– Đương nhiên!
– Hướng Quỳ, xin lỗi, em không nên hiểu lầm anh.
Sớm đã có người của công ty chờ nàng ở cửa, là một người trung niên có khí khái bất phàm.
Hướng Nhật nghe được hai mắt liền sáng lên, nhưng lập tức nghĩ tới cái gì đó, liền cự tuyệt:
Phạm Thải Hồng biến sắc, ánh mắt hung tàn bắn về phía nam nhân, cực kỳ giận dữ mà nói:
Hướng Nhật lạnh lùng liếc qua, vẻ mặt tràn đầy nét khinh thường.
Người trung niên kia kinh ngạc.
Nghĩ tới đây, hắn càng nóng lòng muốn biết bối cảnh của công ty Hương Nhật.
Cuối cùng cũng hiểu được nguyên nhân vì sao nam nhân mấy ngày nay không tới tìm mình, Thiết Uyển liền xúc động mà lao vào trong lòng của nam nhân.
– Biết, Tô Úc người đàn bà kia rất có bản lãnh. Nói thật, nếu như không phải chưa rõ ràng người sau lưng nàng ta, ta đã sớm đem nàng ta qua đây rồi.!