“Rắc!”.
Diệp Thiên đánh ra một quyền, sức mạnh xuyên thẳng hư không, tách ra một lối đi hình tròn rộng mấy trượng trên mặt hồ, đánh thẳng vào chiếc khiên băng.
Khiên băng đúc kết từ hơi nước, mang theo chân nguyên mạnh mẽ của cô gái tu vi vương cấp, nhưng dưới một quyền Chấn Vũ của Diệp Thiên lại có vẻ yếu ớt vô cùng.
Một vết nứt xuất hiện trên khiên băng, sau đó lan rộng ra, giống như mạng nhện.
“Nghĩ có thể chống đỡ được tôi à?”.
Trong mắt Diệp Thiên hiện lên ý cười, nở nụ cười quỷ dị, ánh sáng xanh lam trên cánh tay cậu lại bùng lên, Phệ Thiên Huyền Khí điên cuồng đánh phá.
Dưới khí thế như chẻ tre này, cuối cùng khiên băng không chịu được sức nặng mà nứt vỡ. Lúc này, cô gái đứng ở đằng sau khiên băng cũng rút lui, chân đạp nhẹ lên mặt hồ, lùi về sau giống như chuồn chuồn lướt nước, tránh xa mười trượng mới thoát khỏi phạm vi quyền kình của Diệp Thiên.
“Sức mạnh lớn thật! Thằng nhóc này còn trẻ tuổi mà sao tu vi lại mạnh như vậy? Lẽ nào cậu ta cũng là người đến từ “nơi đó” giống như cô gái này?”.
Linh hồn điều khiển cơ thể của cô gái không đổi vẻ mặt, nhưng trong lòng lại kinh hãi vô cùng.
Sức mạnh một quyền của Diệp Thiên đủ để dời núi tách biển, độ mạnh mà ngay cả ông ta ở thời kì toàn thịnh cũng chẳng gặp được mấy ai. Đặc biệt là lúc này, Diệp Thiên có cảnh giới tu vi chưa tới vương cấp, nhưng lại bộc phát sức mạnh sánh ngang với vương cấp thực sự, thật không thể tin nổi.
“Trẻ tuổi như vậy mà đã tu được Thần Ma Chi Khu, còn sở hữu sức mạnh sánh ngang với vương cấp, chắc chắn cậu ta là người kế thừa đến từ nơi đó”.
Ông ta nhìn chằm chằm Diệp Thiên một lúc lâu, thầm nghĩ: “Người ở nơi đó hầu như ai nấy đều có thực lực cao ngất, đủ để áp đảo chín mươi phần trăm võ giả đỉnh cao hiện nay. Nếu cậu ta thật sự là người đến từ “nơi đó”, mình cướp cơ thể của cậu ta rồi nhất định phải thay đổi gương mặt, tuyệt đối không thể để “nơi đó” phát hiện ra. Nếu không, mình sẽ gặp sự truy sát vô cùng vô tận”.
“Nơi đó” đối với ông ta là một nơi còn đáng sợ hơn cả những cường quốc hiện nay.
Các nước lớn muốn đối phó với những võ giả đỉnh cao như bọn họ, chỉ có thể sử dụng vũ khí hiện đại hóa siêu cường. Nhưng vũ khí như vậy thường có sức sát thương cực lớn, phạm vi che phủ cực rộng, một khi sử dụng có thể sẽ khiến nhiều người chết.
Mặc dù bọn họ không chống đỡ được bom nguyên tử cỡ nhỏ, vũ khí laser,… của các nước lớn trên thế giới, nhưng bọn họ có thể né tránh. Một khi trốn vào chợ hoặc thành phố, cho dù là nước lớn cũng không làm gì được bọn họ.
Nhưng “nơi đó” thì lại khác, người ở “nơi đó” sẽ dùng thực lực chân chính nghiền nát bọn họ. Năm xưa đã có không biết bao nhiêu tiên nhân phương Đông, thần linh phương Tây ở Địa Cầu ngã xuống vì “nơi đó”. Bây giờ, những hồi ức vô cùng đáng sợ đó vẫn còn hiện rõ mồn một trước mắt ông ta.
Mặc dù “nơi đó” cực kì đáng sợ, nhưng ông ta không từ bỏ ý định cướp xác thịt của Diệp Thiên. Ông ta chỉ muốn tốc chiến tốc thắng, dẹp yên chuyện này hoàn toàn, không để người thứ hai biết được.
“Sao hả, không phải muốn lấy xác thịt của tôi sao? Ra tay đi!”.
Diệp Thiên hoạt động gân cốt, trên mặt hiện lên vẻ chế giễu.
“Hừ, hậu bối ngông cuồng!”.
Trên gương mặt tuyệt đẹp của cô gái hiện ra nụ cười lạnh lùng. Cô ta cong một tay lại, giữa lòng bàn tay có khí lạnh chuyển động, mặt hồ dưới chân lại bắt đầu đóng băng nhanh chóng, lan về phía Diệp Thiên.
Diệp Thiên nhìn quanh, lúc này, mặt hồ vốn rộng một trăm trượng lại bị băng che phủ, biến thành một thế giới băng tuyết, đóng băng trăm mét.
“Thời Đại Băng Hà!”.
Sự lạnh lẽo lóe lên trong mắt cô ta, mơ hồ có băng màu xanh lam nhún nhảy. Tảng băng dưới chân cô ta bỗng nứt vỡ, hóa thành mảnh vụn văng lên trời.
Vô số mảnh băng vụn chặn kín không gian xung quanh, dường như tự tạo thành một vùng trời khác, nhốt Diệp Thiên ở bên trong.
Mỗi một mảnh băng đều giống như lưỡi đao sắc bén nhất trên đời, rơi vãi tung tóe, ánh sáng lạnh lẽo dao động, góc nào cũng lộ ra sát cơ lạnh thấu xương.
Những mảnh băng vụn xoay tròn cực nhanh, hóa thành một lốc xoáy khổng lồ, mà Diệp Thiên đang ở trung tâm lốc xoáy đó.
“Lĩnh vực sao?”.
Diệp Thiên nheo mắt lại, nhìn mảnh băng đang xoay tròn cực nhanh ở xung quanh, khẽ giọng lẩm bẩm.
Đây rõ ràng là lĩnh vực vương cấp của cô gái. Lĩnh vực này trông có vẻ không bao la phong phú, phong tỏa đất trời như của Huyết Ma và Ẩn Giả, nhưng trên thực tế, Diệp Thiên ở bên trong lại cảm nhận được sát ý vô biên vượt xa bọn họ.
Đây là một lĩnh vực sát ý chân chính, từng bước đều tràn đầy sát cơ. Mỗi một mảnh băng đều có thể dồn một vị siêu phàm thần phẩm luyện thể như Neil Wodos hoặc Taurus Toru vào chỗ chết.
Hàng vạn mảnh băng này đủ để khuấy mười mấy chiếc xe tăng thành mảnh vụn cùng một lúc.
“Lĩnh vực này tên là Thời Đại Băng Hà, sát chiêu siêu cường do cô gái phương Đông này tự mình lĩnh ngộ sau khi bước vào vương cấp. Tôi sẽ mượn hoa dâng Phật, dùng nó để chào hỏi cậu!”.
Linh hồn ngông cuồng cười lớn, sát ý trong mắt càng đậm. Ông ta muốn giết chết Diệp Thiên ở trong đó bằng một chiêu.
Vương cấp sở dĩ được gọi là vương cấp, bởi vì họ sở hữu lĩnh vực mà cảnh giới siêu phàm không thể có được.
“Thời Đại Băng Hà?”.
Diệp Thiên ngước mắt nhìn, trên mặt đã khôi phục biểu cảm.
Ngay lúc đó, vô số mảnh băng vụn ở xung quanh nhanh chóng ngưng kết thành từng nhũ băng khổng lồ, từ bốn phương tám hướng phóng về phía Diệp Thiên.
“Rầm!”.
Diệp Thiên đánh ra một quyền, mấy trăm chiếc nhũ băng ở phía trước bị quyền kình của cậu xuyên qua, lần lượt vỡ vụn thành băng tuyết.
Nhưng sau khi những mảnh băng tuyết này bị Diệp Thiên đánh tan, vì được khí lạnh gia trì nên lại ngưng kết thành nhũ băng khổng lồ khác, phóng tới lần nữa.
Xung quanh Diệp Thiên và trên đỉnh đầu đều có nhũ băng lao tới. Mỗi một quyền cước của cậu đều có thể đánh vỡ mấy trăm nhũ băng. Nhưng dù cậu có đánh vỡ thế nào, số lượng nhũ băng cũng không hề giảm bớt, ngược lại càng lúc càng nhiều, càng lúc càng dày đặc.
Vài phút trôi qua, lưới vây băng tuyết xoáy tròn vốn có chu vi mười mấy trượng đã thu nhỏ lại chỉ còn mấy trượng. Mặc dù quyền kình của Diệp Thiên vô cùng mạnh mẽ, nhưng lại cứ như bị trăn quấn, không những không thể tránh thoát, mà còn càng quấn càng chặt.
Đến cuối cùng, Diệp Thiên gần như đã không còn quá nhiều không gian, chỉ có thể vất vả chống đỡ. Lưới vây bằng nhũ băng đã trói buộc cậu hoàn toàn, trông như kết cục thất bại đã định.
“Hừ, dù cậu có mạnh thế nào, có đánh vỡ số băng tuyết này bao nhiêu lần, chúng cũng sẽ không tan biến đâu!”.
“Chỉ cần có khí tức băng lạnh gia trì, dù cậu có phản kích thế nào cũng vô ích!”.
“Đợi tôi đánh xác thịt cậu bị thương, sức mạnh tinh thần của cậu cũng sẽ bị tôi đánh tan cùng lúc!”.
Linh hồn cười điên cuồng, dục vọng trong mắt càng lúc càng cháy rực. Dường như ông ta đã có thể nhìn thấy ngày mình đoạt xác trùng sinh, dùng Thần Ma Chi Khu bước lên đỉnh cao thế giới một lần nữa.
Ngay khi ông ta vừa dứt lời, một luồng khí tức nóng rực từ trước người lan tới, sóng nhiệt phả vào mặt.
“Hửm?”.
Ông ta bừng tỉnh, nhìn thấy một bàn tay lửa cực lớn, nuốt chửng đất trời, thò ra từ trong lốc xoáy băng tuyết.