Chương 2 kế hoạch
Chương 2 kế hoạch
Sau khi chiều hội kết thúc thì Trần Thiên Khải tìm Trần Thiên Ân và Trần Thiên Bình đến bàn bạc công việc. Lúc này Trần Thiên Ân nói rằng:
-Đại ca trong thời gian này, huynh tuyệt đối không được nghe lời bất kỳ kẻ nào phát động chiến tranh với các quốc gia khác.
Nghe Trần Thiên Ân nói vậy thì Trần Thiên Bình ở bên cạnh không hiểu nói rằng:
– Thiên Ân đệ sao lại nói vậy, cho dù hiện nay Đại Việt đang gặp nhiều vấn đề nhưng chúng ta hoàn toàn có thể huy động từ 40 đến 50 vạn quân chinh chiến mà không ảnh hưởng đến đại cục của Đại Việt.
Nghe Trần Thiên Bình nói vậy thị Trần Thiên Khải cũng gật đầu, sau đó hắn nhìn về phía Trần Thiên Ân xem tên này có giải thích như thế nào về việc này. Còn Trần Thiên Ân khi nghe Trần Thiên Bình nói vậy thì hắn cười khổ lắc đầu nói rằng:
– Mặc dù chúng ta có thể điều động 40 đến 50 vạn quân chinh chiến mà không ảnh hưởng đến Đại Việt phát triển kinh tế. Nhưng huynh phải biết rằng chiến tranh chính là muôn ngàn sự biến hóa. Nếu như đội quân này không may bị thất trận thì chúng ta lúc đấy phải làm sao. Tăng quân lên tấn công hay là phải hòa đàm với quốc gia thắng trận kia. Vì vậy đệ cho rằng trong từ 1 đến 2 năm tới, chúng ta chỉ có thể thực hiện các âm mưu để khiến cho các quốc gia khác không ngừng có chiến tranh, nhưng tuyệt đối không được đưa quân trực tiếp xâm lấn bọn chúng.
Trần Thiên Ân nói vậy thì Trần Thiên Bình và Trần Thiên Khải ngẫm nghĩ một lúc cũng đồng ý gật đầu. Lúc này Trần Thiên Khải lại nói rằng
-Vấn đề Đại Nguyên thì sao. Ta nghe nói đệ đã chuẩn bị rất nhiều thứ trong Đại Nguyên. Gần đây nhất hình như đệ đã bí mật xây dựng một lực lượng hơn hai vạn người ở trong lòng Đại Nguyên có phải không.
Trần Thiên Ân nghe vậy nở một nụ cười vui vẻ nhìn về phía hai vị đại ca này của hắn nói.
-Hai vạn người huynh nghe tin này ở đâu.
-Người đừng có mà nói dối chúng ta, tuy rằng lực lượng mật thám họ Trần không thể nào bằng với tuần núi doanh của người. Nhưng những thông tin họ Trần muốn nắm giữ cũng không thiếu các cơ sở ngầm đưa đến.
Trần Thiên Ân nghe Trần Thiên Khải nói vậy thì mỉm cười, hắn lắc đầu nói rằng:
– Hiện giờ huynh đã trở thành hoàng đế của Đại Việt cho nên ta cũng nói thật với ngươi . Trong lòng Đại Nguyên hiện giờ đang có ít nhất 15 vạn quân của ta lẩn trốn trong đó. Dưới hình thức sơn tặc phản quân.
Nghe Trần Thiên Ân nói vậy thì cả Trần Thiên Bình và Trần Thiên phải đều ngớ người há hốc mồm nhìn về phía hắn. Nhưng rất nhanh hai tên này lấy lại sự bình tĩnh. Được một lúc thì Trần Thiên Bình nói rằng:
– 15 vạn quân bách chiến tình nhuệ hay chỉ là người dân Đại Nguyên bị ngươi thu mua trong thời gian qua.
Trần Thiên Ân nghe vậy thì nở nụ cười thâm trầm nói rằng.
-Lúc đầu đám người này đều là lưu dân do chiến tranh ảnh hưởng bị ta mua chuộc. Nhưng bây giờ qua thời gian dài huấn luyện, bọn chúng tuyệt đối là bách chiến tinh nhuệ. Dù sao trong thời gian qua thì Trần Huyền Vũ cũng không ngừng để đám này giao chiến với quân Nguyên cướp tài nguyên, lương thực vũ khí.
Nghe Trần Thiên Ân nói vậy thì lúc này Trần Thiên Khải đứng ở bên cạnh nói .
– 15 vạn quân này ngươi định làm gì. Nếu như muốn cho bọn chúng đánh phá lãnh thổ Đại Nguyên thì cũng vô cùng khó khăn.
Trần Thiên Ân nghe vậy mỉm cười nói rằng
-Đội quân này ta sử dụng với mục đích duy nhất chính là giúp cho đám quân Nguyên đó không thể nào nghỉ ngơi được mà thôi. Chỉ cần cuộc nội chiến Đại Nguyên ngừng thì đám này sẽ như là hình thức phản quân bắt đầu mạnh dạn thu gom nghĩa quân . Chúng tạo ra một cuộc phản loạn lớn nhất trên lãnh thổ Đại Nguyên. Đến lúc đó cho dù hoàng đế Hốt Tất Liệt có thể giải quyết vấn đề nội chiến với các vị Vương kia. Thì hắn vẫn phải đối mặt với một đạo quân này của chúng ta, làm cho nội tình của chúng càng ngày càng bị sa sút.
Trần Thiên Ân nói vậy thì lúc này Trần Thiên Khải cũng lập tức hiểu ra hắn muốn nói gì. Trần Thiên Ân muốn sử dụng chính người Nguyên để đánh quân Nguyên. Hắn muốn sử dụng lực lượng lưu dân bị ảnh hưởng nặng nề bởi chiến tranh, để không ngừng kích động bọn chúng . Đợi khi bốn vị Vương và Hốt Tất Liệt quyết định ngừng chiến, thì đám này sẽ lại đứng ra không ngừng gây loạn trong lòng Đại Nguyên khiến cho bọn chúng không thể yên thân. Và việc này cũng không ngừng làm hao tổn nội tình của Đại Nguyên. Nghĩ đến đây Trần Thiên Khải mỉm cười nói rằng.
– Thiên Ân ta thấy ngươi càng ngày càng đáng sợ rồi . Ta thật không biết trong mấy năm tới khi Đại Việt đã sẵn sàng cho chiến tranh, ngươi sẽ đánh Đại Đường hay Đại Nguyên đây.
Nghe Trần Thiên Khải nói vậy Trần Thiên Ân lúc này lại trầm tư suy nghĩ về việc này. Hắn biết Trần Thiên Khải tuy chỉ nói đùa nhưng cũng là một câu hỏi thật lòng. Suy nghĩ một lúc Trần Thiên Ân nghiêm túc nhìn về phía Trần Thiên Khải nói rằng.
-Đệ cho rằng nếu như Đại Việt thật sự đã sẵn sàng cho một cuộc chiến lớn . Vậy thì đối tượng chúng ta nên tấn công sẽ là quân Nguyên.
Trần Thiên Khải nghe vậy thì nhìn về phía hắn không nói gì. Lúc này Trần Thiên Bình ở bên cạnh nói rằng:
– Tại sao lại lại chọn Đại Nguyên. Ta thấy Đại Đường mới là kẻ đang uy hiếp Đại Việt mạnh mẽ nhất lúc này.
Trần Thiên Ân nghe vậy thì lắc đầu sau đó nói rằng:
-Đại Việt chúng ta tuy rằng hiện nay đang có quân lực mạnh mẽ nhưng không đồng nghĩa với việc là quốc gia của chúng ta có thể duy trì một trận chiến quá lớn trong thời gian dài. Đệ cho rằng Đại Đường mà giao chiến với quân Đại Việt thì các quốc gia xung quanh sẽ chỉ ngó lơ đứng khoanh tay mà nhìn.
– Trong khi đó khi chúng ta tấn công Đại Nguyên thì Đại Tần và Đại Đường chắc chắn sẽ ủng hộ chúng ta. Dù sao Đại Nguyên chính là cửa ngõ của Đại Tần thoát khỏi góc hẻo lánh của Cửu Châu và tiến về phía trung tâm. Còn Đại Đường đang là một quốc gia phát triển mạnh mẽ bọn họ một khi nhìn thấy lợi ích từ Đại Nguyên thì sẽ như những con chó không ngừng cắn xé.
– Một điều quan trọng hơn nữa, chính là cả ba quốc gia chúng ta hiện nay đều có một điểm chung chính là có lực lượng quân sự hùng mạnh và tinh nhuệ nhất Cửu Châu. Việc ba quốc gia cùng liên hợp tấn công Đại Nguyên đang suy yếu sẽ khiến trận chiến này kết thúc một cách nhanh chóng. Lợi ích chúng ta giành được có thể giảm xuống nhưng thương vong mà chúng ta phải tổn thất khi tham gia cuộc chiến này, cũng sẽ giảm xuống cùng với việc này.
-Dù sao thì thì hai người hãy nhớ rằng Đại Việt hiện nay dân số quả thật rất ít. Chúng ta không thể nào vì ham muốn lợi ích mở rộng lãnh thổ mà tiêu hao tiềm lực nhân khẩu vào lúc này. Đặc biệt là vấn đề dân chúng mới sát nhập chúng ta không thể nào vì lợi ích mà đưa đám này vào chiến tranh . Bọn chúng có thể sẽ phản cảm vì việc này và không ngừng làm loạn trong lãnh thổ của ta.
Nghe Trần Thiên Ân đã nói vậy thì đám người Trần Thiên Khải cũng gật đầu đồng ý. Cũng giống như Trần Thiên Ân suy nghĩ Trần Thiên Khải sau khi trở thành hoàng đế của Đại Việt thì hắn ta cũng bắt đầu quan tâm đến tính cách của Trần Thiên Ân. Hắn sợ Trần Thiên Ân vì ham muốn mở rộng lãnh thổ mà bất chấp tất cả, phát động các cuộc chiến tranh liên tiếp sẽ khiến Đại Việt bị tổn thất nặng nề. Vậy nên câu hỏi vừa rồi vừa là nói đùa, vừa là nói thật. Hắn muốn biết kế hoạch của Trần Thiên Ân sẽ vạch ra trong thời gian tới một cách chi tiết nhất. Để xem có thực hiện được hay không và lên kế hoạch ứng đối trong việc này. Ngẫm nghĩ một lúc thì hắn nói rằng.
-Nếu như Thiên Ân đệ có ý như vậy thì chúng ta hiện giờ hãy tập trung phát triển kinh tế và dựa theo những định hướng của đệ mà tiến lên.
Trần Thiên Ân nghe vậy cũng mỉm cười gật đầu. Lúc này Trần Thiên Bình ở một bên lại nói rằng:
– Nếu như kế hoạch chiến tranh cũng như phương hướng phát triển đều đá vạch ra, vậy bây giờ chúng ta hãy bàn bạc vấn đề phát triển kinh tế của Đại Việt trong thời gian tới. Thiên Ân để có ý nghĩ gì về việc này hay không.