Phía trước, một bàn tay lớn màu đỏ rực, bao quanh là ngọn lửa cháy bùng, kéo dài hơn mười trượng, xuyên qua vòng xoáy băng tuyết, giống như cả bầu trời đều bị bao trùm bởi bàn tay lửa lớn này.
“Ào!”.
Một ngọn lửa bùng cháy, cũng là do phun ra từ trong lòng bàn tay lửa lớn kia, đẩy mạnh ra ngoài với khoảng cách cả trăm mét.
Những nhũ băng kiên cố kia sau khi bị phá vỡ lại tiếp tục kết tụ lại, khoảnh khắc ngọn lửa xuất hiện đã khiến những nhũ băng đó lập tức bốc hơi, hóa thành các hạt nước nhỏ trong không trung!
Phệ Thiên Long Diệm, thiêu rụi vạn vật!
“Sao có thể chứ?”.
Nhìn thấy lửa cháy ngút trời phía trước, thiêu đốt hết thế giới băng tuyết được tạo ra từ Kỷ băng hà, khuôn mặt linh hồn tỏ vẻ kinh ngạc, vô cùng sốc.
Trong đám lửa, một bóng người xuất hiện trong không trung, giống như thần hỏa diệm, những ngọn lửa bùng cháy xung quanh như thể đang vui đùa bên cậu, đó chính là Diệp Thiên.
Trên lòng bàn tay Diệp Thiên mang một đốm lửa, sau đó năm ngón tay cậu khép lại, ngọn lửa ngút trời bỗng thu lại, rồi tan biến.
Cậu đưa mắt nhìn tới, khóe miệng mang nụ cười chế nhạo.
“Kỷ băng hà của ông dựa vào Hàn Băng Chân Nguyên lớn mạnh mà duy trì được, đúng là không thể dùng sức mạnh để công phá, sẽ chỉ càng lún càng sâu!”.
“Nhưng tiếc là băng và lửa, cuối cùng đối đầu với nhau, băng giá tuy mạnh nhưng đứng trước ngọn lửa mạnh mẽ cũng chẳng qua chỉ là hữu danh vô thực mà thôi!”.
“Lĩnh vực của ông không có tác dụng với tôi đâu!”.
Một câu nói thể hiện rõ sự bá đạo vô tận của Diệp Thiên, cậu nói xong, năm ngón tay nắm lại, trên nắm đấm có một luồng sáng màu xanh lam, Phệ Thiên Huyền Khí bên trong cơ thể đã điều động đến đỉnh điểm.
“Tôi đã chán thủ đoạn của ông rồi, nếu ông không có gì mới mẻ thì rất tiếc, tính mạng của ông đến đây là kết thúc!”.
Nói dứt, trong mắt Diệp Thiên đã tràn đầy sát khí.
Đồng tử của linh hồn co lại, đây là lần đầu tiên ông ta cảm nhận thấy sự uy hiếm lớn đến như vậy.
“Hậu bối, cậu đừng quá ngông cuồng, nếu không phải là do cơ thể xác thịt của tôi bị hủy hoại, tu vi đã giảm một nửa so với thời kỳ đỉnh cao, thì tôi muốn giết cậu chỉ dễ như trở bàn tay!”.
Ông ta nhìn chằm chằm vào Diệp Thiên, ánh mắt càng lúc càng sắc lạnh.
“Cho dù bây giờ tôi chỉ là một linh hồn, chỉ có thể kiểm soát cơ thể của người khác đối chiến với cậu, nhưng cậu cho rằng cậu đã thắng chắc rồi sao?”.
Ông ta cười khẩy thành tiếng, hai mắt đột nhiên lóe lên tia sáng.
“Cậu đừng quên, vũ khí mạnh nhất của tôi lúc này không phải là sức mạnh của chân nguyên, mà là sức mạnh tinh thần!”.
“Vù!”.
