của nàng cứng lại.

Cảm giác lưỡi dao xuyên qua da thịt không chân thực. Nó giống như đâm vào một xấp giấy cũ kỹ, mục nát.

“Bụp!”

Cơ thể Regulus đang lao tới bỗng nhiên nổ tung thành hàng trăm mảnh giấy vụn bay lả tả như bướm trắng.

Regulus thật sự xuất hiện cách đó hai bước chân về phía bên trái, hoàn toàn ngơ ngác. Anh không hiểu tại sao mình lại dịch chuyển. Anh cứ ngỡ đó là do “bản năng chiến đấu tiềm ẩn” của dòng máu Black trỗi dậy vào phút chót.

“Cơ hội!” Regulus hét lên trong đầu.

Thừa dịp Tracy còn đang thoáng ngạc nhiên vì sự biến mất kỳ lạ, Regulus vung tay phải. “Bóng Tối” dưới chân anh ngưng tụ thành những mũi gai nhọn hoắt, đâm ngược lên từ sàn nhà, nhắm vào đôi chân trần của Tracy.

Tracy hừ lạnh, dậm chân xuống sàn. Một vòng tròn băng giá lan tỏa ra, nghiền nát những mũi gai bóng tối thành bụi phấn. Nàng vung tay, hàng trăm sợi tơ nhện vô hình, trong suốt bắn ra từ đầu ngón tay, đan thành một tấm lưới khổng lồ chụp xuống đầu Regulus.

Đây là kỹ năng trứ danh của “Hoan Du Ma Nữ”: Tơ Nhện Vô Hình. Chúng bén như dao cạo và dai hơn cả dây cáp thép.

Regulus, vừa mới thoát chết nhờ “phép lạ” giờ đây lại rơi vào tử địa. Anh không thể né tránh. Tấm lưới quá rộng và quá nhanh.

“Chết tiệt!” Regulus gầm lên, giơ hai tay lên đỡ theo bản năng, chuẩn bị đón nhận cái chết bi tráng lần thứ hai.

Nhưng cái chết không đến.

Bách!

Một tiếng búng tay giòn tan vang lên giữa tiếng gào thét của hắc diễm, nhỏ bé nhưng rõ ràng.

Ngọn lửa từ cây nến gãy dưới sàn đột nhiên bùng lên dữ dội, chuyển từ màu vàng cam sang màu đỏ rực rỡ. Nó không tuân theo quy luật vật lý, mà nhảy vọt lên như một con rồng lửa nhỏ, lao thẳng vào tấm lưới tơ nhện.

Tơ nhện của Ma Nữ sợ lửa!

Những sợi tơ vô hình gặp lửa lập tức co rút lại, cháy xèo xèo và đứt đoạn. Tấm lưới tử thần bị xé toạc một lỗ hổng lớn ngay trước mặt Regulus.

Regulus ngã lăn ra sàn, thoát chết trong gang tấc, toàn thân ám khói đen nhưng vẫn còn nguyên vẹn. Anh thở hồng hộc, ngẩng đầu lên nhìn về phía ngọn lửa vừa cứu mình, rồi quay lại nhìn “Elaine”.

Klein – thủ phạm của cú búng tay và năng lực “Kiểm Soát Lửa” (Magician) – đang đứng nép vào tường, hai tay ôm ngực vẻ sợ hãi tột độ, miệng lắp bắp: “Ôi Chúa ơi… may quá… nến đổ…”

Regulus, với bộ não đã được lọc qua lăng kính lãng mạn hóa, lập tức hiểu sai vấn đề. Anh nhìn Elaine, đôi mắt rưng rưng xúc động.

“Nàng… Nàng đã cầu nguyện cho ta sao? Hay chính tình yêu của nàng đã tạo ra phép lạ?”

Klein nghe thấy thế thì suýt nữa cắn đứt lưỡi mình. Hắn muốn lao đến tát cho tên này tỉnh lại, nhưng vẫn phải giữ vẻ mặt ngây thơ vô số tội, gật đầu yếu ớt:

“Cẩn thận…”

Trong lòng hắn gào thét: Ta không cầu nguyện! Ta dùng phép thuật đấy đồ ngu! Tập trung đánh nhau đi!!!

