Chương 120: Vũ Điệu Của Những Tai Nạn
Tiếng nước cống nhỏ giọt đều đặn từ trần hầm – tách, tách, tách – nghe như tiếng kim giây của một chiếc đồng hồ đếm ngược đang gõ nhịp trên dây thần kinh căng như đàn của Zorel.
Không gian trong cống ngầm dường như bị bóp méo. Áp lực của một Bán Thần Sequence 4 lan tỏa ra, khiến không khí trở nên đặc quánh như keo hồ. Những con chuột cống đang ẩn nấp trong các khe nứt tường đá đồng loạt nổ tung, máu thịt bắn tung tóe tạo thành những bông hoa đỏ thẫm ghê rợn trên nền rêu xanh.
Zorel đã mất kiên nhẫn. Sự bình tĩnh giả tạo ban đầu bị thay thế bằng cơn thịnh nộ điên cuồng đặc trưng của đường tắt Tù Nhân.
“Chết đi!”
Hắn gầm lên. Từ sống lưng hắn, hàng chục sợi xích đen kịt, thô to bằng bắp tay người lớn, phóng ra như những con mãng xà bằng sắt. Chúng xuyên thủng không khí, tạo ra những tiếng rít xé gió chói tai, nhắm thẳng vào vị trí của Tristan và Ricciardo.
Cùng lúc đó, đôi mắt nút áo của bốn con rối Vệ Binh lóe lên ánh sáng u ám. Chúng lao tới từ bốn phía, phong tỏa mọi đường lui.
Tristan vẫn đứng yên, nhưng bàn tay trái của cậu khẽ đưa lên, che chắn miệng túi áo ngực – nơi Mercury đang rúc vào.
“Đừng nhìn, Mercury,” Tristan thì thầm, giọng trầm thấp nhưng đầy uy quyền. “Hắn là Bán Thần. Hình dạng của hắn sẽ làm con đau.”
Trong túi áo, con Niffler bạc run lên một cái, nhưng nó không sợ hãi co rúm. Giọng nói trẻ con lanh lảnh, mang theo sự thông thái kỳ lạ của một Nhà Mật Mã vang lên vọng ra từ lớp vải:
“Papa, kết cấu bên phải… góc 30 độ… điểm neo của xích đang bị rỉ sét… Hắn đang giận dữ, quỹ đạo tấn công bị lệch 0.05%…”
“Hiểu rồi,” Tristan mỉm cười. “Cảm ơn con.”
Cậu không cần nhìn, chỉ đơn giản là lùi lại một bước nhẹ nhàng về phía bên trái.
Vút!
Một sợi xích đen sượt qua vai cậu, chỉ cách lớp áo chùng vài milimet, cắm phập vào bức tường phía sau.
Rầm!
Lực va chạm mạnh đến mức khiến cả đoạn cống rung chuyển. Nhưng thay vì nghiền nát Tristan, sợi xích đó lại vô tình đánh trúng vào một trụ đỡ bằng bê tông đã mục nát từ lâu.
Trụ đỡ gãy đôi.
Khối bê tông trần nhà phía trên, mất đi điểm tựa, đổ ập xuống.
Không phải đổ vào Tristan.
Nó đổ sập xuống ngay trước mặt con rối Người Sói đang lao tới với tốc độ siêu thanh.
Con rối không kịp phanh lại. Nó đâm sầm vào khối bê tông đang rơi với vận tốc cộng hưởng. Tiếng xương cốt gãy vụn vang lên giòn tan như tiếng củi khô bị bẻ gãy. Con rối dẹp lép, dính chặt vào khối bê tông như một con ruồi bị đập nát.
Zorel trợn mắt. “Cái gì…?”
Hắn không tin vào mắt mình. Hắn điều khiển xích tấn công, nhưng kết quả lại là tự tay tiêu diệt con rối của chính mình?
“Ngươi đang làm gì vậy, Zorel?” Giọng Ricciardo vang lên từ phía sau làn bụi mù mịt. Vị linh mục già vẫn đứng đó, cuốn kinh thánh mở ra trên tay, ánh sáng bạc bao quanh người tạo thành một lớp khiên mỏng manh nhưng kiên cố. “Ngươi đang tự hủy hoại quân đội của mình sao?”
“Câm mồm!” Zorel gầm lên, vung tay điều khiển ba con rối còn lại. “Giết! Giết hết!”
Hắn kích hoạt Sợi Tơ Linh Thể ở mức độ tối đa. Hàng ngàn sợi tơ vô hình bung ra từ cơ thể hắn, tạo thành một mạng lưới dày đặc bao trùm cả không gian. Hắn không cần nhắm nữa, hắn sẽ biến tất cả sinh vật trong bán kính 50 mét thành con rối.
Tristan cảm thấy da đầu tê dại. Cậu biết, nếu để những sợi tơ đó chạm vào người, cậu sẽ mất quyền kiểm soát cơ thể trong tích tắc.
“Papa! Ống nước!” Tiếng Mercury hét lên từ trong túi áo, gấp gáp.
Tristan không do dự. Cậu búng đồng xu lên cao.
Keng.
Đồng xu va vào một van áp suất rỉ sét trên trần nhà.
Cái van đó đã chịu đựng áp lực nước thải của cả thành phố Oravi trong suốt hai mươi năm qua mà không được bảo trì. Cú va chạm nhẹ hều của đồng xu là giọt nước tràn ly.
Bùm!
Van nước nổ tung.
Một luồng nước thải nóng hổi, áp suất cực cao, phun ra như vòi rồng cứu hỏa. Nhưng thay vì phun lung tung, nó phun thẳng vào… mặt Zorel.
“Á á á!”
Zorel hét lên thảm thiết. Nước thải nóng rát tạt thẳng vào mắt, vào mũi, vào miệng hắn. Sự đau đớn bất ngờ khiến sự tập trung của hắn bị gãy vụn.
Mạng lưới Sợi Tơ Linh Thể vừa được hình thành lập tức rối tung.
Những sợi tơ mất kiểm soát bắt đầu quấn lấy nhau, rồi quấn ngược lại vào chính chủ nhân của chúng.
Zorel cảm thấy tay chân mình cứng lại. Hắn đang bị chính năng lực của mình trói buộc. Những sợi tơ vô hình siết chặt lấy cổ họng, lấy tứ chi hắn, khiến hắn lơ lửng giữa không trung như một con nhện bị mắc vào lưới của chính mình.
Ba con rối còn lại, mất đi sự điều khiển tinh vi, bắt đầu hành động theo bản năng còn sót lại của xác chết.
Con rối Thi Pháp (Wraith) rít lên một tiếng, lao vào tấn công vật thể di động gần nhất.
Đó không phải là Tristan. Đó là Zorel – kẻ đang giãy giụa giữa không trung.
“Đồ ngu! Là ta!” Zorel gào lên, cố gắng ra lệnh.
Nhưng con rối Wraith không nghe thấy. Trong cơn hỗn loạn của từ trường vận xui, nhận thức của nó đã bị bóp méo. Nó nhìn Zorel như một kẻ thù.
Nó lao tới, móng vuốt linh hồn xuyên qua ngực Zorel.
Phập.
Zorel ho ra một ngụm máu đen. Hắn cảm thấy cái lạnh thấu xương lan tỏa trong lồng ngực. Hắn bị chính con rối tâm đắc nhất đâm một nhát chí mạng.
“Không thể nào…” Hắn lẩm bẩm, đôi mắt lồi ra đầy tơ máu. “Xác suất này… là không thể…”
Hắn cố gắng kích hoạt Shadow Jump để thoát thân. Hắn nhìn thấy bóng của chiếc thùng gỗ nơi Tristan đang đứng.
Hắn tập trung ý chí.
Nhưng ngay khoảnh khắc hắn định nhảy vào bóng tối, Ricciardo nhẹ nhàng giơ tay lên. Một quả cầu ánh sáng thánh khiết – Ánh Sáng Thanh Tẩy – bay vút lên trần hầm, tỏa sáng rực rỡ như một mặt trời nhỏ.
Cống ngầm sáng rực lên.
Mọi cái bóng biến mất.
Zorel bị kẹt lại giữa không trung, bị ánh sáng thiêu đốt da thịt nhợt nhạt của loài sinh vật bóng tối.
Hắn rơi xuống.
Rầm!
Hắn ngã đập lưng xuống đống đổ nát của khối bê tông khi nãy. Những thanh sắt rỉ sét nhọn hoắt chồi lên từ đống gạch vụn đâm xuyên qua vai và đùi hắn, ghim chặt hắn xuống đất như một con bướm trong bộ sưu tập tiêu bản.
“Aaaaaa!”
Tiếng thét của Zorel vang vọng, thảm thiết và tuyệt vọng.
Máu chảy lênh láng, hòa vào dòng nước thải đen ngòm dưới chân.
Bốn con rối Vệ Binh giờ đây đã hoàn toàn vô dụng. Một con bị đè bẹp, một con (Wraith) đứng đờ đẫn sau khi tấn công chủ, hai con còn lại thì trượt chân ngã chồng lên nhau do sàn nhà quá trơn và các khớp xương bị lỏng lẻo một cách khó hiểu.
Tristan chậm rãi bước tới. Đế giày da của cậu gõ nhịp đều đặn trên sàn đá, âm thanh khô khốc vang lên giữa tiếng rên rỉ của Zorel.
Cậu dừng lại cách Zorel ba mét – một khoảng cách an toàn tuyệt đối.
Zorel nằm đó, thở dốc, lồng ngực phập phồng yếu ớt. Hắn nhìn chàng trai trẻ trước mặt với ánh mắt kinh hoàng.
Không có một đòn tấn công trực diện nào.
Không có một câu thần chú hủy diệt nào.
Hắn – một Bán Thần Sequence 4, một kẻ gieo rắc nỗi kinh hoàng – đã bị đánh bại bởi một cái van nước hỏng, một khối bê tông mục nát, và sự ngu ngốc của chính những con rối mình tạo ra.
“Tại sao…” Zorel thều thào, máu trào ra mép miệng. “Tại sao… mọi thứ lại…”
“Lại xui xẻo đến thế, phải không?” Tristan tiếp lời, giọng nhẹ nhàng như đang hỏi thăm một người bạn cũ.
Cậu đưa tay vỗ nhẹ vào túi áo ngực.
“Làm tốt lắm, Mercury.”
“Cảm ơn Papa,” tiếng Mercury vang lên, có chút tự mãn. “Cấu trúc vận mệnh của hắn lỏng lẻo lắm. Rất dễ gỡ.”
Tristan nhìn xuống Zorel, ánh mắt bạc lạnh lùng không chứa chút hơi ấm.
“Ngươi biết không, Zorel. Sequence 4 đúng là rất mạnh. Các ngươi có thể chịu đựng sát thương vật lý, có thể tái tạo cơ thể, có thể thao túng linh hồn.”
Cậu ngồi xổm xuống, nhưng vẫn giữ khoảng cách, nhìn thẳng vào đôi mắt đang dần mất đi tiêu cự của tên Bán Thần.
“Nhưng có một thứ các ngươi không thể chống lại được.”
Tristan giơ đồng xu lên.
“Đó là khi cả thế giới này quyết định từ chối sự tồn tại của ngươi.”
“Ngươi bước chân trái, sàn nhà sẽ sụp. Ngươi hít vào, không khí sẽ có độc. Ngươi tấn công, vũ khí sẽ phản chủ. Ngươi muốn chạy trốn, bóng tối cũng sẽ phản bội ngươi.”
Zorel run rẩy. Hắn cảm nhận được sự sợ hãi thực sự. Không phải sợ cái chết, mà là sợ sự bất lực. Hắn cảm thấy mình như một con kiến đang cố chống lại một cơn bão.
Hắn cố vùng vẫy, nhưng những thanh sắt ghim chặt cơ thể hắn không nhúc nhích. Càng cử động, máu càng chảy nhiều hơn.
“Ta… Ta sẽ không thua…”
Zorel nghiến răng, ánh mắt lóe lên sự điên cuồng cuối cùng.
Làn da hắn bắt đầu nứt toác. Một luồng khí đen kịt, hôi thối và tà ác bắt đầu bốc lên từ cơ thể hắn. Hắn đang cố gắng cưỡng ép chuyển hóa sang hình thái Sinh Vật Thần Thoại. Hắn chấp nhận mất kiểm soát, chấp nhận biến thành quái vật hoàn toàn để kéo hai kẻ này chết chung.
“Đừng nhìn!” Tristan lập tức lấy tay che kín miệng túi áo, bảo vệ Mercury tuyệt đối.
Ricciardo cũng nghiêm mặt, cuốn kinh thánh trong tay ông lật nhanh đến trang cuối cùng, chuẩn bị cho một phép phong ấn mạnh nhất.
Nhưng Tristan lại không lùi bước. Cậu chỉ thở dài, lắc đầu ngán ngẩm.
“Vẫn chưa học được bài học sao?”
Cậu búng tay.
Trên trần hầm, ngay phía trên đầu Zorel, một đường dây điện cao thế bị đứt do vụ nổ van nước khi nãy, nãy giờ vẫn đung đưa, giờ đây theo quán tính… rơi xuống.
Đầu dây điện trần, tóe lửa xanh lét, rơi trúng ngay vũng nước mà Zorel đang nằm.
Xoẹt!
Dòng điện hàng ngàn volt chạy qua vũng nước, truyền thẳng vào cơ thể đang mở rộng của Zorel.
“GRÀOOOOO!”
Zorel rú lên, cơ thể co giật dữ dội như một con cá bị ném lên bờ. Dòng điện mạnh mẽ làm tê liệt hoàn toàn hệ thống thần kinh, cắt đứt quá trình biến hình. Làn khói đen vừa tụ lại lập tức tan rã.
Hắn nằm đờ ra, cháy sém, khói bốc nghi ngút từ da thịt.
Hình thái Thần Thoại bị ngắt quãng một cách thô bạo.
Hắn vẫn chưa chết. Nhưng giờ đây, hắn chỉ còn là một đống thịt cháy đen, thoi thóp, hoàn toàn bất lực dưới chân của Tai Họa Thượng Tướng.
Tristan đứng dậy, phủi tay áo.
“Kết thúc màn dạo đầu,” cậu nói, quay sang Ricciardo. “Giờ thì chúng ta có thể nói chuyện đàng hoàng với hắn được rồi.”
Trong bóng tối của cống ngầm, chỉ còn lại tiếng thở dốc nặng nhọc của một Bán Thần đã ngã ngựa, và ánh mắt bạc lạnh lùng của kẻ nắm giữ vận mệnh đang nhìn xuống từ trên cao.