Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
  1. Đấu La: Từ Vô Danh Tiểu Tốt, Đến Thế Giới Chi Chủ!
  2. Chương 558: Hái thuốc và mắc bẫy
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 558: Hái thuốc và mắc bẫy

“Đồng Đồng đúng là đồ nhát gan a…” Một tên thiếu niên thấy bầu không khí dịu xuống, liền nhịn không được mở miệng trêu ghẹo, khoé miệng còn mang theo ý cười.

Nghe vậy, Đồng Đồng lập tức phồng má lên, hai tay chống nạnh, gương mặt nhỏ nhắn tràn đầy tức giận: “Văn Hạo, ngươi dám nói ta nhát gan? Có tin hay không ta kêu Nhị Long tỷ tỷ đánh ngươi?”

Văn Hạo vừa nghe đến mấy chữ “Nhị Long + đánh ngươi” trong đầu hắn lập tức hiện lên hàng loạt ký ức không mấy vui vẻ trong quá khứ.

Bất giác, hắn rùng mình một cái, sống lưng lạnh toát, nụ cười trên mặt cũng cứng lại trong nháy mắt, sau đó lập tức đổi sang vẻ mặt nhận sợ.

“Đừng a Đồng Đồng, ta chỉ đùa thôi, chỉ đùa thôi mà!” Văn Hạo xua tay liên tục, cười làm lành, giọng điệu nhanh chóng thay đổi, “Ngươi không phải đồ nhát gan, ngươi gan dạ nhất, gan dạ nhất luôn đó!”

“Hừ!” Đồng Đồng khẽ hừ một tiếng, cằm nhỏ hếch lên cao, ánh mắt đắc ý liếc nhìn Văn Hạo, bộ dáng rõ ràng là chó cậy gần nhà, gà cậy gần chuồng, hoàn toàn không thèm che giấu.

Thấy cảnh này, Liễu Nhị Long khẽ lắc đầu, khoé miệng không nhịn được cong lên, bật cười một tiếng rất nhẹ.

Không khí giữa cả đám cũng theo đó mà trở nên thoải mái hơn không ít, căng thẳng ban nãy dường như đã tan đi.

Trong lúc cả đám nghỉ ngơi, cười đùa khe khẽ, tưởng chừng như mọi thứ đã hoàn toàn an toàn, thì bỗng nhiên, từ sâu trong rừng rậm phía xa truyền đến tiếng bước chân xột xoạt.

Âm thanh ấy rất nhỏ, nhưng trong không gian yên tĩnh của khu rừng, lại trở nên vô cùng rõ ràng.

Ngay sau đó, những tán lá rung lên, rồi từ sau bụi cây, một đám khoảng bảy tám người nam nhân lần lượt bước ra.

Người đi đầu có thân hình cao to vạm vỡ, vai rộng lưng gấu, bước chân nặng nề.

Bên hông hắn đeo một thanh đao dài, chuôi đao lộ ra bên ngoài, ánh lên vẻ lạnh lẽo.

Gương mặt hắn đầy sát khí, trên má còn có một vết sẹo lớn kéo dài, vừa nhìn liền biết là loại người lăn lộn giang hồ, dân “anh chị” chính hiệu.

Một tên nam nhân dáng dấp thấp bé đi phía sau, ánh mắt láo liên, nịnh nọt cười nói: “Không hổ là Nhân Kiệt lão đại, quả nhiên liệu sự như thần a!”

Người được gọi là Nhân Kiệt chính là tên cao to kia. Hắn nghe vậy liền bật cười ha hả, giọng nói trầm thấp, mang theo vài phần đắc ý: “Ha ha, một phần cũng nhờ có các ngươi tung tin đồn, nếu không cũng không có thu hoạch a…”

Cả đám nói chuyện với nhau vô cùng tự nhiên, ánh mắt quét qua nhóm Liễu Nhị Long như nhìn đồ vật vô tri, hoàn toàn không coi họ ra gì.

Lúc này, lông mày Liễu Nhị Long khẽ nhíu lại. Thông qua vài câu đối thoại vừa rồi, nàng đã đại khái đoán ra được mục đích của đám người này. Trong lòng nàng chợt trầm xuống.

Hiển nhiên, nàng cùng những người ở đây đã sớm mắc bẫy.

Từ lúc bước vào khu rừng này, họ đã bị người ta để mắt tới, và giờ đây, họ chính là “con mồi” đã tự chui đầu vào lưới.

Đồng Đồng nhìn về phía đám người xa lạ kia, bản năng lui sát lại bên cạnh Liễu Nhị Long, gương mặt nhỏ nhắn hiện lên vẻ cảnh giác rõ rệt: “Các ngươi là ai? Tại sao lại đến chỗ chúng ta?”

Tên nam nhân gầy gò đứng bên cạnh Nhân Kiệt nghe vậy liền nheo mắt, nụ cười trên mặt trở nên quái dị. Hắn liếm liếm môi, giọng nói đầy ác ý: “Kiệt kiệt kiệt, tiểu muội muội, trong rừng không an toàn đâu. Ngoan, mau đến đây với ca ca, ca ca sẽ hảo hảo yêu thương ngươi!”

“Đúng vậy a, mau đến đây ca ca đó món đồ chơi hay lắm, chắc chắn sẽ làm cho muội muội sướng đến mức quên lối về!”

Những tên khác nghe vậy lập tức cười hùa theo, kẻ thì huýt sáo, kẻ thì vỗ tay, tiếng cười bỉ ổi vang lên không dứt, vọng ra giữa rừng rậm nghe chói tai vô cùng, khiến không khí vốn đã ngột ngạt nay lại càng thêm dơ bẩn.

