Chương 30 cầu viện
Chương 30 cầu viện
Thời gian lại nhẹ nhàng trôi qua. Đến giữa tháng 6, lúc này tại trong bộ lạc người đột quyết A Sử Na và A Sử Đức đang bàn bạc với nhau về tình hình chiến sự. Lúc này A Sử Na nói rằng:
– Đám người Mông Cổ kia thật là điên cuồng. Chúng vậy mà không tiếc hi sinh không ngừng lao vào các khu vực của chúng ta tấn công mạnh mẽ. Những ngày qua chiến sự liên tục xảy ra quân ta tử thương nghiêm trọng. Nếu không phải có vũ khí và áo giáp cùng với một lượng thuốc nổ còn sót lại . Thì tuyệt đối chúng ta không thể nào chống cự được, trước sức tấn công mạnh như vậy của bọn chúng.
Nghe A Sử Na nói vậy A Sử Đức cũng chỉ biết thở dài. Những ngày qua quân mông cổ như bị điên không ngừng tấn công người đột quyết. Việc này làm cho hai quân thường xuyên giao tranh. May mắn thay tuy rằng ít quân hơn đám người Mông Cổ. Có điều họ lại có vũ khí trang bị cũng như một lượng thuốc nổ còn tồn dư từ trận chiến trước đã giành lại ưu thế chiến trường. Nhưng lúc này một nguy cơ mới lại đến. Đó chính là lượng thuốc nổ cũng như vũ khí áo giáp đã bị hư hỏng tiêu hao rất nhiều trong chiến tranh. Nghĩ đến đây A Sử Đức lên tiếng:
– Có lẽ chúng ta phải đến tìm gặp người Đại Việt để yêu cầu họ hỗ trợ.
Nghe A Sử Đức nói vậy thì lúc này A Sử Na nhìn về phía hắn lên tiếng:
– Muốn họ hỗ trợ cũng được thôi nhưng vấn đề là chúng ta liệu có thể giữ được độc lập hay sẽ giống với người hung nô bị đám người Đại Việt đó khống chế.
A Sử Đức nghe vậy suy nghĩ một lúc thì nói rằng:
– Người đừng quên chúng ta vẫn còn một Đại Liêu ngăn chặn biên giới của hai lực lượng. Quân Đại Việt một khi xuất quân đến đây chi viện hoặc viện trợ vũ khí trang bị cho chúng ta. Thì chúng ta tuy rằng có thể xưng thần với chúng nhưng vẫn giữ được độc lập của mình.
– Ngoài ra nếu không nhờ sự viện trợ của Đại Việt . Vậy thì ta tin rằng trả mấy chốc, chúng ta sẽ bị quân Mông Cổ kia tiêu diệt mà thôi. Hơn nữa những ngày qua thám báo của chúng ta cũng nói rằng. Quân Đường đang tập trung một lượng lớn binh lực tại biên giới. Việc này vô cùng nguy hiểm.
A Sử Na nghe vậy thì cũng chỉ biết thở dài trong lòng. Sau chiến thắng với quân Đường thì bọn họ thả lỏng rất nhiều. Điều này đã làm cho quân mông cổ tấn công bất ngờ mà không hề hay biết. Kết cục đó chính là chỉ trong vòng gần một tháng ngắn ngủi . Vậy mà phần lớn lãnh thổ của tây đột Quyết đã rơi vào tay người Mông Cổ. Điều này đã khiến cho bọn họ vô cùng tức giận mà không thể làm gì.
Đặc biệt khi cuộc chiến hai dân tộc diễn ra. Lúc này quân Đường vậy mà lại có ý đồ muốn hợp tác với người Mông Cổ cùng tiến đánh bọn họ. Phải biết rằng nếu như bọn họ thua người Mông Cổ . Thì cùng lắm đám trai tráng sẽ bị giết nhưng một khi mà thua người Đại Đường . Vậy thì không chỉ các trai tráng bị giết mà toàn bộ phụ nữ trẻ em đều sẽ bị chôn giết và bắt làm nô lệ, không có ngày nhìn thấy ánh sáng mặt trời. Nghĩ đến điều này A Sử Na hạ quyết tâm hắn nhìn về phía A Sử Đức gật đầu và nói rằng
-Nếu như ngươi đã nghĩ như vậy thì chúng ta sẽ cử sứ giả đi tìm Trần Thiên Ân để mượn binh . Cũng như thông báo về việc yêu cầu Đại Việt hỗ trợ đẩy lùi quân Mông Cổ.
A Sử Na nói vậy thì A Sử Đức cũng gật đầu sau đó bọn họ lại tiếp tục bàn bạc về tình hình chiến sự cũng như các kế hoạch phòng thủ. Cùng ngày hôm đó A Sử Cát con trai A Sử Na dẫn theo một đoàn người ngựa bắt đầu lên đường. Họ tiến về khu vực của Đại Việt do Trần Thiên ân kiểm soát.
Cùng thời gian này tại thành Trường An, trong hoàng cung. Lý Thế Dân và các đại thần đang tiếp đón sứ giả của người Mông Cổ đến đây bàn bạc việc liên minh chống lại quân đột quyết. Ngồi trên ngai vàng Lý Thế Dân nở một nụ cười nghiền ngẫm nhìn về phía Tần Cối . Tên này đang không ngừng lải nhải phân tích tình hình chiến trường cũng như thiệt hơn khi Đại Đường tham chiến. Đợi khi Tần Cối nói xong thì Lý Thế Dân bắt đầu lên tiếng.
– Tần đại nhân xem ra thời gian qua khi Đại Tống bị diệt . Ngươi vậy mà đã tìm được chủ mới cho mình thật là nhanh mà.
Tần Cối nghe vậy không có tức giận. Lúc này hắn nở một nụ cười, chắp tay với Lý Thế Dân nói rằng:
– Đã để bệ hạ chê cười, có điều người xưa có câu chim khôn biết chọn cành mà đậu. Vậy nên tiểu nhân bỏ sáng theo tối cũng là điều bình thường.
Nghe Tần Cối nói vậy Lý Thế Dân cũng mỉm cười nhìn về phía hắn sau đó nói rằng:
– Vừa rồi Tần đại nhân đã đề cập vấn đề liên minh giữa hai thế lực Đại Đường và người Mông Cổ. Có điều ta vẫn muốn hỏi Tần đại nhân rằng việc chia chác chiến lợi phẩm sau khi trận chiến kết thúc sẽ như thế nào. Chắc Tần đại nhân cũng biết rằng người Mông Cổ hiện nay đang chuẩn bị đón nhận mùa đông sắp đến. Lương thực vật phẩm họ vừa chiếm được cũng sẽ dồn vào để chuẩn bị cho mùa đông. Bây giờ lại phát động chiến tranh thì số quân nhu này sẽ nhanh chóng hao hết. Đến lúc đó người Mông Cổ lấy gì để sống qua mùa đông này đây.
– Ngoài ra người Mông Cổ vốn thiếu thốn áo giáp và vũ khí . Bây giờ nếu quân Đường ta tham chiến vậy ai sẽ là quân chủ lực. Việc này phải phân rõ ràng . Tránh tình trạng sau này chia chác lợi ích không đều vậy thì không được.
Tần Cối nghe vậy nhìn về phía Lý Thế Dân thở dài trong lòng. Hắn biết rằng muốn giành được lợi ích lớn nhất cho người mông cổ vào lúc này vô cùng khó khăn. Đúng như những lời Lý Thế Dân nói người Mông Cổ hiện nay thiếu nhất chính là lương thực. Ngoài ra vũ khí áo giáp cũng là một thứ họ vô cùng thiếu thốn. Bây giờ mà quân Đường tham chiến, vậy thì bên nào là chủ lực lại khó nói. Nghiêm trọng nhất chính là quân Đường từ động thái này lại muốn chiếm lợi ích lớn hơn. Nghĩ đến đây hắn lại không biết rốt cuộc Đại Đường muốn chiếm lợi ích gì. Lúc này hắn lên tiếng:
– Bẩm bệ hạ trận chiến này nếu như chỉ đánh mình người đột quyết thì số vật phẩm quân nhu lấy được cũng không thể nào bù đắp chiến tranh bỏ ra. Tiểu nhân thật không hiểu bệ hạ muốn lấy lợi ích vì trong cuộc chiến này.
Lý Thế Dân nghe vậy nhìn về phía Tần Cối trầm tư nói rằng:
-Tần đại nhân thực sự là không hiểu hay sao. Lý do mà ngươi muốn quân Đường tham chiến lẽ nào không phải để chúng ta cùng Trần Thiên Ân đối đầu. Hiện giờ nếu như hắn thật sự tham chiến . Vậy thì quân Đường ta tổn thất cũng không phải là con số nhỏ. Có điều khu vực Thảo Nguyên vốn làng nghèo đói người Đường ta lấy đất cũng không được mà tài nguyên lại không có. Cho nên thứ mà quân Đường ta muốn, chính là hàng năm người Mông Cổ phải giao ra 10 vạn chiến mã loại tốt cho Đại Đường . Không biết ý ngươi thế nào.
Tần Cối nghe vậy thì hơi cứng người lại, nhìn về phía Lý Thế Dân bắt đầu suy nghĩ vấn đề này. 10 vạn chiến mã 1 năm đây không phải là con số nhỏ. Việc này có ý nghĩa không chỉ là số lượng chiến mã mà nó còn liên quan đến chiến lược từng quốc gia. Quan trọng nhất chính là ý nghĩa về quân sự.
Phải biết rằng các dân tộc người Thảo Nguyên cũng không phải toàn kẻ ngốc. Trong 3.000 năm lịch sử Cửu Châu, chưa từng có các quốc gia trung nguyên có thể lấy được các giống chiến mã tốt nhất của người Thảo Nguyên. Việc này một phần vì những loại chiến mã này không thích hợp trong môi trường sinh sống tại các nước này. Một phần chính là các dân tộc Thảo Nguyên vô cùng hạn chế và kiêng kỵ buôn bán chiến mã với các quốc gia trung nguyên.
Còn lý do tại sao họ làm vậy . Thì chính là vì những bộ tộc này cũng kiêng kỵ sức mạnh của người Trung Nguyên. Đặc biệt kỵ binh chính là thứ giúp các dân tộc Thảo Nguyên có thể ngăn ngừa các cuộc xâm lăng của các dân tộc Trung Nguyên.
Người Thảo Nguyên biết rằng họ vốn đã thiếu thốn vũ khí và trang bị . Bây giờ lại giao các giống ngựa tốt cho người trung nguyên chẳng khác nào tìm chết. Vì vậy các chiến mã bán vào Trung Nguyên thường sẽ bị triệt sản hoặc chỉ là những con đực không có khả năng sinh nở.