Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
  1. Đấu La: Từ Vô Danh Tiểu Tốt, Đến Thế Giới Chi Chủ!
  2. Chương 553: "đại sư" bị truy đuổi
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 553: “đại sư” bị truy đuổi

Ngọc Tiểu Cương giật mình, thân thể cứng đờ lại.

Chưa kịp phản ứng, hắn đã bị vài tên binh lính mặc giáp trụ chỉnh tề chặn đường.

Bọn họ đứng thành hình quạt, ánh mắt sắc bén, tư thế rõ ràng là đã có chuẩn bị từ trước.

Thấy cảnh này, trong lòng Ngọc Tiểu Cương không khỏi “lộp bộp” một tiếng, nhịp tim đập mạnh đến mức như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, cảm giác bất an vốn đã tồn tại nay lại trở nên mãnh liệt hơn gấp bội.

“Các… các ngươi gọi ta có chuyện gì không?” Ngọc Tiểu Cương nuốt khan một ngụm nước bọt, trong lòng sợ hãi, nhưng trên mặt vẫn cố gắng gượng ra một nụ cười, giả vờ bình tĩnh hỏi.

Mấy tên lính liếc nhìn nhau một cái, ánh mắt trao đổi trong chớp mắt, ngay sau đó không nói chẳng rằng, đột nhiên đồng loạt xông tới.

“Các ngươi muốn làm gì?!” Ngọc Tiểu Cương sắc mặt đại biến, đồng tử co rút lại, một bên mở miệng chất vấn, một bên theo bản năng vội vàng lùi ra sau mấy bước, trong lòng đã loạn thành một mớ.

Một tên binh lính nhàn nhạt liếc hắn một cái, giọng nói lạnh lẽo, nói ra một câu khiến người nghe khó hiểu: “Hừ! Làm gì thì ngươi tự biết.”

Vừa nghe câu này, trong đầu Ngọc Tiểu Cương như bị sét đánh, lập tức nghĩ đến chuyện Thiên Tầm Tật.

Hắn rõ ràng mới từ Giáo Hoàng Điện đi ra chưa bao lâu, còn chưa kịp trốn kỹ, vậy mà đã bị binh lính chặn đường.

Chỉ cần có chút đầu óc, đều có thể đoán ra phía sau là ai đang ra tay.

“Là Giáo Hoàng phái các ngươi đến?” Ngọc Tiểu Cương khẽ cắn răng, giọng nói mang theo chút run rẩy nhưng vẫn cố hỏi.

Bất quá, mấy tên binh lính lại không tiếp tục trả lời, chỉ im lặng tiến lên, ánh mắt lạnh lùng không mang theo nửa phần cảm xúc, giống như đang nhìn một kẻ đã định sẵn số phận.

Cứ như vậy, một màn rượt đuổi ồn ào liền xảy ra ngay giữa Võ Hồn Thành.

Một bên là mấy tên binh lính mặc giáp trụ chỉnh tề, khí thế hung hăng, bước chân dồn dập vang lên như trống trận.

Một bên là Ngọc Tiểu Cương dáng vẻ hốt hoảng, vừa chạy vừa ngoái đầu lại nhìn, sắc mặt đầy hoảng loạn.

Con đường vốn nhộn nhịp nay lập tức trở nên hỗn loạn.

Người dân xung quanh nhìn thấy cảnh này, cả đám đều theo bản năng lùi ra sau, nhanh chóng tránh sang hai bên đường, không một ai dám lại gần.

Ánh mắt mỗi người đều mang theo vẻ dè chừng, tò mò có, sợ hãi có, nhưng tuyệt đối không ai muốn dính dáng.

Dù sao thì đến mức bị binh lính của Võ Hồn Điện đuổi bắt giữa ban ngày, đối phương hoặc là tội phạm, hoặc là kẻ giết người không chớp mắt.

Trong tình huống như vậy, ai mà dám lại gần?

Lỡ đâu bị binh lính coi là đồng bọn, hay bị một đao lạc tay chém trúng, thì đúng là chết oan, đến khóc cũng chẳng có chỗ để khóc.

Lúc này, Ngọc Tiểu Cương vừa chạy vừa thở hồng hộc, hơi thở gấp gáp như kéo bễ, cổ họng khô khốc.

Gương mặt hắn đỏ bừng tới mang tai, hai chân nặng như đeo chì.

Thể lực của hắn vốn đã kém, bình thường đi bộ lâu một chút còn thấy mệt, huống chi bây giờ phải chạy hết sức như vậy.

Tim hắn đập loạn xạ, lồng ngực phập phồng dữ dội, mỗi bước chạy đều giống như đang vắt kiệt chút sức lực cuối cùng.

Quả nhiên, chỉ chốc lát sau, Ngọc Tiểu Cương đã không chịu nổi nữa, bước chân chậm dần rồi dừng hẳn lại.

Hắn cúi người chống hai tay lên đầu gối, gương mặt vì mệt mà có chút tái đi, mồ hôi túa ra như mưa, lăn dài trên trán rồi nhỏ xuống đất.

Hắn ngẩng đầu lên, hít sâu vài hơi, cố gắng lấy lại chút khí lực, sau đó khẽ cắn răng nói lớn: “Các ngươi định chém tận giết tuyệt a?”

Giọng nói khàn đặc, nhưng vẫn cố tỏ ra cứng rắn.

“Ta cho các ngươi biết, phụ thân của ta chính là tông chủ Lam Điện Bá Vương Long, là Phong Hào Đấu La!”

Nói đến đây, ánh mắt Ngọc Tiểu Cương loé lên một tia hy vọng mong manh, giống như đang bám vào cọng rơm cứu mạng cuối cùng.

“Ta khuyên các ngươi nên tự lượng sức, chừa nhau một con đường, về sau còn có thể nói chuyện.”

Ngọc Tiểu Cương trong lòng hiểu rất rõ, bản thân mình hôm nay không thể chạy thoát được.

Đường xá đông người, binh lính lại quen thuộc địa hình, hắn càng chạy chỉ càng nhanh kiệt sức.

Bất đắc dĩ, hắn chỉ đành lôi gia cảnh và thân phận của phụ thân ra, mong có thể dọa lui đối phương.

Thế nhưng, lời nói ấy vừa dứt, phản ứng của mấy tên binh lính lại hoàn toàn trái ngược với mong đợi của hắn.

Không những không sợ, bọn họ còn bật cười khinh thường.

Một tên binh lính nhếch mép, ánh mắt đầy mỉa mai, giọng nói châm chọc vang lên giữa đám đông:

“Hừ! Ai chả biết ngươi chính là tên phế vật bị chính gia tộc mình đuổi ra khỏi nhà?”

Hắn nhìn Ngọc Tiểu Cương từ trên xuống dưới, ánh mắt không hề che giấu sự khinh bỉ.

“Còn dám mang bối cảnh ra hù doạ chúng ta? Nực cười.”

Lời nói lạnh lùng như dao cắt thẳng vào tim Ngọc Tiểu Cương.

Nói đến đây, một tên binh lính khác bước lên phía trước nửa bước, quay mặt về phía đám người xung quanh, lớn tiếng tuyên bố, giọng vang dội:

“Ta cho mọi người biết, tên Ngọc Tiểu Cương này không chỉ là một tên biến thái rình mò nhà tắm nữ, hắn còn trộm cắp tài sản, vu oan giá hoạ cho người khác!”

Câu nói vừa dứt, xung quanh lập tức vang lên một trận xôn xao.

“A?!”

“Thật hay giả vậy?”

“Không ngờ hắn lại là loại người như thế!”

Mọi người xung quanh đồng loạt kinh hô, sắc mặt ai nấy đều biến đổi, ánh mắt nhìn về phía Ngọc Tiểu Cương tràn đầy kinh ngạc.

Ngay sau đó, kinh ngạc rất nhanh chuyển thành khinh bỉ cùng xem thường, giống như đang nhìn một con chuột bẩn thỉu bị lộ mặt giữa ban ngày.

Đương nhiên, trong đám đông cũng có vài người nhíu mày, trong lòng hoài nghi những lời này thật giả ra sao.

Thế nhưng, số người tin tưởng lại chiếm đa số.

Dù sao thì những tội danh kia là do chính binh lính của Võ Hồn Điện nói ra, hơn nữa thanh danh của Ngọc Tiểu Cương từ trước đến nay vốn đã không tốt.

Cộng thêm tin đồn rình mò nhà tắm nữ lan truyền trước đó, khiến cho những lời buộc tội này nghe qua lại càng giống thật.

Trong khoảnh khắc, Ngọc Tiểu Cương tựa như chuột chạy qua đường, người người hô đánh, ánh mắt xung quanh nhìn hắn không còn chút thiện cảm nào.

Cuối cùng, Ngọc Tiểu Cương không nhịn được nữa.

Toàn bộ uất ức, sợ hãi, phẫn nộ bị đè nén từ nãy đến giờ bỗng nhiên bộc phát.

Hắn ngẩng đầu gào lên, gương mặt vặn vẹo, hoàn toàn mất đi vẻ ngoài “nhân sĩ” đạo mạo thường ngày.

“Cái đmm—!”

Tiếng chửi vang lên chói tai.

“Ngươi mới trộm cắp! Cả nhà ngươi đều là trộm cắp!”

Hắn chỉ tay về phía mấy tên binh lính, hai mắt đỏ ngầu, gào đến khàn cả giọng:

“Ngươi dám vu oan giá hoạ cho ta!”

Nhìn bộ dáng gần như phát điên của Ngọc Tiểu Cương, tóc tai bù xù, hai mắt đỏ ngầu, hơi thở gấp gáp như dã thú bị dồn vào đường cùng, mấy tên binh lính không những không hề sợ hãi, ngược lại trong mắt còn loé lên vẻ hưng phấn khó che giấu.

Đối với bọn chúng mà nói, cảnh tượng này chẳng khác nào trò tiêu khiển giữa phố xá đông người.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

trong-sinh-lam-dai-van-hao.jpg
Trọng Sinh Làm Đại Văn Hào
Tháng 2 1, 2025
nguoi-tai-dau-pha-du-chi-thanh-de.jpg
Người Tại Đấu Phá, Dự Chi Thành Đế
Tháng 2 1, 2026
Vạn Giới Ta Có Cái Trực Tiếp Bình Đài
Tháng 4 26, 2026
diem-hoa-kiem-nuong-cua-ta-kiem-dao-vo-thuong-han.jpg
Điểm Hóa Kiếm Nương, Của Ta Kiếm Đạo Vô Thượng Hạn
Tháng 1 29, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP