Chương 102: Sự Im Lặng Của Bạc Và Tiếng Vọng Từ Vực Thẳm
Không gian bên trên Sương Mù Xám vẫn giữ vẻ tĩnh lặng vĩnh cửu, một sự tĩnh lặng không thuộc về trần thế, nơi thời gian dường như đã chết và những khái niệm về không gian bị bóp méo thành những hình thù trừu tượng. Những cột đá khổng lồ chống đỡ mái vòm hư ảo vươn cao, mất hút vào màn sương xám xịt, tạo nên cảm giác áp bách của một thánh đường dành cho những người khổng lồ thời thượng cổ.
Hôm nay, sự áp bách ấy nặng nề hơn gấp bội.
Ba giờ chiều. Khi những luồng sáng đỏ thẫm bùng lên và đông đặc lại thành hình người, một sự biến đổi tinh tế nhưng kinh hoàng đã xảy ra.
Ngay tại vị trí của The Wheel of Fortune, không khí không còn là không khí nữa. Nó trở nên đặc quánh, lạnh lẽo và trơn trượt như thủy ngân lỏng. Những gợn sóng vô hình lan tỏa từ chiếc ghế đá lưng cao, mang theo quy luật của sự ngẫu nhiên bị bẻ cong.
Audrey Hall – quý cô Justice – vừa định mở lời chào theo thói quen vui vẻ thường ngày, bỗng nhiên cảm thấy lồng ngực thắt lại. Là một “Bác Sĩ Tâm Lý” (Sequence 6) linh tính nhạy bén của nàng ngay lập tức gào thét cảnh báo. Nàng cảm thấy như mình đang ngồi cạnh một vực thẳm sâu hun hút, nơi mà mọi lý trí và cảm xúc đều có thể bị nuốt chửng bởi một con quái vật bạc đang cuộn mình trong bóng tối.
Nàng vô thức co người lại, nụ cười trên môi cứng đờ. Đôi mắt xanh thẳm của nàng mở to, nhìn về phía bóng hình quen thuộc mà giờ đây trở nên xa lạ đến đáng sợ.
Tristan Prewett ngồi đó, hay đúng hơn, là một thực thể đang khoác lên mình hình hài con người ngồi đó.
Lớp sương mù xám quanh người cậu dường như sợ hãi, dạt ra xa một chút, để lộ những đường nét mờ ảo của chiếc áo choàng đen. Nhưng điều đáng sợ nhất là những gì ẩn sau lớp sương mù ấy. Nếu nhắm mắt lại và cảm nhận bằng linh tính, Alger Wilson – The Hanged Man – thề rằng hắn không thấy một con người. Hắn thấy một vòng xoáy bạc khổng lồ, một con rắn quấn quanh bánh xe vận mệnh, với những chiếc vảy phản chiếu vô vàn khả năng của cái chết và sự điên loạn.
Đó là hơi thở của Thần tính.
Đó là áp lực của một Bán Thần (Sequence 4).
Cả chiếc bàn đồng thau dài dằng dặc chìm vào im lặng. Không ai dám lên tiếng trước. Sự hiện diện của Tristan như một tảng đá đè nặng lên tâm trí mọi người, nhắc nhở họ về khoảng cách giữa “người phàm” và “sinh vật thần thoại”.
Ở đầu bàn dài, Kẻ Khờ – The Fool – vẫn ngồi ung dung trong màn sương dày đặc. Nhưng sâu bên trong lớp vỏ bọc thâm trầm ấy, Klein Moretti cũng đang nhíu mày quan sát.
Thông qua quyền năng của Không gian Sương mù xám, Klein nhìn thấu bản chất của Tristan rõ hơn bất kỳ ai. Cậu thấy những sợi tơ vận mệnh rối rắm, chằng chịt xung quanh người đồng hương. Cậu thấy một con Rắn Thủy Ngân hư ảo đang trườn quanh cổ Tristan, đôi mắt lạnh lẽo của nó nhìn chằm chằm vào hư vô.
“Cậu ta đã thành công,” Klein thầm nghĩ, vừa mừng vừa lo. Mừng vì Hội Tarot có thêm một chiến lực cấp cao, lo vì trạng thái tinh thần của Tristan dường như cực kỳ bất ổn. Cái gọi là “Trường Tai Ương” của cậu ta mạnh đến mức ngay cả sương mù xám cũng phải mất một lúc mới trấn áp được hoàn toàn.
“Chào buổi chiều, Ngài Khờ.”
Giọng nói của Tristan vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng. Nó không còn trầm ấm như trước, mà mang theo âm hưởng của kim loại va chạm, lạnh lùng và vọng lại từ một nơi rất xa.
Cậu đứng dậy, đặt tay phải lên ngực trái, cúi chào một cách tao nhã và chuẩn mực. Hành động này kéo những người khác ra khỏi sự tê liệt.
“Chào buổi chiều, Ngài Khờ~” Audrey cố gắng lấy lại giọng điệu nhẹ nhàng, nhưng đuôi câu vẫn hơi run rẩy.
“Chào buổi chiều, Ngài Khờ.” Alger, Cattleya, Derrick, Fors và Emlyn lần lượt lên tiếng, nhưng ánh mắt của họ – dù kín đáo hay lộ liễu – đều dán chặt vào Tristan.
Klein gật đầu nhẹ, ngón tay gõ nhịp nhàng lên mặt bàn đồng thau.
“Ngồi đi.”
Tristan ngồi xuống. Chiếc ghế đá dưới thân cậu phát ra tiếng két nhỏ, nghe như tiếng xương gãy giòn tan giữa không gian tĩnh mịch.
Cậu lấy ra một đồng xu vàng từ trong túi áo – một thói quen mới hình thành để kiểm soát đôi tay đang muốn xé rách thực tại. Đồng xu bắt đầu xoay trên mặt bàn, tích tắc, tích tắc, tạo thành một quả cầu vàng nhỏ xíu.
Audrey hít sâu một hơi, cố gắng điều chỉnh trạng thái “Khán Giả” của mình. Nàng quay sang Fors Wall.
“Ma Thuật Sư tiểu thư, chúng ta hãy bắt đầu chứ?”
Fors giật mình, vội vàng gật đầu. Nàng cảm thấy nhẹ nhõm khi sự chú ý được chuyển đi nơi khác. Nàng và Audrey lần lượt cụ thể hóa những trang nhật ký của Roselle mà họ đã thu thập được.
“Đây là những trang nhật ký mới, thưa Ngài Khờ,” Audrey nói, giọng nàng lấy lại được sự tự tin vốn có.
Những trang giấy da dê ố vàng bay lên, trượt nhẹ qua mặt bàn dài, đáp xuống trước mặt Klein Moretti.
Klein cầm lấy tập nhật ký. Ngài không vội đọc, mà liếc nhìn Tristan một cái đầy ẩn ý qua màn sương, rồi mới cúi đầu xuống.
Không gian chìm vào sự yên tĩnh chờ đợi. Đây là quy tắc bất thành văn của Hội Tarot: Thời gian dành cho Kẻ Khờ đọc những bí mật của quá khứ.
Klein lướt mắt qua những dòng chữ quen thuộc của vị Đại Đế đồng hương.
“Ngày 12 tháng 4, ta lại mơ thấy nó. Màn sương mù xám xịt đó… Nó không chỉ là giấc mơ. Ta cảm thấy có thứ gì đó đang nhìn ta từ trên cao, lạnh lùng và vô cảm. Có lẽ ta nên đẩy nhanh tiến độ chế tạo ‘Lỗ Đen’…”
“Ngày 15 tháng 4, Matilda lại cằn nhằn về việc ta dành quá nhiều thời gian cho các quý cô ở Intis. Nàng không hiểu, đó không phải là trăng hoa, đó là… ‘nghi thức’. Được rồi, có lẽ là trăng hoa thật. Nhưng Con đường Hiệp Sĩ Đen (Black Knight) cần sự sa đọa! Ta chỉ đang đóng vai trò của mình thôi!”
“Ngày 20 tháng 5, ta đã tìm thấy manh mối về hòn đảo đó. Đảo Fogmire. Truyền thuyết nói rằng nơi đó chôn giấu một phần di thể của một vị Cổ Thần. Ta tự hỏi liệu nó có liên quan đến ‘Mẹ’ hay không…”
Mí mắt Klein giật nhẹ. Fogmire?
Ngài ngẩng đầu lên, ánh mắt vô thức liếc về phía Tristan, người đang ngồi nghịch đồng xu. Sự trùng hợp này… hay là sự sắp đặt của vận mệnh?
Klein nhanh chóng đọc hết những trang còn lại, ghi nhớ những thông tin quan trọng, rồi để những trang giấy tan biến vào hư không.
“Tốt lắm,” Klein nói, giọng điệu vẫn bình thản, không để lộ chút cảm xúc nào. “Các ngươi có thể bắt đầu trao đổi.”
Ngay khi lời cho phép được ban ra, Alger Wilson lập tức quay sang Tristan.
Hành động của hắn nhanh và dứt khoát, như thể hắn đã chờ đợi khoảnh khắc này từ rất lâu.
“Gần đây, biển cả không hề bình yên,” Alger mở lời, giọng trầm thấp, mang theo sự nghiêm trọng có tính toán. “Một sự kiện chấn động đã xảy ra tại vùng biển phía Đông. Đảo Fogmire – nơi được coi là cấm địa của sương mù và những sinh vật biến dị – đã hoàn toàn biến mất khỏi bản đồ hàng hải.”
Hắn dừng lại một chút, quan sát phản ứng của mọi người. Audrey khẽ che miệng kinh ngạc. Derrick ngơ ngác. Emlyn nhướng mày vẻ khinh khỉnh nhưng đôi mắt đỏ rực lại lộ vẻ tò mò.
Chỉ có Tristan vẫn điềm nhiên nhìn đồng xu xoay tít. Và Cattleya, The Hermit, hơi cúi đầu thấp xuống, che giấu ánh mắt sau cặp kính dày.
Alger tiếp tục, giọng hắn đanh lại:
“Hải quân và Giáo hội Bão Táp đã xác nhận. Thủ phạm là Băng hải tặc Felix. Và thuyền trưởng của chúng, ‘Tai Họa’ Trafalgar Trelawney, đã được nâng mức truy nã lên một con số kỷ lục.”
“Hắn được phong trực tiếp làm ‘Thượng Tướng’ (Pirate Admiral) bỏ qua cấp bậc Chuẩn Tướng hay Trung Tướng. Tiền truy nã hiện tại của hắn là 45.000 bảng.”
45.000 bảng!
Con số này khiến Fors Wall suýt chút nữa thốt lên thành tiếng. Đó là một gia tài khổng lồ, đủ để mua một căn biệt thự sang trọng ở Backlund và sống sung túc cả đời.
“Thượng Tướng…” Audrey lẩm bẩm. Nàng biết ý nghĩa của danh xưng này. Nó đặt kẻ đó ngang hàng với những huyền thoại sống của biển cả như “Thượng Tướng Sao” Cattleya hay “Thượng Tướng Địa Ngục” Ludwell.
Alger nhìn chằm chằm vào Tristan, ánh mắt sắc lẹm như lưỡi dao găm. Hắn không nói thẳng ra nghi ngờ của mình, nhưng hàm ý trong câu chuyện của hắn quá rõ ràng. Hắn đang thăm dò. Hắn muốn xác nhận xem vị Wheel of Fortune bí ẩn này có thực sự là tân Thượng Tướng kia hay không. Thời gian thăng cấp, khí tức thay đổi, và sự kiện chấn động… tất cả đều khớp một cách hoàn hảo.
Tristan khẽ đưa tay, chặn đứng đồng xu đang xoay.
Cạch.
Đồng xu đổ xuống mặt bàn, mặt ngửa – hình một chiếc vương miện.
Cậu ngẩng đầu lên, đôi mắt đen thẳm nhìn thẳng vào Alger. Trong khoảnh khắc đó, Alger cảm thấy như mình bị ném vào một hầm băng. Hắn thấy da đầu tê dại, và một ảo giác thoáng qua về việc hắn bị một sợi dây thòng lọng vô hình siết chặt cổ.
“Tin tức lan nhanh thật,” Tristan nói, khóe môi khẽ nhếch lên, nhưng nụ cười không chạm đến đáy mắt. “Có vẻ như biển cả lại sắp có thêm nhiều xác chết trôi dạt.”
Câu trả lời lấp lửng, vừa thừa nhận vừa không, càng khiến Alger kiêng dè. Hắn rụt cổ lại một chút trong vô thức, bản năng sinh tồn của một “Kẻ Hát Dạo Đại Dương” mách bảo hắn rằng không nên chọc giận con quái vật này thêm nữa.
Cattleya, người nãy giờ vẫn im lặng, bỗng lên tiếng. Giọng nàng khàn khàn và thận trọng:
“Thượng Tướng Trelawney… nghe nói hắn sở hữu một năng lực kỳ lạ liên quan đến vận rủi. Bất cứ ai đến gần hắn đều gặp tai nạn. Thậm chí cả một hạm đội hải quân đã tự đâm vào nhau khi cố gắng truy đuổi hắn sau sự kiện Fogmire.”
Nàng nhìn Tristan qua lớp kính dày, ánh mắt phức tạp. Nàng biết nhiều hơn Alger. Nữ Hoàng Thần Bí đã từng nhắc đến cái tên này. Một kẻ ngoại lai, một biến số nguy hiểm.
“Vận may và vận rủi luôn song hành,” Tristan đáp lại, giọng điệu triết lý nhưng lạnh lẽo. “Đôi khi, tai họa của người này lại là cơ hội của kẻ khác. Phải không, quý cô Ẩn Sĩ?”
Cattleya khẽ rùng mình. Nàng cảm nhận được sự cảnh cáo nhẹ nhàng trong lời nói đó.
Không khí cuộc họp trở nên căng thẳng và ngột ngạt. Những thành viên yếu hơn như Fors và Derrick cảm thấy khó thở, như thể oxy trong không gian hư ảo này đang bị rút cạn.
Để phá vỡ sự bế tắc, Alger hắng giọng, chuyển chủ đề sang giao dịch. Hắn không muốn tiếp tục đối đầu với Wheel of Fortune khi chưa nắm rõ bài tẩy của đối phương.
“Tôi cần mua công thức ma dược ‘Hải Dương Ca Giả’ (Ocean Songster – Sequence 5)” Alger nói, hướng mắt về phía Cattleya và những người khác. “Tôi có thể trả bằng vàng, hoặc vật liệu phi phàm tương ứng.”
Đây là tham vọng của hắn. Hắn muốn vươn lên, muốn thoát khỏi sự kìm kẹp của Giáo hội.
Cattleya suy nghĩ một chút rồi gật đầu.
“Tôi có thể tìm được nó. Nhưng tôi không cần vàng.”
Nàng quay sang Tristan, hít một hơi sâu để lấy dũng khí.
“Tôi muốn trao đổi lấy một vật phẩm cấp Bán Thần. Hoặc một lời hứa từ Ngài, thưa Wheel of Fortune.”
Cả bàn tiệc nín thở. Yêu cầu vật phẩm Bán Thần ngay trong cuộc họp?
Tristan nhìn Cattleya, ngón tay lại bắt đầu vân vê đồng xu. Ánh mắt cậu dường như xuyên thấu qua lớp ngụy trang của nàng, nhìn thấy những ngôi sao đang vận hành trong linh hồn nàng.
“Vật phẩm Bán Thần…” Tristan lặp lại, giọng kéo dài đầy châm biếm. “Cô có biết cái giá của nó không? Một công thức Sequence 5 là không đủ.”
“Tôi sẽ bù thêm,” Cattleya vội nói. “Tôi có ghi chép về những vùng biển bí ẩn của Đại Đế Roselle, và…”
“Không,” Tristan ngắt lời. Cậu ngả lưng ra sau ghế, phong thái lười biếng nhưng áp đảo. “Ta không cần những thứ đó. Nhưng ta có hứng thú với một thứ khác.”
Cậu búng đồng xu lên cao. Nó xoay tít giữa không trung, tỏa ra ánh sáng vàng kim rực rỡ.
“Ta cần thông tin về ‘Thành Phố Bạc’ (City of Silver) mà Mặt Trời nhỏ đang sống. Cụ thể là về…” Cậu liếc nhìn Derrick, người đang co rúm lại. “…những con quái vật hình nấm mọc trong bóng tối.”
Derrick giật bắn mình. “Ngài… Ngài biết về Nấm Quỷ sao?”
“Biết rất rõ,” Tristan cười nhạt. “Đó là ‘người quen’ của ta.”
Klein ngồi ở đầu bàn, nghe đến đây thì suýt bật cười. Nấm? Chẳng phải là Frank Lee sao? Không, Tristan đang nói đến thứ gì đó nguy hiểm hơn, hoặc cậu ta đang ám chỉ đến nguồn gốc sức mạnh của Mother Earth mà cậu ta đang lợi dụng.
“Được rồi,” Tristan bắt lấy đồng xu. “Thương vụ thành lập. The Hanged Man lấy công thức. The Hermit nợ ta một ân huệ. Còn The Sun… cung cấp thông tin cho ta.”
Cậu nhìn quanh bàn tròn, ánh mắt dừng lại ở mỗi người một chút, như đang đánh dấu lãnh thổ.
“Và nhớ kỹ,” giọng cậu trầm xuống, thì thầm nhưng vang vọng như tiếng sấm rền trong tâm trí mỗi người. “Đừng tò mò về The Last Fortune. Sự tò mò có thể giết chết cả một con mèo… và cả những hải tặc tọc mạch.”
Alger cứng người, mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng. Lời cảnh cáo đó dành cho hắn.
Cuộc họp tiếp tục diễn ra, nhưng không còn ai dám lơ là hay trêu đùa. Sự hiện diện của Tristan – một Bán Thần thực thụ – đã thay đổi hoàn toàn cán cân quyền lực của Hội Tarot.
Từ hôm nay, nơi này không còn là sân chơi của những kẻ yếu nữa.