Nghe những lời thô bỉ đó, Đồng Đồng sợ hãi lui lại vài bước, gót chân suýt vấp phải rễ cây.

Gương mặt nàng tái mét không còn chút huyết sắc, hai tay run rẩy nắm chặt vạt áo, giọng nói run run, gần như bật khóc:

“Các ngươi… Các ngươi đừng đến đây, cha… cha ta là binh lính, hắn chắc chắn sẽ không tha cho các ngươi!”

Thế nhưng lời đe doạ yếu ớt ấy chẳng những không có tác dụng, ngược lại còn khiến mấy tên kia cười lớn hơn, ánh mắt càng thêm tham lam và hung hãn.

Thấy cảnh này, Liễu Nhị Long rốt cuộc không nhịn được nữa.

Nàng bước nhanh lên trước một bước, dang tay chắn trước người Đồng Đồng, ánh mắt lạnh lẽo nhìn thẳng vào đám người kia.

Đồng thời, nàng quay đầu lại, cố gắng dùng giọng điệu kiên định nhất để động viên những người phía sau: “Mọi người đừng sợ, chúng ta cùng nhau tiến lên!”

Lời nói tuy dứt khoát, nhưng thực tế lại tàn khốc.

Những thiếu niên thiếu nữ phía sau tuy nghe vậy nhưng ánh mắt vẫn lộ rõ sự hoảng loạn.

Bọn họ vốn chưa từng trải qua tình huống như thế này, tay chân cứng đờ, ý chí chiến đấu gần như bằng không.

Tên lão đại Nhân Kiệt lúc này mới đưa ánh mắt đánh giá Liễu Nhị Long từ đầu đến chân.

Chỉ trong khoảnh khắc, hai mắt hắn lập tức sáng lên, khoé miệng cong thành một nụ cười đầy dục vọng.

Hắn quay sang đám đàn em, giọng nói mang theo mệnh lệnh rõ ràng: “Những người khác các ngươi tùy ý, riêng cô em này để cho ta!”

Một tên nam nhân bụng phệ, râu ria xồm xoàng đứng bên cạnh nghe vậy liền gật đầu cái rụp, cười hề hề nói: “Lão đại yên tâm, ta chỉ lấy tên nhóc trắng trắng bên phải, còn lại cho các ngươi!”

Hắn vừa nói vừa liếc nhìn về phía thiếu niên kia bằng ánh mắt tràn đầy mùi “dầu ăn” khiến cho những người đứng gần đó không nhịn được phải lùi ra xa vài bước, sợ bị buồn nôn đến.

Tên lão đại Nhân Kiệt thấy vậy khoé miệng co lại, trong mắt lóe lên vẻ ghét bỏ, bất quá hắn cũng chẳng buồn nói thêm lời nào.

Dù sao thì trong mắt hắn, đàn em có chút “sở thích” quái dị cũng chẳng phải chuyện hiếm.

Liễu Nhị Long nhìn toàn bộ cảnh tượng trước mắt, trong lòng trầm xuống.

Nàng biết tình huống hiện tại cực kỳ không ổn, nhất là khi bên mình không chỉ yếu về thực lực, mà tinh thần của mọi người cũng đã gần như sụp đổ.

Bất quá, điều khiến nàng chú ý chính là đám người kia lại hoàn toàn không có cảnh giác.

Chúng cười nói, phân chia “chiến lợi phẩm” ngay trước mặt nàng, như thể đã nắm chắc thắng lợi trong tay.

“Nếu ta bất ngờ đánh lén…”

Ý nghĩ này vừa lóe lên, Liễu Nhị Long liền khẽ cắn răng, ánh mắt trở nên kiên quyết.

Nàng biết, nếu không ra tay ngay bây giờ, chờ đến khi bọn chúng áp sát thì tất cả sẽ không còn cơ hội nữa.

Ngay khoảnh khắc tên lão đại Nhân Kiệt quay đầu lại tiếp tục trò chuyện với đàn em, Liễu Nhị Long lập tức hành động.

Hồn lực trong cơ thể nàng bùng lên, khí tức nóng rực lan toả ra xung quanh, dưới chân xuất hiện bốn đạo hồn hoàn, cho thấy nàng là một tên Hồn Tôn.

Chỉ thấy nàng giơ tay lên, võ hồn Hoả Long trong nháy mắt được triệu hồi, long ảnh đỏ rực hiện lên phía sau lưng nàng, nhiệt độ xung quanh tăng vọt.

Tiếp đó, nàng không chút do dự thi triển hồn kỹ thứ nhất.

“Hoả Kích!”

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

troi-sinh-kiem-tu-nguoi-lai-muon-vung-manh-dai-chuy.jpg
Trời Sinh Kiếm Tu, Ngươi Lại Muốn Vung Mạnh Đại Chùy
Tháng 1 30, 2026
dau-la-chi-long-van-than-con.jpg
Đấu La Chi Long Văn Thần Côn
Tháng 2 9, 2025
nguoi-tai-thon-phe-cung-xuyen-cung-huong-vo-so-thien-phu.jpg
Người Tại Thôn Phệ, Cùng Xuyên Cùng Hưởng Vô Số Thiên Phú!
Tháng 1 13, 2026
vong-du-thuan-thit-chien-si-toan-than-han-cung-la-doc.jpg
Võng Du: Thuần Thịt Chiến Sĩ? Toàn Thân Hắn Cũng Là Độc !
Tháng 1 15, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP