Chương 29 xung đột Trên Thảo Nguyên 2
Chương 29 xung đột Trên Thảo Nguyên 2
– Bẩm bệ hạ cuộc chiến vừa rồi . Quân ta bị đám người đông đột quyết tấn công bất ngờ khiến chúng ta tổn thất nặng nề. Gần 5 vạn quân của ta tử trận. Hiện giờ đám quân của tây đột quyết đã đi vào địa phận của người đông đột quyết ẩn náu. Theo các thám báo gửi về tin tức thì bọn chúng đang tập trung quân đội và sẵn sàng quyết chiến với chúng ta.
Nghe chiết Biệt nói vậy thì lúc này một người đàn ông trung niên, tầm 40 tuổi. Hắn đang ngồi chính giữa đại sảnh, dùng dao cắt lấy một miếng thịt dê trên bàn. Sau đó bỏ vào miệng mình nhai ngấu nghiến. Ánh mắt hắn sắc bén như dao găm nhìn về phía Chiết Biệt bình tĩnh nói rằng:
– Người có 10 vạn quân vậy mà lại đánh thua hay sao.
– Bẩm bệ hạ nếu chỉ có quân tây đột quyết thì chúng ta cũng không thất bại. Nhưng khi hai bên đã chiến đấu đến gần kiệt sức. Chiến thắng đã nghiêng về phía chúng ta. Thì lúc này đám đông đột quyết tự nhiên xuất quân đánh cho quân ta không kịp trở tay. Quan trọng nhất chính là vũ khí và áo giáp bọn chúng đều có cho quân lính. Việc này làm quân ta không thể chiếm thế thượng phong trên chiến trường.
Nghe Chiết Biệt nói vậy thì Thiết Mộc Chân nhìn về phía hắn trầm tư suy nghĩ một lúc. Sau đó hắn lại nhìn về một tên tướng lĩnh khác của mình hỏi rằng.
– Thiết Mộc Hợp số của cải vũ khí chúng ta thu được trong thời gian qua như thế nào.
Tên tướng lĩnh kia nghe vậy thì lập tức đứng lên sau đó nói rằng.
– Bẩm bệ hạ trong cuộc tấn công vừa rồi . Chúng ta thu được 15 vạn bộ áo giáp, ba vạn cây trường cung. Đao kiếm trường thương vô số. Vải vóc vàng bạc cũng rất nhiều. Đặc biệt số tù binh chúng ta bắt giữ được lên đến gần 2 triệu người.
Nghe Thiết Mộc Hợp nói vậy thì Thiết Mộc Chân cũng gật đầu. Trong lòng hắn lúc này cũng khá vui mừng vì sự giàu có của đám đột quyết này. Thảo Nguyên chính là bốn bộ tộc lớn mạnh nhất thống trị. Đó chính là người hung nô, đột quyết Khiết Đan và Mông Cổ. Trong thời gian qua không chỉ ba bộ tộc mà Trần Thiên Ân có quan hệ hợp tác gặp khó khăn khi phải chống đỡ mùa đông. Mà chính người Mông Cổ cũng gặp khó khăn không kém. Chính vì vậy đám này sau khi nhìn thấy người đột quyết kiếm được lợi lớn từ đại đường . Chúng đã quyết định xuất quân tấn công. Và không ngoài mong đợi của Thiết Mộc Chân số của cải họ thu được thật sự quá giá trị. Nghĩ đến đây hắn nhìn về phía Chiết Biệt nói rằng:
– Chuyện này cũng không trách ngươi. Số vũ khí áo giáp của chúng quá nhiều quân ta bị thất bại cũng là điều bình thường.
Chiết Biệt nghe vậy cũng thở ra một hơi. Lúc này hắn lại nhìn về phía Thiết Mộc Chân nói rằng:
– Bẩm bệ hạ đám người đột quyết này có quan hệ minh hữu với người Đại Việt. Mạt tướng sợ rằng chúng sẽ liên hệ với người Đại Việt để mang quân đến đánh chúng ta.
Thiết Mộc Chân nghe vậy thì mỉm cười sau đó hắn nhìn về phía một tên có tướng mạo hèn hạ đang núp ở một góc nói rằng:
– Tần đại nhân có thể giúp ta phân tích tình hình hiện nay được không.
Tên kia nghe vậy lập tức chạy ra quỳ lạy nói rằng:
– Bẩm bệ hạ hiện nay quân Đại Việt và Đại Đường đang có xích mích. Đặc biệt trận chiến vừa rồi Đại Đường bị thua lớn . Tuy bề ngoài hai bên đã ngừng chiến nhưng bên trong vẫn tồn tại rất nhiều mâu thuẫn. Hiện giờ chúng ta lại tấn công đột quyết là đang đứng về phía quân Đường. Tiểu nhân cho rằng bệ hạ hãy cử sứ thần đến Đại Đường kết đồng minh với họ chống lại đám người đột quyết và Trần Thiên Ân.
– Tiểu nhân cho rằng Đại Đường sẽ đồng ý với việc này. Thậm chí sẽ hỗ trợ chúng ta rất nhiều. Ngoài ra việc bệ hạ muốn tấn công đám người đột quyết này không chỉ là cướp của cải của chúng mà còn là chiếm đất. Vậy nên chúng ta cần một đồng minh để chống lại sự hậu thuẫn của Đại Việt cho đám kia. Không những thế việc liên minh với Đại Đường lại có rất nhiều thuận lợi cho quân ta.
-Thứ nhất Đại Đường chắc chắn sẽ viện trợ lượng lớn vũ khí và áo giáp cho chúng ta, chiến đấu với quân đội quyết và ngăn cản quân Đại Việt chi viện. Thứ hai ở đây có rất nhiều tù binh là người Đại Đường bị đám đột quyết kia cướp trong trận chiến vừa rồi. Chúng ta có thể sử dụng họ để trao đổi tiền bạc với quân Đường. Điều cuối cùng thông qua việc này chúng ta lại chiếm được lượng lớn của cải cũng như vũ khí mà quân Đường giao cho chúng ta.
Thiết Mộc Chân nghe vậy thì mỉm cười nhìn về phía tên này đầy tán thưởng. Kẻ này không phải là ai khác chính là Tần Cối. Sau khi thành Biện Kinh thất thủ thì hắn ta sử dụng một vài con đường bí mật của gia tộc mang theo người nhà trốn thoát. Và thật không ngờ tên này vậy mà lại lưu lạc đến tận khu vực của người Mông Cổ. Hắn ta nhanh chóng dựa vào tài năng của mình, lọt vào mắt xanh của Thiết Mộc Chân. Có điều dù sao cũng là ngoại tộc cho nên hắn luôn bị đám chiến tướng của Thiết Mộc Chân kỳ thị.
Việc này làm cho hắn và gia đình sống ở đây vô cùng khó khăn. Nhưng khi cuộc chiến của người đột quyết và Đại Đường nổ ra. Hắn đã lợi dụng việc này mà không ngừng thể hiện tài năng của mình. Hắn không ngừng kích động vạch mưu cho Thiết Mộc Chân, tấn công đám đột quyết vào lúc này. Để cướp số của cải chúng đang có khi lấy của Đại Đường trong trận chiến vừa rồi. Vậy là một cuộc chiến của hai dân tộc Thảo Nguyên bùng nổ như vậy.
-Tần đại nhân theo ngươi thì nên để ai làm sứ giả đến Đại Đường đàm phán việc này.
Tần Cối nghe Thiết Mộc Chân nói vậy biết ngay tên này có ý để hắn đi làm sứ giả. Nghĩ một lúc thì hắn lập tức thấy lợi lộc trong việc này, rồi chắp tay với Thiết Mộc Chân nói rằng:
– Bẩm bệ hạ nếu như người tin tưởng thuộc hạ . Thì ta xin nhận nhiệm vụ đàm phán với Đại Đường lần này.
Thiết Mộc Chân nghe vậy thì nhìn về phía hắn trầm tư. Không ai biết lúc này hắn ta đang nghĩ gì. Được một lúc thì hắn gật đầu đồng ý, nói rằng:
– Nếu vậy thì Tần Cối ngươi hãy làm việc này đi. Ta hi vọng ngươi có thể mang lợi ích lớn nhất đến cho người mông cổ của chúng ta.
-Tuân lệnh.
Đợi Tần Cối rời đi lúc này Chiết Biệt mới lại lên tiếng.
– Bệ hạ tên này có tin được không. Theo như thông tin thám báo chúng ta gửi về thì trước kia ở Đại Tống . Hắn ta chính là một tên tham quan. Sự suy bại của Đại Tống một phần cũng là do những tên như hắn làm ảnh hưởng.
Chiết Biệt vừa nói xong thì lúc này Thiết Mộc Hợp cũng nói rằng:
– Bẩm bệ hạ ta cho rằng kẻ này không thể nào tận dụng được. Có điều mưu kế hắn vạch ra thì lại rất tốt. Hiện nay chúng ta thật sự cần một đồng minh. Dù sao quân Đại Việt cũng không phải là thứ mà sức mạnh hiện giờ của chúng ta có thể ngăn cản.
Thiết Mộc Chân nghe hai tên thuộc hạ đắc lực nói vậy thì cũng gật đầu. Thật ra hắn cũng không phải ngu ngốc mà hoàn toàn tin theo sự sắp đặt và miếng bánh do Tần Cối vẽ ra. Mà là do tình thế ép buộc hắn phải làm như vậy. Phải biết rằng lúc này đã là tháng 6 mùa hè trên thảo nguyên vô cùng tốt đẹp, cỏ mọc khắp nơi . Thời tiết tuy có hơi nóng nhưng tuyệt đối cho người ta một cảm giác gần gũi với thiên nhiên. Có điều Thiết Mộc Chân biết rằng, sau mấy tháng nữa. Tuyết sẽ lại phủ trắng xóa nơi này. Bây giờ mà hắn không chuẩn bị vật tư cũng như lương thực cho người dân Mông Cổ thì đến mùa đông này vô số người sẽ lại chết đói.
Thời gian qua tuy rằng các thương đội của các nước phát triển mạnh và không ngừng đi vào thảo nguyên làm ăn buôn bán với các dân tộc. Nhưng một điểm mà tất cả mọi người nên nhớ rằng, chính là người Thảo Nguyên bây giờ rất nghèo. Họ ngoài chỉ có gia súc thì không còn gì nữa. Không những thế đám thương nhân của các nước đều chính là đám mồm voi hút mỡ. Chúng không ngừng hạ giá các loại dê bò của người Thảo Nguyên và tăng giá sản phẩm của mình. Việc này khiến cho các dân tộc tại Thảo Nguyên nhìn thấy hàng hóa mà không mua nổi. Dù sao nếu bán hết tất cả gia súc thì năm sau họ biết lấy gì để sống.
Điều này đã khiến cho tình hình các dân tộc này vô cùng khó khăn trong việc chuẩn bị vật tư lương thực cho mùa đông. Vì việc này cho nên đã ép buộc Thiết Mộc Chân phải phát động chiến tranh tấn công người đột quyết. Có điều hắn đã đúng. Trận chiến này hắn ta đã được một lượng lớn của cải cũng như vũ khí trang bị.
Nhưng hắn lại không biết rằng ngày mà hắn lao vào trận chiến này. Cũng là lúc hắn đưa người Mông Cổ tham gia trận chiến tranh bá Cửu Châu. Ở nơi này cho dù hắn có thông minh thì cũng sẽ bị những quốc gia khác sử dụng tiềm lực kinh tế, vận dụng hắn như những con cờ chiến tranh. Đến cuối cùng không biết bao nhiêu người Mông Cổ có thể thoát khỏi cảnh chiến tranh đe dọa này không.