Một làn sóng sức mạnh tinh thần khó có thể nhìn bằng mắt thường đang ập đến, mặt hồ vốn bị lấp kín bởi băng giá, thế mà lại ngay lập tức tan ra toàn bộ, trở lại thành dòng nước rất đẹp.
Đây chính là sự khủng khiếp của sức mạnh tinh thần, dùng suy nghĩ cũng có thể hóa giải nước hồ mùa xuân!
“Tôi vốn tưởng dựa vào tu vi chân nguyên của cô gái phương đông này có thể thắng được cậu, nhưng bây giờ xem ra tu vi của cậu không hề kém so với cô ta, thậm chí còn mạnh hơn!”.
“Vậy tôi đơn giản hơn chút, đánh cho sức mạnh tinh thần của cậu tiêu tan luôn!”.
Tia sáng trong ánh mắt của linh hồn phóng lớn ra, ngay lập tức, một bàn tay màu đỏ rực hết sức thú vị thò ra từ trong không trung, bao trùm toàn bộ người Diệp Thiên.
Bàn tay lớn này xuất hiện giữa không trung, không có bất kỳ chân nguyên nào hỗ trợ, ngược lại còn phun ra luồng khí loang lổ màu sắc cũ kỹ, giống như tồn tại mãi mãi vậy, một luồng sức mạnh tinh thần vô cùng đặc biệt dao động, xoay quanh bàn tay lớn, hóa thành một làn sóng dữ đánh thẳng về phía thần phủ Diệp Thiên.
Thần phủ là điểm quan trọng nhất của người tu luyện sức mạnh tinh thần, giống như đan điền và võ mạch của võ giả vậy, là điểm chí mạng nhất.
Người bình thường cũng có thần phủ, chỉ là chưa hoàn toàn được khai thác, nên rất yếu, còn những võ giả mạnh, thần phủ vững chãi hơn nhiều, sức mạnh tinh thần cũng mạnh hơn gấp mười lần so với người bình thường, nhưng cuối cùng vẫn không địch lại được sự ngưng tụ thần phủ của người tu luyện sức mạnh tinh thần.
Sự giao chiến giữa hai người tu luyện sức mạnh tinh thần, cũng chính là sự giao chiến giữa các thần phủ, một khi bên nào bị đánh gục, thần phủ bị tước đi, thì coi như chết mà không có chỗ chôn.
Những cuộc giao chiến bằng sức mạnh tinh thần, xưa nay đều không phân thắng bại, chỉ phân sinh tử!
Trước mắt Diệp Thiên, chỉ thấy một con mãnh thú ăn thịt người đang mở to chiếc miệng đầy máu, ngoạm về phía cậu, đây là cảnh tượng trong lúc giao chiến giữa hai sức mạnh tinh thần, đối phương đã hóa tinh thần thành hình tượng, xâm nhập vào não bộ.
Linh hồn nhìn thấy biểu cảm trên gương mặt Diệp Thiên thay đổi rõ rệt, ông ta liền nở nụ cười, ông ta biết sự tấn công sức mạnh tinh thần của bản thân đã có hiệu quả.
Trên thế giới này, võ thuật trước khó sau dễ, còn con đường tu luyện sức mạnh tinh thần thì trước dễ sau khó, điều này đại diện cho sức mạnh ở hai đẳng cấp khác nhau.
Người tu luyện sức mạnh tinh thần có thể dùng tinh thần để tấn công, không hình hài, không dấu vết, tước đoạt tinh thần của đối phương từng tí một.
Còn võ giả, thì dùng sức mạnh đứng vững trong thế gian, quyền cước quyết định tất cả, hai kiểu người đại diện cho hai trình độ cực cao.
Khi tu vi đạt đến cảnh giới siêu phàm, tinh, khí, thần của người đều được tăng lên, đến lúc đó, không còn phân người tu luyện sức mạnh tinh thần hay là võ giả nữa, nhưng đến cảnh giới vương cấp, tình trạng như vậy sẽ lại trở nên khác hơn.
