-
Đấu La: Từ Vô Danh Tiểu Tốt, Đến Thế Giới Chi Chủ!
- Chương 557: Liễu Nhị Long thời niên thiếu
Chương 557: Liễu Nhị Long thời niên thiếu
Không khí trong rừng yên tĩnh đến mức có thể nghe rõ tiếng lá khô bị giẫm nát dưới chân.
Sự tĩnh lặng ấy lại càng khiến người ta bất an.
Một tên thiếu nữ đi phía sau khẽ liếc nhìn những bụi cây rậm rạp xung quanh.
Bóng cây lay động theo gió trông chẳng khác nào những thân ảnh đang ẩn nấp, chực chờ lao ra.
Gương mặt nàng lộ rõ vẻ thấp thỏm sợ hãi, hai tay vô thức siết chặt lại, giọng nói mang theo run rẩy lo lắng:
“Nhị Long tỷ tỷ, chúng ta cứ như vậy đi vào có ổn không a? Ta nghe nói con hồn thú đó rất nguy hiểm.”
Người được gọi là Nhị Long tỷ tỷ quay đầu lại. Nàng hạ thấp giọng, vừa nói vừa ra hiệu cho mọi người giữ im lặng:
“Không sao đâu Đồng Đồng, chỉ cần chúng ta cẩn thận, đừng để nó phát hiện ra là được.”
Nhị Long này không phải ai khác, chính là viện trưởng tương lai của Lam Bá học viện, Liễu Nhị Long.
Chỉ là ở thời điểm hiện tại, bộ dáng của nàng vẫn còn là một thiếu nữ.
Gương mặt thanh tú mang theo nét non nớt, ánh mắt tuy có vài phần kiên định, nhưng vẫn chưa giấu được sự bỡ ngỡ của người chưa từng trải qua sóng gió.
Rõ ràng nàng vẫn chưa thật sự nếm trải sự tàn khốc của thế giới hồn sư và sự nguy hiểm chết người trong đại sâm lâm này.
Nghe Nhị Long nói như vậy, những người khác trong nhóm cũng thoáng an tâm hơn một chút.
Dù vậy, thần kinh của ai nấy vẫn căng như dây đàn, không dám lơ là dù chỉ một khoảnh khắc.
Mục đích chuyến đi lần này của họ chính là tìm thuốc.
Bởi vì nghe nói ở gần lãnh thổ của hồn thú Linh Viên xuất hiện một loại linh dược quý hiếm, giá trị cực cao, chỉ cần bán đi là có thể đổi lấy rất nhiều tiền.
Chính vì vậy, cả đám mới cắn răng mạo hiểm đi vào Tinh Đấu Đại Sâm Lâm, hy vọng có thể kiếm được một khoản tài nguyên đủ để thay đổi hoàn cảnh trước mắt.
Bất quá, do đều là những thiếu niên thiếu nữ còn non kinh nghiệm, gần như chưa từng đi rừng sâu bao giờ, nên sự chuẩn bị của họ vô cùng đơn giản.
Ngoài một ít lương khô để cầm hơi, vài bộ y phục dự phòng, cùng mấy món đồ dùng xua đuổi côn trùng thô sơ, thì chẳng còn gì đáng nói.
Trong cái nắng gay gắt ở bên ngoài, dù có rừng rậm che khuất phần lớn ánh mặt trời, nhưng hơi nóng tích tụ trong không khí vẫn không hề giảm bớt.
Không khí ẩm và oi bức bao trùm khắp nơi, khiến hơi thở trở nên nặng nề.
Cả đám mới đi chưa được bao lâu mà mồ hôi đã tuôn ra như tắm, thấm ướt quần áo, dán chặt vào da thịt, vừa nhớp nháp vừa khó chịu.
Không biết đã đi được bao lâu, chỉ cảm thấy đôi chân ngày càng nặng trĩu, hơi thở cũng bắt đầu gấp gáp hơn.
Khi mọi người đều lộ rõ vẻ mệt mỏi, bước chân dần chậm lại, Liễu Nhị Long đột ngột dừng lại trước một bụi cây rậm rạp.
Nàng giơ tay ra hiệu dừng lại, sau đó quay đầu về phía sau, đưa ngón tay lên miệng, ánh mắt nghiêm túc ra hiệu cho mọi người giữ im lặng.
“Xuỵt, chúng ta đến nơi rồi!”
Nàng hạ giọng xuống mức thấp nhất, gần như chỉ còn là hơi thở, rồi khẽ nghiêng người, chỉ tay về phía trước qua lớp bụi rậm dày đặc.
Cả đám lập tức nín thở, tim đập thình thịch.
Họ cẩn thận từng bước tiến lại gần, nhẹ nhàng tách những cành lá trước mặt ra, ghé mắt nhìn qua khoảng trống giữa hàng cây.
Ngay khoảnh khắc đó, cảnh tượng phía sau hiện rõ trước mắt tất cả mọi người.
Ở trung tâm một khu đất trống rộng rãi, một cái cây cổ thụ khổng lồ đứng sừng sững như một cột trụ chống trời.
Thân cây to đến mức vài người ôm cũng không xuể, vỏ cây xù xì phủ đầy rêu xanh và dây leo.
