Chương 3 kế hoạch 2
Chương 3 kế hoạch 2
– Đối với phát triển kinh tế thì ta có một ý nghĩ như sau. Chúng ta tập trung vào hai nhiệm vụ chính. Thứ nhất là phát triển mạnh mẽ nông nghiệp và bước đầu định hình các khu công nghiệp trong lòng Đại Việt. Thứ hai chính là phát triển mạnh mẽ phía biển. Ngoài việc tìm kiếm các hòn đảo mới cũng như xây dựng hệ thống con đường trên biển . Thì các nguồn tài nguyên từ biển, chúng ta cũng phải tích cực khai phá.
Thật ra trong lòng Trần Thiên Ân cũng đã lên các kế hoạch cho việc phát triển Đại Việt. Đối với kinh tế, hắn cho rằng Đại Việt không nên mạnh mẽ phát triển công nghiệp ngay lập tức. Mà phải phát triển nông nghiệp thật mạnh. Chỉ có vậy khi chiến tranh các nước xảy ra. Thì việc các quốc gia hạn chế khinh thương mới không ảnh hưởng đến Đại Việt được. Dù sao phương hướng của Trần Thiên Ân chính là vừa phát triển vừa tấn công. Không ngừng ăn mòn từng quốc gia một, cho đến khi thống lĩnh toàn bộ Cửu Châu.
Vậy nên việc phát triển kinh tế biển, ngoài ý nghĩa khai phá biển sâu. Nó còn có một ý nghĩa quân sự vô cùng chiến lược, đó chính là mở ra một con đường mới. Để Đại Việt có thể xuất quân đánh bất ngờ bất kỳ quốc gia nào.
Lúc này hai người Trần Thiên Bình và Trần Thiên Khải sau khi nghe ý kiến của Trần Thiên Ân thì họ bắt đầu suy tính. Được một lúc thì Trần Thiên Bình nói rằng.
-Thiên Ân việc chúng ta mạnh mẽ xây dựng nhiều hạm đội có phải hơi lãng phí hay không. Hiện nay các chiến hạm mà Đại Việt đang đóng có đến vài trăm chiếc. Ngoài ra thương quyền cũng được đóng mới rất nhiều. Ta sợ rằng nếu như cứ dùng sức phát triển đường biển sẽ bỏ qua mất căn cơ tại trên đất liền của chúng ta.
Trần Thiên Ân nghe vậy thì lập tức hiểu Trần Thiên Bình muốn biểu đạt Đại Việt đang thiếu tiền. Nghĩ một lúc thì hắn nói rằng.
– Giá trị của biển khơi nguồn tài nguyên của nó không phải là số tiền vốn bỏ ra lúc này có thể so sánh được. Huynh phải biết rằng những chiến hạm này cho dù sau này không phục vụ cho quân đội, thì nó vẫn có thể gián tiếp chuyển thành các thuyền vận chuyển hàng hóa. Chúng ta tuyệt đối sẽ không lỗ vì sản xuất chúng.
– Thứ hai việc phát triển đường biển cũng sẽ tạo ra vô số hòn đảo có dân cư sinh sống, vì an toàn của họ cho nên thủy quân phải được xây dựng từ lúc này . Không thể đợi đến sau khi các quốc gia khác cũng bắt đầu gây hấn tại các vùng biển của ta mới xây dựng hải quân thì vô cùng tệ hại.
Nghe Trần Thiên Ân nói vậy thì Trần Thiên Bình hơi nhíu mày sau đó nói rằng
– Ta biết lợi ích của việc khai thác biển rất lớn nhưng vấn đề là hiện nay chúng ta ngoài việc phải đầu tư sản xuất các chiến hạm, còn có vô số hệ thống hậu cần, cũng như công tác di dời dân đến nơi này định cư, cũng phải hỗ trợ họ một khoản kinh phí. Đồng thời việc kiến thiết Đại Việt cũng như phát triển khai hoang cũng cần một lượng lớn tiền bạc . Hiện nay thật sự quốc khố không thể nào chèo chống được các kế hoạch này nữa.
Trần Thiên Ân nghe vậy thì hơi nhíu mày sau đó Hắn nói rằng
– Chẳng phải lần trước Thiên Khải huynh ấy đã đưa ra kế hoạch để cho những các thế gia kia tham gia vào việc này hay sao. Lẽ nào cả tiền bạc của bọn chúng vận dụng vào cũng không đủ để duy trì các kế hoạch này ư.
Trần Thiên Khải nghe vậy thì lắc đầu cười khổ nói rằng
– Đệ đừng quên các thế gia tuy rằng có tiền nhưng họ cũng cần phải giữ một lượng lớn tiền bạc để duy trì kinh tế. Vậy nên bọn chúng có thể sản xuất ra được từ 20 đến 30 chiến hạm và một con đường hậu cần, giúp cho những chiến hạm này không ngừng tìm kiếm biển sâu. Nhưng muốn họ giống như chúng ta dồn toàn bộ lực lượng để xây dựng các chiến hạm mới là điều không thể nào.
Trần Thiên Ân nghe vậy thì hơi nhíu mày, nhìn về phía hai vị đại ca hắn Trần Thiên Ân thở dài nói rằng
– Việc này bắt buộc phải tiếp tục, có điều chúng ta có thể hạn chế việc sản xuất các chiến hạm và cùng tìm kiếm lại. Hãy chia nhỏ từng khu vực và tìm kiếm thật kỹ lưỡng. Việc này vừa giúp chúng ta có thể rà soát thật kỹ từng khu vực tránh bỏ sót. Thứ hai có thể giúp chúng ta hạn chế bớt kinh phí cho bọn chúng. Đồng thời ta sau khi trở về thành Biện Kinh sẽ vận chuyển thêm 5 triệu lạng bạc nữa đến cho hai người để tiếp tục kế hoạch này.
Nghe Trần Thiên Ân nói vậy thì hai người Trần Thiên khải cũng gật đầu. Nhưng rất nhanh Trần Thiên Bình lại nhìn về phía Trần Thiên Ân với ánh mắt vô cùng quái dị sau đó nói rằng:
– Thiên Ân ta nghe nói lần trước lão cha đã lấy của ngươi 12 triệu lạng bạc. Bây giờ ngươi vẫn còn tiền để chu cấp cho chúng ta. Điều này khiến ta đang tò mò trong kho phủ của ngươi thật sự chỉ có mười mấy triệu lạng bạc như lời lão cha nói hay sao. Dù sao ngoài việc đưa tiền cho chúng ta thì ngươi cũng phải cần một lượng lớn tiền bạc để duy trì quân đội cũng như quản lý các khu vực của ngươi mà.
Nghe Trần Thiên Bình nói vậy thì Trần Thiên Khải lúc này cũng nở một nụ cười thâm trầm nhìn về phía Trần Thiên Ân. Mà là nhân vật chính Trần Thiên Ân Lúc này nhìn về phía hai tên khốn này ánh mắt không hề vui vẻ chút nào. Hắn lúc này gắt gỏng nói rằng:
– Ta nói cho hai ngươi biết là ta hết sạch tiền rồi. Hiện nay mấy vị phu nhân của ta còn không có tiền để mua phấn son đây.
Trần Thiên Ân nói vậy thì Trần Thiên Bình bĩu môi hừ lạnh nói rằng
– Ngươi có thể đừng có nói dối có được không. Phu nhân của ta nói em dâu những ngày qua không ngừng đi thăm các gia quyến họ Trần và tặng rất nhiều vàng bạc cho họ. Điều này ngươi giải thích thế nào.
Trần Thiên Ân nghe vậy thì mặt đen lại. Hắn lúc này chỉ muốn về đánh vào mông Đinh Thị Trang mấy cái. Trong lòng không ngừng mắng đúng là đồ bại gia. Nhưng mặt hắn bề ngoài vẫn không hề đổi sắc. Nhìn về phía Trần Thiên Bình hắn nói rằng
– Ta nói hết tiền là hết tiền rồi. Các ngươi muốn có tiền vậy thì tự đi kiếm lấy đi.
Trần Thiên Ân nói vậy thì Trần Thiên Bình bĩu môi nói rằng
-Ngày trước ngươi nổi tiếng là kẻ ăn chơi nhất kinh thành, tại sao bây giờ lại tằn tiện như vậy.
Trần Thiên Ân nghe vậy thì nở nụ cười nói rằng
– Bởi vì ta lấy được bốn vị phu nhân phá của, cho nên tiền bạc của ta đang không cánh mà bay đấy. Đã vậy sắp tới ta lại phải cưới thêm một cô vợ nữa, hai người các ngươi cũng nên chuẩn bị tiền mừng cưới đi.
Trần Thiên Ân nói vậy thì Trần Thiên Bình nhìn về phía hắn sau đó mỉm cười nói rằng.
– Ta còn tưởng ngươi quên vụ việc của Ngô Ánh Tuyết rồi chứ.
– Vốn dĩ đã quên rồi nhưng mấy hôm trước gặp lại cô ấy sau khi hiểu rõ hoàn cảnh thì ta thấy mình nên chịu trách nhiệm về việc này.
Trần Thiên Bình nghe vậy nhìn về phía Trần Thiên Ân đang tỏ ra một bộ mặt giầu dĩ mà hắn lúc này cáu gắt, nhìn về phía Trần Thiên Ân nói rằng.
– Ngươi hãy vứt bỏ cái bộ mặt rầu rĩ này đi. Ngô Ánh Tuyết là một trong bốn tài nữ của Đại Việt ta. Nhân phẩm ngoại hình, tài năng của cô ấy không có gì đáng chê trách. Ngươi bây giờ có phúc vậy mà còn không biết hưởng.
Trần Thiên Ân nghe vậy thì nở nụ cười nhìn về phía hai người anh trai sau đó nói rằng.
– Thì do có nhiều phúc quá nên giờ đây ta hết tiền rồi đây . Các ngươi đừng hòng mà trốn nợ mỗi tên lần tới mừng cưới nhất định phải vài vạn lạng vàng.
Trần Thiên Ân nói vậy thì hai người Trần Thiên Bình đều nở nụ cười vui vẻ. Sau đó bọn họ bắt đầu cười nói về những việc gia đình không liên quan đến chính sự nữa. Được một lúc thì Trần Thiên Ân và Trần Thiên Bình rời đi. Nhìn hai người họ vừa đi thì lúc này Trần Thiên Khải đi đến chỗ của Trưng Trắc. Khi đến nơi hắn nhìn thấy Trưng Trắc và con trai của mình đang chơi đùa. Lúc này hắn đi đến và nói rằng
– Hai người đang làm gì đấy . Có thể cho ta tham gia với được không.
Nghe Trần Thiên Khải nói vậy thì Trưng Trắc bế Trần Bình An đến chỗ hắn cười nói.
– Hôm nay sao huynh lại đến chỗ chúng ta sớm thế. Lẽ nào Đại Việt bây giờ đã thái bình đến nỗi, một hoàng đế như huynh cũng không có việc làm hay sao.
Nhìn thấy Trưng Trắc nói vậy Trần Thiên Bình mỉm cười hắn đưa tay sờ đầu cô ấy nói rằng
– Nàng nói gì vậy. Cho dù là hoàng đế thì ta vẫn là chồng của nàng, cha của đứa nhỏ. Cho dù có công việc ngập đầu thì ta sẽ vẫn đến nói chuyện với hai người.
Trưng Trắc nghe vậy thì nở nụ cười vui vẻ, sau đó bế Trần Bình An lên nói rằng
– Bình An à cha ngươi cuối cùng cũng dẹp bỏ công việc đến thăm mẹ con ta rồi.
Trần Thiên Khải nghe vậy thì mỉm cười sau đó đi đến bế Trần Bình An lên nói rằng.
-Bình An có nhớ cha không
Trần Bình An lúc này cũng gần 2 tuổi đã nói được rồi. Hắn nhìn về phía cha mình, sau đó thơm vào má Trần Thiên Khải rồi nói rằng
– Có, cha người đã hứa sẽ đưa ta đi chơi.
Trần Thiên Khải thấy vậy thì mỉm cười sau đó dắt theo Trần Bình An và Trưng Trắc rời khỏi hoàng cung, bắt đầu đến Hồ Gươm ngắm cảnh. Trong lòng Trần Thiên Khải thật ra luôn áy náy với Trưng Trắc và con trai mình. Nhưng vì tương lai của Đại Việt cũng như ước mơ của nhà họ Trần . Hắn đành phải có lỗi với họ. Vậy nên hắn đang không ngừng cố gắng bù đắp cho hai người.