Dùng sức mạnh tinh thần tiến vào vương cấp, và dùng võ thuật tiến vào vương cấp, hoàn toàn là một trời một vực.
Có thể nói, một vị dùng sức mạnh tinh thần để tiến vào vương cấp, có thể một người chống lại được ba người dùng võ thuật tiến vào vương cấp một cách nhẹ nhàng, đây chính là sự khác biệt lớn giữa sức mạnh tinh thần và võ thuật.
Đây cũng là lý do vì sao các đại sư sức mạnh tinh thần ở phương Tây lại được mọi người tôn sùng và có vị trí cao như vậy.
Ông ta chỉ cần tưởng tượng ra một sức mạnh tinh thần, thì một võ giả vương cấp bình thường phải dùng rất nhiều sức lực mới phá giải nổi, sức chiến đấu như vậy trong cùng một cảnh giới nhưng đúng là cao hơn hẳn.
Ông ta nhìn chằm chằm vào Diệp Thiên phía trước, nhìn thấy Diệp Thiên bất động, như thể đã chìm vào trong ảo ảnh, thế là nhếch miệng cười.
“Cơ thể thần ma cuối cùng đã thuộc về mình rồi!”.
Nghĩ đến đây, mũi chân ông ta nhấn một cái, chỉ thấy đôi chân của cô gái đạp xuống mặt hồ, sau đó bay lên phía trước, đứng ngay trước mặt Diệp Thiên.
Bàn tay thon dài của cô ta thò ra, năm ngón tay trắng nõn định tóm lấy đầu của Diệp Thiên, cô ta định dùng chân nguyên làm cho thần phủ của Diệp Thiên hoàn toàn nát vụn, sau đó linh hồn có thể xuất hiện trở lại, xây dựng lại thần phủ của bản thân.
Đúng lúc cô ta thò tay ra, một bàn tay to trắng đã tóm chặt lấy cổ tay cô ta.
“Muốn ra tay, có phải đã hơi sớm rồi không?”.
Diệp Thiên nhìn thẳng vào mắt cô ta, vùng giữa hai lông mày nở nụ cười ma mị.
“Cái gì?”.
Linh hồn kinh ngạc thất thần, ông ta không hiểu nổi Diệp Thiên đã bị hình tượng sức mạnh tinh thần của ông ta bao trùm, vì sao có thể phản ứng được chứ?
Gần như đã biết được suy nghĩ trong lòng ông ta, ánh mắt Diệp Thiên sắc lạnh, dửng dưng nói: “Ông tưởng chỉ dựa vào hình tượng sức mạnh tinh thần là có thể nhốt được tôi sao?”.
“Trên đời này không chỉ có mình ông mới tu luyện sức mạnh tinh thần đâu!”.
“Ông ở cảnh giới quy nguyên, thì vì sao tôi lại không được?”.
“Cậu cũng đạt đến cảnh giới quy nguyên?”, linh hồn nghe thấy vậy, mặt mày biến sắc, suýt nữa không dám tin vào tai mình.
Tu vi võ thuật của Diệp Thiên đã đáng sợ đến vậy, sao còn có thể có được sức mạnh tinh thần lớn như thế chứ?
Ông ta hít sâu một hơi, một dự cảm không lành từ từ xuất hiện, đang định rụt tay lùi về phía sau, nhưng cuối cùng đã muộn một bước!
Một lực hút mạnh mẽ như muốn nuốt chửng cả không gian tỏa ra từ bàn tay Diệp Thiên, khiến cho ông ta đứng im tại chỗ.
Còn trong mắt Diệp Thiên, ánh sáng màu xanh lam hiện ra, nhìn thẳng vào ông ta, khoảnh khắc này, ông ta chỉ cảm thấy sức mạnh tinh thần mà bản thân khổ công tu luyện hơn 100 năm bị rút khỏi thần phủ giống như máy bơm nước hút nước vậy!