Tracy lúc này đã hoàn toàn mất kiên nhẫn. Sự nghi ngờ trong mắt nàng bắt đầu chuyển thành sự cảnh giác cao độ.

Nàng là một Sequence 5 dày dạn kinh nghiệm chiến đấu. Một lần Regulus thoát chết có thể là may mắn. Nhưng hai lần? Một lần biến thành giấy, một lần lửa tự bùng lên đúng lúc tơ nhện chụp xuống?

Đó không phải là trùng hợp. Đó là sự can thiệp của một Phi phàm giả khác.

Tracy nheo mắt, đôi đồng tử dựng đứng quét qua căn phòng. Ánh mắt nàng dừng lại trên người “Elaine” – cô gái tóc đỏ yếu đuối đang run rẩy ở góc phòng.

“Thì ra là vậy…”

Tracy cười khẽ, tiếng cười lạnh lẽo thấu xương, không còn chút ve vãn nào nữa.

“Con điếm này… không đơn giản như ta nghĩ. Ngươi không phải Elaine.”

Câu nói ấy như một gáo nước lạnh tạt vào mặt Regulus (người vẫn chưa hiểu chuyện) và là tiếng chuông báo tử đối với Klein.

“Ta ghét nhất,” Tracy thì thầm, giơ cả hai tay lên trời, “là bị lừa dối.”

Không khí trong phòng đột ngột giảm xuống âm độ. Hơi nước trong không khí ngưng tụ thành sương trắng xóa. Những tấm thảm, những mảnh gỗ vỡ, những bức tranh trên tường… tất cả đều bị phủ lên một lớp băng dày cộm.

Hắc Diễm bùng phát dữ dội từ cơ thể Tracy, hòa quyện với băng sương tạo thành một cơn bão Băng – Lửa màu đen chết chóc.

Nàng muốn kết thúc trò chơi. Nàng muốn giết cả hai cùng một lúc bằng đòn tấn công diện rộng (AOE) mạnh nhất của mình.

“Chết đi!”

Cơn bão đen kịt lan rộng, nuốt chửng mọi thứ trên đường đi của nó.

Regulus, dù đang bị thương nặng, vẫn lao lên lần cuối. Anh dang rộng đôi cánh tay gãy nát, cố gắng dùng thân mình làm bức tường thịt để chắn cho “người đẹp” phía sau.

“Không được chạm vào nàng!”

Nhưng nỗ lực của một Sequence 7 trước đòn tất sát của Sequence 5 chỉ như châu chấu đá xe. Băng đen đã chạm đến đầu ngón tay anh, bắt đầu hoại tử da thịt.

Klein thở dài một tiếng trong lòng.

Hết cách rồi.

Nếu không làm gì, cả hai sẽ chết thành hai tảng băng đen.

Đành phải lộ một chút “đuôi cáo” vậy.

Ngay khoảnh khắc bóng tối sắp nuốt chửng Regulus, Klein – vẫn trong tư thế co ro sợ hãi – lén đưa bàn tay trái ra sau lưng Regulus.

Bên trong chiếc găng tay da người, linh tính cuồn cuộn đổ vào. “Nhúc Nhích Đói Khát” há to cái miệng vô hình, kích hoạt linh hồn của “Quang Chi Tế Tự” (Priest of Light).

Một ngọn lửa vàng kim rực rỡ, nhỏ nhưng chói lòa như một mặt trời thu nhỏ, bùng lên từ lòng bàn tay “Elaine”.

BÙM!

Ánh sáng Mặt Trời thuần khiết nhất bùng nổ. Nó mang theo đặc tính thanh tẩy thiêng liêng, là khắc tinh tuyệt đối của Ma Nữ và Tử Linh.

Hắc Diễm gặp ánh sáng vàng kim như tuyết gặp than hồng, tan chảy và bốc hơi ngay lập tức. Cơn bão băng sương bị đẩy lùi, tạo ra một vùng an toàn hình bán nguyệt đường kính mười mét xung quanh hai người.

Tracy hét lên một tiếng đau đớn, lấy tay che mắt. Ánh sáng thiêng liêng kia đốt cháy da thịt nàng, khiến nàng cảm thấy như bị tạt axit.

Nhưng ánh sáng ấy chỉ tồn tại trong đúng một giây.

Ngay khi nguy hiểm vừa qua, Klein lập tức thu hồi linh tính. Căn phòng trở lại tranh tối tranh sáng.

Regulus ngã gục xuống sàn, thoát chết lần thứ ba. Toàn thân anh bốc khói nghi ngút, máu loang lổ, nhưng anh vẫn cố ngẩng đầu lên.

Anh nhìn thấy “Elaine” đang đứng đó, tay vẫn còn vươn về phía trước (để thu hồi phép) khuôn mặt đỏ bừng, hơi thở dồn dập. Trong mắt Regulus, ánh sáng vừa rồi không phải là kỹ năng Phi phàm.

Đó là hào quang của Nữ thần. Đó là ánh sáng của tình yêu đích thực đã xua tan bóng tối.

“Thiên thần…” Regulus thầm thì, rồi gục đầu xuống ngất đi vì kiệt sức, trên môi vẫn nở một nụ cười mãn nguyện ngu ngốc.

Klein đứng đó, thở hổn hển. Tay trái hắn run rẩy giấu sau lưng, lòng bàn tay nóng rực.

Hắn nhìn tên Vampire đang nằm bất tỉnh dưới chân mình, rồi nhìn Tracy đang lồm cồm bò dậy ở phía đối diện với khuôn mặt cháy sém vì ánh sáng thánh.

Trong đầu Klein chỉ còn một ý nghĩ duy nhất, mệt mỏi và cam chịu:

Tên điên này…

Nếu còn sống sót qua đêm nay, hắn sẽ phải nợ ta một mạng. Không, là ba mạng! Và ta thề sẽ bắt hắn trả bằng tiền mặt!

Bên ngoài hành lang, tiếng bước chân rầm rập đã đến rất gần. Cánh cửa phòng thuyền trưởng nát bươm không còn khả năng ngăn cản bất cứ ai.

Tracy ngẩng đầu lên, đôi mắt xanh thẳm giờ đây đỏ ngầu sự thù hận, nhìn chằm chằm vào “Elaine”.

“Ngươi là ai?” Nàng rít lên qua kẽ răng. “Ngươi không phải Elaine. Ngươi là kẻ thuộc con đường Mặt Trời!”

Klein chỉnh lại lọn tóc đỏ rối bời, nụ cười yếu đuối trên môi tắt ngấm, thay vào đó là một nụ cười lạnh lùng, trào phúng của Gehrman Sparrow.

Hắn không trả lời. Hắn chỉ giơ tay lên, làm động tác “Suỵt”.

Bởi vì màn kịch thứ hai… bây giờ mới thực sự bắt đầu.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

Tổng Võ: Từ Bị Bắt Được Hiệp Khách Đảo Bắt Đầu
Tổng Võ: Từ Bị Bắt Được Hiệp Khách Đảo Bắt Đầu
Tháng 5 3, 2026
huyen-huyen-nu-de-chuyen-sinh-bach-ho-ta-cho-nang-doi-can-chi-ton-cot
Nữ Đế Chuyển Sinh Bạch Hổ, Ta Cho Nàng Đổi Căn Chí Tôn Cốt!
Tháng mười một 10, 2025
vo-hiep-nguoi-o-hoa-son-su-nuong-xin-tu-trong
Võ Hiệp: Người Ở Hoa Sơn, Sư Nương Xin Tự Trọng!
Tháng 2 8, 2026
ta-deu-bat-tu-bat-diet-phach-loi-diem-the-nao
Ta Đều Bất Tử Bất Diệt , Phách Lối Điểm Thế Nào?
Tháng 12 5, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP