Chương 237.2: Tiền Tuyến (7.2)
Có lẽ là vào khoảng năm ngoái.
Sự thay đổi bắt đầu từ khi Hoàng Phủ Thiết Uy trở về gia tộc sau giải đấu Long Phượng.
Sau đó, không hiểu sao Hoàng Phủ Thiết Uy không còn coi thường chi thứ tộc, không còn bắt nạt người khác và không còn khoe khoang về vinh quang của gia tộc mình nữa.
Hoàng Phủ Định không thích điều đó.
Hắn không thể hiểu nổi tại sao đệ đệ mình lại trở nên yếu đuối đến vậy mặc dù được ban phước với huyết mạch thuần đậm của nhánh chính.
“Tiểu đệ.”
“Vâng, đại ca.”
“Hãy nhân cơ hội này kết liễu hắn một lần và mãi mãi.”
“Hả?”
“Ta thực sự không thích thái độ đó của ngươi, nó không còn phù hợp với chúng ta, cả gia tộc Hoàng Phủ nữa.”
“Đại ca nói vậy là có ý gì vậy..?”
“Đi bẻ gãy chân tên khốn đó đi.”
“…!”
Đôi mắt của Hoàng Phủ Thiết Uy mở to khi nghe câu nói đó của đại ca hắn.
Hắn không ngờ Hoàng Phủ Định lại đưa ra yêu cầu như vậy.
“Đại ca… đây là lãnh thổ của Liên Minh Võ Lâm.”
“Ta biết rõ. Ngươi cho là ta ngu ngốc sao, Tiểu đệ?”
“Vậy thì tại sao…?”
“Ha.”
Hoàng Phủ Định bật cười chế giễu đáp lại sự lo lắng của Hoàng Phủ Thiết Uy, cho rằng điều đó là không cần thiết và vô ích.
“Ngươi có thực sự tin rằng Liên Minh Võ Lâm sẽ quan tâm tới, nếu ngươi đập vỡ chân của một số kẻ cặn bã của chi thứ gia tộc không? Chúng vô giá trị!”
“Nhưng…!”
“Ngươi không ra tay với tên khốn này vì sợ Gia chủ nhìn thấy. Nhưng hiện tại, điều đó không quan trọng nữa.”
“Đại ca…có ý gì vậy…?”
Gia chủ của gia tộc Hoàng Phủ đã qua thời kỳ đỉnh cao và khả năng Hoàng Phủ Định sẽ sớm lên vị trí Thiếu chủ là rất cao.
Vì vậy, hắn ta không cần phải lo lắng về những vấn đề tầm thường như thế này.
“Hắn chỉ là một tên khốn vô dụng, vậy nên hãy để hắn giải tỏa căng thẳng cho ngươi đi.”
“…”
Hoàng Phủ Thiết Uy kìm nén cảm xúc của bản thân khi nghe những lời tàn nhẫn đó của ca ca mình.
Sự điên rồ trong mắt Hoàng Phủ Định không phải là chuyện tầm thường.
…Sao lại như thế này?
Hoàng Phủ Thiết Uy tự hỏi và cắn môi.
Nhận thức này không đến đột ngột…
Có lẽ sâu thẳm trong lòng hắn đã biết điều đó, nhưng lại không thừa nhận, giống như ca ca hắn vậy.
“…Đại ca, dù vậy thì đây cũng là…”
“Cái… sao ngươi lại ở đây!?”
Hoàng Phủ Thiết Uy bắt đầu lên tiếng nói, nhưng lại giật mình khi nghe thấy một giọng nói lạ.
Hoàng Phủ Thiết Uy lùi lại vì sốc và hắn không phải là người duy nhất cảm thấy như vậy, tất cả các võ giả của gia tộc Hoàng Phủ đều cảm thấy như vậy.
Không ai cảm nhận được sự hiện diện của kẻ đó cho đến khi hắn lên tiếng xen vào.
Bị bất ngờ trước diễn biến bất ngờ này, Hoàng Phủ Định đã chuẩn bị sẵn sàng phóng thích một luồng khí uy áp bao trùm chung quanh và hỏi.
“N-Ngươi là tên quái nào…?”
Mặc dù Hoàng Phủ Định bối rối hỏi, nhưng kẻ kia không để ý đến hắn.
Thay vào đó, kẻ kia tiến đến gần Hoàng Phủ Thiện, người đang nằm trên mặt đất và kiểm tra cơ thể bị đánh đập của hắn ta.
Kẻ này có vẻ hoàn toàn thờ ơ với các võ giả xung quanh mình.
“Hắn bị đánh đập dã man, theo một cách ngu ngốc. Sẽ không thể che giấu được điều này vì nó quá dễ thấy… trời ạ.”
“Đồ khốn nạn…! Ta hỏi ngươi là ai!”
Hoàng Phủ Định tiến tới nắm lấy vai của kẻ này, cố gắng nâng tên này lên.
“…!”
Nhưng điều đáng kinh ngạc là kẻ này vẫn đứng yên.
Kẻ này không hề di chuyển một inch nào, như thể hắn bị ghim chặt xuống đất.
…Cái quái gì thế này…?
Đó chính là sức mạnh của một hậu duệ trực hệ sở hữu một thân hình to lớn của gia tộc Hoàng Phủ thế kia.
Nhưng kẻ này vẫn không hề di chuyển một inch nào mặc dù Hoàng Phủ Định đã dùng hết sức mạnh của mình.
Khi Hoàng Phủ Định chuẩn bị vận khí trong khi che giấu sự sửng sốt, kẻ đó quay sang nhìn hắn.
“Này.”
“…Ah!”
Hoàng Phủ Thiết Uy thở hổn hển khi nhìn thấy khuôn mặt của kẻ đó.
Không thể phủ nhận là rất quen thuộc – một khuôn mặt dữ tợn và đáng sợ.
Tuy nhiên, Hoàng Phủ Định, với vẻ mặt đe dọa, dường như không để ý đến danh tính của kẻ này.
“Ha, ngươi nhất định là điên rồi, xem ra ngươi không biết ta là ai?”
Trong lúc Hoàng Phủ Định đang băn khoăn không biết phải làm gì với tên khốn này, kẻ dường như không biết thân biết phận, thì kẻ này đã lên tiếng trước, khiến Hoàng Phủ Định giật mình.
“Năm.”
“Hả?”
“Tốt nhất là ngươi nên buông ta ra trước khi ta đếm đến năm. Ta không có tâm trạng kiên nhẫn vào lúc này.”
Nghe những lời nói của kẻ đó, Hoàng Phủ Định không khỏi mỉm cười.
“Còn nếu ta không buông thì sao? Hả?”
“Một.”
“Ngươi sẽ làm gì với Hoàng Phủ Định của gia tộc Hoàng Phủ hùng mạnh này?”
“Hai.”
“Ta không biết ngươi có thủ đoạn gì, nhưng ngươi thật sự nghĩ rằng ngươi có thể chạm vào y phục của vị Hoàng Phủ Định vĩ đại này sao? Thật là một trò đùa. thật không may, ngươi sẽ chết ở đây—”
“Ba.”
– Rắc!
“Hự…!?”
Cùng với tiếng động như có thứ gì đó vỡ ra, cánh tay đang nắm chặt vai kẻ bí ẩn đó của Hoàng Phủ Định đã bị vặn xoắn lại.
Mặc dù Hoàng Phủ Định đã quấn nội khí quanh người.
Tuy nhiên kẻ đó vẫn dễ dàng vặn cánh tay như thể đang nặn đất sét.
“Ngươi…!”
Hoàng Phủ Định gầm gừ ngay khi nhìn thấy cánh tay mình bị vặn.
– Rắc!
– Bụp!
Tuy nhiên, hắn ta đã quỳ xuống ngay lập tức, với cái thân hình to lớn của bản thân, hắn ngước nhìn lên kẻ kia.
…Chuyện gì vừa xảy ra thế?
Hoàng Phủ Định không thể hiểu nổi chuyện gì vừa xảy ra.
Chuyện đó xảy ra chỉ trong chớp mắt.
Khi Hoàng Phủ Định nhận ra thì hắn đã quỳ xuống rồi.
Khi ánh mắt của kẻ đó chạm phải ánh mắt run rẩy của Hoàng Phủ Định, kẻ đó nói một cách thẳng thừng.
“Đây là lý do tại sao ta không nên lãng phí thời gian cố gắng nói chuyện với những kẻ giống như thú hoang. Có một thứ gọi là trò chuyện, nhưng chúng luôn dùng đến bạo lực trước, điều đó thực sự làm ta khó chịu.”
Giọng nói bình tĩnh của hắn, pha lẫn sự tức giận, tạo nên áp lực to lớn lên những người xung quanh.
Trong khi đó, Hoàng Phủ Thiết Uy, người vẫn đang theo dõi từ phía sau, đang cố gắng trấn tĩnh nhịp tim đang đập nhanh của mình.
C-Chân Long.
Hắn biết danh tính chính xác của kẻ đó là ai.
Chân Long.
Một trong Lục Long Tam Phượng, được đồn đại là đệ tử của Vô Danh Tôn Giả.
Hắn cũng là con quái vật đã đánh bại Hoàng Phủ Thiết Uy chỉ bằng một đòn và giành được vị trí quán quân trong giải đấu Long Phượng.
Tại sao hắn ta lại ở đây?
Tuy nhiên, có điều gì đó khiến hắn tò mò hơn nữa.
T-Tại sao…?
Đó là sự tỏ mò vượt qua cả sự bí ẩn về việc ca ca mình bị bắt quỳ xuống và sự hiện diện của Chân Long của Cửu gia.
…Tại sao hắn chỉ đếm đến ba trong khi nói năm?
Đó là câu hỏi khiến Hoàng Phủ Thiết Uy bối rối nhất.