Tán cây xòe rộng như một chiếc ô khổng lồ, che phủ cả một vùng, ánh sáng lọt xuống chỉ còn lờ mờ.
Trên những cành cây cao, có không ít loài chim đang làm tổ, thỉnh thoảng phát ra vài tiếng kêu khe khẽ.
“Nhìn kìa!” Một tên thiếu niên nuốt nước bọt, run giọng nói, tay chỉ về phía cành cây to nhất.
Nghe vậy, những người khác cũng lập tức dồn ánh mắt theo hướng đó. Chỉ trong nháy mắt, đồng tử của họ co rút lại.
Trên cành cây lớn kia, một con hồn thú to lớn đang nằm vắt ngang, thân thể đồ sộ gần như che kín cả nhánh cây, ngủ say sưa không hề hay biết.
Bộ dáng của nó giống như một con khỉ đột khổng lồ, toàn thân phủ đầy lông dày sẫm màu.
Đặc biệt nhất là hai khoả răng nanh dài và sắc nhọn lộ ra ngoài khóe miệng, ánh lên vẻ lạnh lẽo, tựa như chỉ cần một cú cắn là có thể xuyên thủng bất cứ thứ gì nó chạm vào.
Chỉ cần liếc nhìn thôi cũng đủ khiến da đầu người ta tê dại.
“Cẩn thận đừng phát ra âm thanh, chúng ta nhanh chóng hái linh dược rồi trốn thôi!”
Liễu Nhị Long hạ thấp giọng, ánh mắt nghiêm nghị, đồng thời liếc nhìn về phía gần trung tâm cây cổ thụ.
Ở khu vực đó, xung quanh gốc cây mọc lên từng bụi linh dược xanh biếc, lá cây óng ánh, mơ hồ toả ra linh khí nhàn nhạt, chính là mục tiêu chuyến đi lần này của họ.
Những người khác nghiêm túc khẽ gật đầu, không ai dám nói thêm một lời.
Sau đó, cả đám cùng nhau ngồi xổm xuống, cúi thấp người, cẩn thận từng ly từng tý bò qua mặt đất.
Mỗi động tác đều vô cùng chậm rãi, tránh để lá khô phát ra tiếng động dù là nhỏ nhất.
Rất nhanh, Liễu Nhị Long cùng những người khác liền đến được vị trí cần thiết.
Cả đám không nói hai lời, mỗi người đều lấy ra chiếc túi đã chuẩn bị sẵn từ trước, rồi lập tức bắt tay vào công việc hái thuốc.
Bàn tay run run nhưng vẫn cố gắng khéo léo, từng cây linh dược được nhổ lên nhẹ nhàng.
Vì phải hết sức cẩn thận không phát ra âm thanh, nên tốc độ hái thuốc không nhanh.
Cộng thêm nỗi lo sợ bị con hồn thú phát hiện, khiến cho thần kinh của tất cả mọi người đều căng như dây đàn.
Mỗi lần gió thổi làm lá cây lay động, tim họ lại đập mạnh một nhịp, lo lắng đến mức suýt nghẹt thở.
Bất quá, may mắn thay, mọi chuyện diễn ra vô cùng thuận lợi.
Con hồn thú kia vẫn nằm im, hơi thở đều đều, hoàn toàn không có dấu hiệu tỉnh lại.
Đợi cho đến khi hái xong tất cả linh dược cần thiết rồi lặng lẽ rời khỏi khu vực cây cổ thụ, cả đám mới dám thở phào một hơi.
Cảm giác giống như vừa bước ra khỏi ranh giới sinh tử, toàn thân nhẹ bẫng nhưng cũng mệt rã rời.
Mỗi người đều thở hồng hộc, hai chân mềm nhũn, trực tiếp ngồi bệch xuống nền đất, chẳng còn chút hình tượng nào.
“Sợ chết ta rồi!”
Đồng Đồng lúc này cuối cùng cũng không kìm được, khoé mắt đỏ lên, nước mắt lăn dài, nức nở nói.
Lúc nãy vì quá căng thẳng nên nàng không để ý đến cảm xúc của mình.
Giờ đây khi đã thoát khỏi nguy hiểm, toàn bộ nỗi sợ hãi và áp lực tích tụ lập tức vỡ đê, khiến nàng không thể nào kìm nén thêm được nữa.
Liễu Nhị Long đưa tay khẽ vuốt đầu nàng, động tác nhẹ nhàng mà trấn an, giọng nói mang theo vài phần bất đắc dĩ xen lẫn dịu dàng: “Đồng Đồng đừng sợ, hiện tại chúng ta an toàn rồi.”
Bàn tay ấm áp đặt trên đỉnh đầu khiến Đồng Đồng cảm thấy yên tâm hơn rất nhiều.
Nàng khẽ chớp chớp mắt, hít mũi một cái thật mạnh, cố gắng nuốt ngược nước mắt trở lại, cảm xúc dao động cũng dần dần ổn định.
“Ừm… ừm…” Đồng Đồng khẽ gật đầu liên tục, giọng nói vẫn còn hơi nghèn nghẹn, nhưng đã không còn run rẩy như ban nãy.