Chương 237.1: Tiền Tuyến (7.1)
Sau khi báo cáo với khu trại, tôi quay trở lại khu rừng đầy ma vật.
Năm nay, tôi đã săn đủ số ma vật để lấp đầy cả khu rừng, thế nhưng hôm nay, săn ma vật không phải là mục tiêu của tôi.
“…Tìm thấy nó.”
Sau một chặng đường dài đi bộ, giết bất kỳ con ma vật nào cản đường, cuối cùng tôi cũng tìm thấy thứ mình đang tìm kiếm.
Đó là một vết rách nhỏ trên kết cấu của không gian.
Tổng cộng có sáu cái.
Với người không chuyên, nó có thể trông giống như một Ma Cảnh Môn thông thường, nhưng màu sắc thì khác.
Nó có hắc sắc sẫm, dày đặc.
Nó không giống bất kỳ Ma Cảnh Môn nào tôi từng thấy trước đây.
Bầu không khí xung quanh nó kinh khủng hơn nhiều.
Hơn nữa, những vết nứt không gian này không triệu hồi được bất kỳ con ma vật nào.
Nó chỉ lơ lửng trên không trung, không có bất kỳ động thái nào.
Tôi từ từ đưa tay ra, ánh mắt tập trung vào khe hở.
Các ngón tay của tôi dễ dàng chìm vào trong khe hở, như thể nó đang chờ tôi làm vậy.
Khi nó bao bọc lấy tay tôi, ký ức về lần đầu tiên tôi nhìn thấy loại vết nứt không gian này tràn về trong tâm trí tôi.
Lần đầu tiên tôi gặp nó là khi tôi mới đến Tiền Tuyến, Cửu Hy đã dẫn tôi đến đây và nói rằng có thứ gì đó muốn chỉ cho tôi.
Đó là một vết nứt không gian lơ lửng trên không trung, không có bất kỳ ma vật nào được triệu hồi hoặc đang ngay càng mở rộng về kích thước.
Tuy nhiên, tôi không thể thoát khỏi cảm giác rằng đây không chỉ là một vết nứt không gian—mà là một mảnh vỡ của thứ gì đó.
[Grrừ…!]
Khi tôi thò tay vào trong, tên khốn đó phản ứng như thể nó đã chờ đợi khoảnh khắc đó từ lâu rồi.
Tôi không thể nhìn thấy nó, nhưng cảm giác như nó đang vẫy đuôi vì vui mừng.
Bình tĩnh nào, ta sẽ cho ngươi ăn sớm thôi.
Ngay khi tôi vừa nghĩ xong…
– Rắc!
Vết nứt không gian dần dần vặn vẹo tan rã.
Nó đang được hấp thụ vào tay tôi.
Tôi có thể cảm nhận được nó, luồng năng lượng chảy qua cánh tay tôi, tiến vào đan điền và rồi thậm chí chảy sâu hơn vào bên trong tôi.
-Rắc, rắc!
Tôi có thể cảm thấy tên khốn đó đang tận hưởng nguồn năng lượng vừa tràn vào.
Ngươi có vẻ thèm ăn nhỉ? Hôm qua ngươi đã ăn nhiều thế rồi.
Khi con quái thú nuốt chửng lấy nguồn năng lượng, tôi cảm thấy một mảnh ghép khác của mảnh vỡ đang dần khớp vào tâm đan điền của tôi.
“Phù…”
Tuy nhiên, đó chỉ là một phần rất nhỏ của mảnh vỡ và tôi thậm chí không thể sử dụng nó như nội khí của riêng mình.
Tôi đã tiến hành nhiều thử nghiệm nhưng kết quả vẫn như vậy.
Tuy nhiên, tôi vẫn tiếp tục tìm kiếm những cơ hội như vậy ở Tiền Tuyến để có thể loại bỏ chúng.
Bởi vì con quái thú muốn điều này.
Con quái thú này không chỉ cho tôi biết vị trí của những vết nứt không gian này, mà còn muốn tôi tìm ra chúng để nó có thể hấp thụ chúng.
Mặc dù tôi không biết mục đích của việc này là gì.
Tôi không biết tại sao loại vết nứt không gian này lại hình thành ở Tiền Tuyến, tôi cũng không biết mục đích của những vết nứt không gian này là gì.
Có những vết nứt không gian như vậy trong kiếp trước của tôi không?
Tôi cố gắng suy nghĩ nhưng không thể nghĩ ra điều gì tương tự như thế này.
Xét đến việc tôi chưa bao giờ nghe nói đến ‘hắc liệt không gian’ tôi nghi ngờ rằng sự thay đổi này là do sự hồi quy của tôi.
Tôi biết rằng điều này có thể khiến tôi rơi vào tình huống nguy hiểm và muốn tránh chúng nếu có thể, nhưng tôi không có khả năng lựa chọn.
[Thỏa…Thuận…]
Ta biết.
Đó là thỏa thuận mà tôi đã lập với tên khốn đó.
“Ta cho ngươi ăn món này vì ta biết về nó, nên đừng giục ta nữa.”
[Grrgh…]
“Ngoài ra, thả lão già kia ra đi. Dù sao cũng đến lúc rồi.”
[Grrgh…?]
“Con thú chết tiệt! Lúc nào cũng tỏ ra ngốc nghếch khi nhắc đến chủ đề này!”
