– Em một điểm cũng không thấy tàn nhẫn, anh muốn thử một chút hay không?
Bị kêu lên đây, Hướng Nhật cũng đã có dự cảm rồi, cho nên hắn cố ý nói với mấy đại tiểu thư không cần chờ hắn ăn cơm.
Nguyên lai là trong đường hành lang đã có ngươi xuất hiện, tất cả đều kéo hành lý, không cần nhìn cũng biết hành khách trên phi cơ cuối cùng cũng đi ra rồi.
Nhâm Quân không có lấy một nửa điểm thục nữ, tuy nhiên cũng thả tay nam nhân ra, bời vì đã chạy ra ngoài văn phòng rồi, học sinh tới lui rất nhiều, nếu có những cử chỉ thân mật như vậy thì đương nhiên nàng sẽ rất xấu hổ.
Trả lời là một người trung niên khoảng 40 tuổi, dáng người cao cao, đến gần 1m9, tướng mạo cũng rất tuấn tú, rất có sức hấp dẫn của một nam nhân thành thục, nếu còn là thanh niên thì nhất định là anh chàng đẹp trai vang bóng một thời, còn giờ thì là trung niên đẹp mẽ, Hướng Nhật thầm nghĩ. Ông ta mặc trên người bộ âu phục phẳng phiu, một chút nhăn nheo cũng không có, tay phải kéo theo một cái hành lý to, trên tay trái là một cái áo khoác ngoài màu đen, trông rất phong độ.
Trong lòng hơi ngạc nhiên, nhưng lại không biểu hiện ra ngoài mà chỉ hỏi thăm.
– Hắc hắc.
Nhâm Quân đỏ mặt lên, chỉ thấy một luồng cảm giác hạnh phúc tràn ngập toàn thân, trong mắt không tránh khỏi có một màn sương mỏng, trong miệng lại ra vẻ chưa đủ mà nói:
Trông đại thúc giả vờ tức giận nói, đột nhiên lại chuyển hướng qua Nhâm Quân:
– Cho em cái gì? Đừng tưởng nghĩ rằng đưa em lễ vật thì có thể lấy lòng em, em không thích.
– Muốn đưa thì phải đưa mười khối, như vậy mới chứng tỏ được thành ý. Một khối như vậy, em không thích!
Tên đẹp trai trẻ tuổi lễ phép nhìn Nhâm Quân nói, sau đó lại tiếp tục hướng về trung niên đẹp mẽ chào hỏi:
Nhâm Quân vểnh khóe miệng lên mà nói, hốc mắt đã hơi chuyển hồng, nắm chặt cái hộp nhỏ trong tay, một chút cũng không buông lỏng, nhìn nam nhân mà nói những lời trái lòng:
Hướng Nhật không trả lời mà chỉ cười cười.
– Cô khỏe chứ?
Hướng Nhật khóc tang nói, trong mắt lại tràn đầy tiếu ý. Hắn thầm than, đối với sức chống cự của cô bé này, mình thật sự là càng ngày càng kém rồi, chỉ một ánh mắt ném qua, lập tức “ngũ chi” đều đầu hàng.
– Vậy được rồi, tuy nhiên ta muốn gọi điện thoại cho bà xã của ta trước.
Hướng Nhật vội vàng lấy lòng mà nói ra, hắn cũng biết cô nàng này ngoài mặt thì nói vậy nhưng trong lòng không biết cảm động thành cái dạng gì.
– Quân Quân, nếu em đã thích thì sao không đeo lên đi?
– Gấp cái gì! Xe ta đã ở sẵn bên ngoài.
Nhâm Quân thẹn thùng cúi đầu, vội vàng kéo Hướng Nhật chạy đi.
Hướng Nhật có một ít khoa trương mà la lên nhưng chân lại theo sát Nhâm đại tiểu thư.
– Bá phụ khỏe ạ.
– Anh mau nói cho em biết!
-Phiền toái cái gì! Ngươi với ta là quan hệ gì, là bạn bè từ trung học đến bây giờ, tình cảm qua lại vài chục năm nay, ta không tới đón ngươi thì ai đón ngươi, ngươi cũng không nên suy nghĩ nữa!
Hướng Nhật cười hắc hắc, quả nhiên vẻ mặt rất có quy củ.
– Em đoán không được.
– Vị này chính là?
Thấy nam nhân giả bộ, Nhâm Quân mở miệng trả lời, lộ ra hai hàng răng trắng như tuyết, vui đùa theo.
– May là còn kịp.
– Được ạ.
Nhâm Quân đỏ mặt lên, rúc vào trong lòng nam nhân cũng không có phản kháng gì mà chỉ cảnh cáo:
– Không cần nhanh như vậy chứ?
Đại thúc trung niên rất có tinh thần hài hước, đồng thời da mặt cũng đủ dày.
– Đáng ghét, biết người ta nói trái ý mình mà còn lừa người ta, có phải anh cố ý hay không hả?