-
Đấu La: Từ Vô Danh Tiểu Tốt, Đến Thế Giới Chi Chủ!
- Chương 554: Sẽ có những con cá phải trả gió!
Chương 554: Sẽ có những con cá phải trả gió!
Cả đám liếm môi, cười gằn từng tiếng, vừa tiến lại gần vừa kéo dài giọng nói đầy ác ý:
“Kiệt kiệt kiệt… tức giận a…”
“Run rồi à? Sợ hãi rồi đúng không?”
Âm thanh cười quái dị vang lên liên tiếp, như từng cây kim đâm thẳng vào thần kinh của Ngọc Tiểu Cương.
Thấy cảnh này, Ngọc Tiểu Cương cuối cùng cũng không chịu được nữa.
Tất cả sự cố chấp, tự tôn và kiêu ngạo trước đó trong khoảnh khắc đều tan vỡ.
Gương mặt hắn trắng bệch, đôi môi run rẩy, ánh mắt tràn đầy hoảng sợ.
Hắn vừa lùi từng bước về phía sau, lưng gần như dán sát vào tường, vừa lắp bắp cầu xin, giọng nói run run không còn chút khí thế nào: “Xin… xin các ngươi đừng tới đây!”
Thế nhưng, sự cầu xin yếu ớt ấy chẳng khác gì đổ thêm dầu vào lửa.
Mấy tên binh lính hiển nhiên không vì vài lời cầu khẩn của Ngọc Tiểu Cương mà dừng lại.
Ngược lại, một tên trong số đó đột nhiên nhe răng cười dữ tợn, cả người như con sói đói, bất ngờ lao thẳng tới.
Hắn siết chặt nắm đấm, khớp xương kêu răng rắc, cánh tay vung lên không chút do dự, nhắm thẳng vào mặt Ngọc Tiểu Cương mà đánh tới, khí thế hung ác, không hề có ý nương tay.
Trong khoảnh khắc sinh tử đó, Ngọc Tiểu Cương biết rõ, nếu trúng cú này, hậu quả tuyệt đối không nhẹ.
Đã như vậy, hắn làm sao có thể khoanh tay chịu chết.
Hắn khẽ cắn răng thật mạnh, gần như cắn bật máu, trong mắt loé lên tia điên cuồng cùng bất khuất.
Hắn gào lên một tiếng, giọng khàn đặc nhưng đầy phẫn nộ: “Là các ngươi ép ta!”
Vừa nói, hắn vừa dồn toàn bộ hồn lực còn sót lại, ý niệm khẽ động.
Dưới chân hắn, ánh sáng võ hồn lập tức bùng lên.
Võ hồn “La Tam Pháo” của bản thân được hắn triệu hoán ra ngoài, thân ảnh quen thuộc kia xuất hiện, mang theo mùi vị vừa buồn cười vừa thảm hại.
Trong lòng Ngọc Tiểu Cương lúc này đã không còn đường lui, ý nghĩ duy nhất hiện lên vô cùng rõ ràng.
Hắn âm thầm nghiến răng, quyết tâm trong lòng dâng cao: Nhất định phải cho những con cá này… trả gió thật đắt!
Ý nghĩ thì rất đẹp, thậm chí có thể nói là hùng tâm tráng chí, nhưng hiện thực lại phũ phàng đến mức không cho hắn lấy nửa phần cơ hội tự huyễn.
Giờ phút này, Ngọc Tiểu Cương mới thực sự thấm thía một câu nói mà trước đây hắn từng xem thường trong sách vở:
“Đứng trước sức mạnh tuyệt đối, mọi sự giãy dụa đều vô dụng.”
Hắn chỉ vừa mới gọi ra võ hồn, La Tam Pháo còn chưa kịp phát ra tiếng kêu quen thuộc, càng chưa nói đến việc thi triển hồn kỹ.
Tên binh lính đứng gần nhất đã lao đến, động tác dứt khoát, thô bạo, trực tiếp khống chế lấy thân thể hắn.
Ngọc Tiểu Cương hoảng loạn vùng vẫy, cố gắng giãy dụa, hai tay điên cuồng chống cự, trong lòng chỉ có một ý nghĩ duy nhất: thoát ra.
Thế nhưng, sự phản kháng yếu ớt ấy chẳng khác nào muỗi đốt inox.
Những tên binh lính khác đã nhanh chóng tiến lên hỗ trợ, động tác thuần thục đến mức lạnh người.
Chỉ trong chớp mắt, cả hai tay lẫn hai chân của Ngọc Tiểu Cương đều bị giữ chặt, thân thể hoàn toàn mất đi quyền kiểm soát.
Hắn giống như một con cá bị lôi lên bờ, chỉ còn biết giãy đành đạch trong tuyệt vọng.
Một tên binh lính bước tới, cúi xuống nhìn hắn từ trên cao, khóe miệng cong lên thành một nụ cười lạnh lẽo, giọng nói tràn đầy khinh miệt: “Hừ! Còn muốn chống cự?”
Lời còn chưa dứt, hắn đã không hề do dự, nhấc chân lên rồi đạp thật mạnh vào đầu gối của Ngọc Tiểu Cương.
“Rắc!”
“A!!!”
Một tiếng kêu thảm thiết vang lên thật lớn, chói tai đến mức khiến không ít người xung quanh da đầu tê dại.
Âm thanh ấy giống hệt tiếng heo bị thiến, thảm đến mức làm người ta không nhịn được rùng mình.
Cơn đau dữ dội như sóng lớn ập tới, toàn bộ sức lực trong người Ngọc Tiểu Cương lập tức tan rã.
Hai chân mềm nhũn, hắn rốt cuộc không thể đứng vững, trực tiếp quỳ sụp xuống mặt đất.
Nước mắt trào ra không kiểm soát, trộn lẫn với mồ hôi và bụi đất, gương mặt méo mó vì đau đớn.
“Hừ! Khóc cái gì?”
Một tên khác bĩu môi, giọng đầy chán ghét, phất tay ra hiệu: “Mọi người tiến lên, dạy cho tên này cách làm người!”
“Ta…”
Ngọc Tiểu Cương run rẩy vươn tay, môi mấp máy, miệng há to, rõ ràng muốn nói gì đó, có lẽ là cầu xin, có lẽ là biện giải, cũng có thể chỉ là một tiếng rên rỉ tuyệt vọng.
Nhưng hắn đã không còn cơ hội nữa.
Tên binh lính ban nãy trực tiếp làm gương, nắm chặt nắm đấm, không chút do dự giáng thẳng một quyền vào mặt hắn.
“Bốp!”
Ngay sau đó là quyền đấm, cước đá liên tiếp trút xuống như mưa, kèm theo là những tiếng chửi rủa cay độc, thô tục, lời nào lời nấy đều khó nghe đến cực điểm.
Những tên khác thấy vậy cũng chẳng hề ngượng ngùng, giống như tìm được cớ trút giận, lập tức gia nhập vào đội “tẩm quất” người một quyền, kẻ một cước, đánh đến vô cùng hăng say.
Cứ như vậy, Ngọc Tiểu Cương “vinh hạnh” được một đám nam nhân cao to, mặc giáp trụ nặng nề… chăm sóc tận tình từ a tới z, không bỏ sót bất kỳ góc độ nào trên cơ thể.
Tiếng la hét của hắn vang vọng khắp Võ Hồn Thành, thảm thiết đến mức người nghe thương tâm, kẻ nghe rơi lệ, như một bản nhạc bi ai giữa phố xá đông đúc.
Những người xung quanh chứng kiến cảnh tượng dã man ấy, có kẻ lắc đầu thở dài, có người quay mặt đi không dám nhìn thẳng.
…
Không biết đã trôi qua bao lâu.
Một phút? Hay một giờ?
Có lẽ ngay cả bản thân Ngọc Tiểu Cương cũng không còn khả năng cảm nhận rõ ràng thời gian nữa.
Đối với hắn mà nói, mỗi giây trôi qua đều kéo dài như bị cưỡng ép giãn ra, đau đớn chồng chất lên nhau, tựa như khoảnh khắc này đã lê thê qua hàng thế kỷ.
Xung quanh đã sớm không còn ai đứng xem.
Ban đầu còn có người hiếu kỳ dừng lại nhìn vài cái, nhưng rất nhanh sau đó cũng lần lượt tản đi.
Dù sao thì ai cũng có việc của mình, sinh hoạt vẫn phải tiếp tục, không ai rảnh rỗi đứng giữa phố lớn xem náo nhiệt từ sáng tới tối.
Khi những tiếng la hét cầu xin cuối cùng cũng tắt hẳn, chỉ còn lại tiếng thở dốc yếu ớt và hơi gió lạnh thổi qua con hẻm, mấy tên binh lính mới cảm thấy đủ.
Bọn họ liếc nhìn “thành quả” dưới đất một lần cuối, khóe miệng lộ ra nụ cười thoả mãn, sau đó lười biếng phất tay áo, xoay người rời đi, như thể vừa làm xong một việc rất bình thường.
Để lại phía sau là một bãi…
Một Ngọc Tiểu Cương mặt mũi bầm dập, toàn thân đau đớn.
Gương mặt hắn sưng vù, bầm tím chồng chất, mũi lệch sang một bên, môi nứt toác, đầu sưng to đến mức giống hệt đầu heo.
Nếu không phải quen biết từ trước, e rằng chẳng ai còn có thể nhận ra đây chính là kẻ từng tự xưng “nhân sĩ” luôn giữ bộ dáng đạo mạo, nghiêm túc ngày nào.
Lúc này, Ngọc Tiểu Cương chật vật chống tay xuống đất, từng chút một ngồi dậy, rồi dựa lưng vào góc tường lạnh lẽo.
Cả người hắn run rẩy, hơi thở nặng nề, ánh mắt trống rỗng nhìn về khoảng không vô định phía trước, tựa như linh hồn đã sớm bị đánh văng ra khỏi thân thể.
Trong đầu hắn trống rỗng, không có suy nghĩ, không có cảm xúc rõ ràng, chỉ còn lại một cảm giác mơ hồ như đang hoài nghi cả cuộc đời mình.
Mấy tên binh lính tuy ra tay vô cùng độc ác, quyền cước không hề lưu tình, nhưng bọn họ vẫn có chừng mực.
Hầu hết đòn đánh đều dồn lên mặt và thân thể, cố ý tránh những điểm trí mạng.