Tôi muốn nói thêm nữa, nhưng tên khốn đó đã giấu mình đi vì biết rằng nó sẽ chỉ nghe thấy nhiều lời cằn nhằn hơn thôi.
Bây giờ thì, nó sẽ không ló diện thêm một thời gian.
“…Ài.”
Tôi đã nhịn đói để có thể nuôi tên khốn này, nên hành vi như vậy khiến tôi cảm thấy khá khó chịu.
“Ta thề là nếu sau này ngươi ra ngoài…”
Để trút sự bực tức mặc dù biết rằng sẽ không nhận được phản hồi, tôi chuẩn bị quay trở lại căn lều của mình.
Khi trở về, tôi phải gặp Mạc Dung Hy Á và thăm Cửu Hy và Nam Cung Phi.
Ca làm việc của tôi cũng sắp bắt đầu nên tôi phải đi đến khu vực trung tâm cùng Nam Cung Phi.
Ngay lúc tôi định lao về phía căn lều của mình…
– Aghhh… Aghhh!
“Hửm?”
Một tiếng hét vang vọng từ gần đó.
**********************
– Bụp!
Ở ranh giới giữa vùng đồng bằng và khu rừng, một bóng người nằm dài trên mặt đất, bị đánh đập một cách không thương tiếc.
“Ngươi vẫn còn đủ can đảm để hét lên chứ?”
Kẻ tấn công nhếch mép cười, bộ trang phục tối màu và vóc dáng to lớn cho thấy hắn là một võ giả của gia tộc Hoàng Phủ.
“Gah…Khụ!”
Người đang bị đánh, có vẻ cũng là một võ giả của gia tộc Hoàng Phủ, trông có vẻ yếu ớt và nhỏ bé so với nhóm người xung quanh, cơ thể hắn ta đầy vết tích của sự tra tấn.
Kẻ ra đòn nói với một nụ cười méo mó.
“Ngươi thậm chí còn không được ta cho phép, vậy mà lại hét lên như một con thú bị thương, ngươi thật sự cho rằng sẽ có người tới cứu ngươi sao?”
“Ta-ta xin lỗi…”
“Không, đó không phải lỗi của ngươi. Đó là lỗi của ta vì đã không dạy ngươi đúng cách.”
– Bụp!
“Aghhh!”
Người kia quằn quại trong đau đớn, không thể kìm nén tiếng kêu cứu.
“Ngay cả khi vị Hoàng Phủ vĩ đại này ra lệnh cho ngươi không được hét lên, ngươi vẫn không tuân lệnh!”
“…Hự…”
“Ồ, có lẽ ngươi nghĩ ngươi và ta ngang hàng chỉ vì chúng ta có họ Hoàng Phủ?”
“K-Không, không bao giờ… Làm sao ta dám…”
“Nếu vậy thì tại sao ngươi lại không nghe lời ta…?”
Ha ha!
Trong khi kẻ kia nói với tiếng cười chế giễu, một người khác đứng nhìn từ phía sau với vẻ mặt nghiêm nghị.
…Ta phải ngăn đại ca lại.
Người chứng kiến cảnh bạo lực này diễn ra không ai khác chính là Hoàng Phủ Thiết Uy, trong khi kẻ gây hấn chính là ca ca của hắn, Hoàng Phủ Định.
Không giống như Hoàng Phủ Thiết Uy mới chỉ được công nhận là một thiên tài trẻ tuổi, Hoàng Phủ Định đã là một võ giả khá nổi tiếng ở Trung Nguyên.
Hoàng Phủ Định, dùng mũi chân chạm vào cái người đang ngã, rồi quay sang nhìn Hoàng Phủ Thiết Uy.
“Tiểu đệ.”
“…Vâng, đại ca.”
“Ta thấy đã người hơn rồi. Ngươi có muốn tiếp đến thay lượt ta không?”
Hoàng Phủ Thiết Uy quan sát cái người bị đánh trước khi trả lời.
Người bị đánh đập thuộc về một nhánh phụ của gia tộc Hoàng Phủ.
Hắn là người sở hữu phần huyết mạch Hoàng Phủ gia thưa thớt nhất, điều này giải thích cho sự yếu đuối của hắn ta.
Hoàng Phủ Thiện.
{trước đây có dịch tên nv này thành Hoàng Phủ Thuấn, nay sửa thành Hoàng Phủ Thiện cho nó hợp nghĩa}
Tên của hắn ta là Hoàng Phủ Thiện.
“…Ta…ổn.”
“Hửm?”
“Sẽ là vấn đề nếu người khác nhìn thấy điều này. Ta sẽ tự mình xử lý tên khốn đó—”
“Tiểu đệ.”
Bàn tay to lớn của Hoàng Phủ Định nắm chặt lấy vai Hoàng Phủ Thiết Uy.
“Đại ca…?”
Vai của Hoàng Phủ Thiết Uy rung lên khi hắn nhìn thấy ánh mắt của ca ca mình.
“Dạo này ngươi cư xử rất lạ, tỏ ra quan tâm đến tên cặn bã của chi thứ tộc đó.”
“Đại ca đang nói cái gì vậy? Tại sao ta lại quan tâm đến một tên khốn nạn như hắn?”
“Đó chính là điều ta muốn nói. Tại sao ngươi lại làm thế?”