Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
  1. Cao Thủ Tu Chân
  2. Chương 678: Bóng hình xinh đẹp trong hồ
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Diệp Thiên dùng một kích đánh chết Hoàng Hàm Vũ, trên mặt không chút thương hại, chỉ có sự coi thường đối với kẻ như con sâu cái kiến.

Cậu vừa dứt lời, đi thẳng vào bên trong ốc đảo. Không ai trong mọi người ở đây dám lên tiếng, hơn mười vệ sĩ thì ngay cả thở mạnh cũng không dám.

Điển Vinh đứng chắp tay, biểu cảm không chút dao động, chỉ thản nhiên nói: “Trở về thông báo với nhà họ Hoàng của Đảo Kho Báu, nếu như không muốn cả nhà bị diệt, tốt nhất bỏ qua chuyện này!”

“Đây không phải là người mà bọn họ có thể chọc vào!”

Hơn phân nửa vệ sĩ này đều là nhà họ Hoàng thuê đến, bây giờ nghe thấy lời của Điển Vinh thì rối rít gật đầu, tất cả đều nhớ kỹ trong lòng.

Sắc mặt Tần Đông Tuyết cứng đờ lại, một lúc lâu sau, cô ta mới lấy lại tinh thần, trên mặt đều là bất đắc dĩ và không cam lòng.

Cô ta nhìn về phía Lâm Tường, nhỏ giọng hỏi: “Chú Tường, rốt cuộc Diệp Thiên là ai? Vì sao các chú gọi anh ta là Diệp Lăng Thiên, còn gọi là Diệp Đế Vương gì nữa?”

“Chẳng lẽ anh ta là con cháu của hoàng thất nước nào đó sao?”

Lâm Tường thở dài một hơi, lúc này mới lên tiếng: “Cậu ta không phải con cháu hoàng thất gì cả, mà dù gặp con cháu hoàng thất thật sự thì thân phận địa vị cũng kém xa cậu ta!”

“Tôi không hiểu rõ về cái tên Diệp Thiên này lắm, có lẽ đó là tên thật của cậu ta, nhưng trong giới võ đạo quốc tế cậu ta có một cái tên khác, đó là Diệp Lăng Thiên, mà Thiên Cơ Lâu – tổ chức võ giả thần bí nhất Hoa Hạ thì đặt cho cậu ta một danh hiệu độc nhất vô nhị, đó là Đế Vương Bất Bại!”

“Cậu ta mạnh như thế nào, tôi nghĩ cô đã được chứng kiến rồi, nếu cậu ta đã nói rằng không cho chúng ta tiến vào bên trong, vậy e rằng chuyến đi ốc đảo lần này chỉ có thể dừng lại ở đây!”

Lâm Tường khẽ lắc đầu, tỏ ra không thể làm gì khác, ngay cả lão tông chủ Điển Vinh của Phệ Giáp Môn còn rơi xuống thế yếu trong cuộc đánh cược với Diệp Thiên, còn mấy người bọn họ ngay cả vương cấp cũng chưa đạt đến nữa là, vậy chẳng phải chỉ có thể buông xuôi bỏ mặc thôi sao? Ai dám không nghe theo?

Tần Đông Tuyết khẽ cắn môi đỏ, vẫn còn hơi không cam lòng, dường như Lâm Tường nghĩ đến điều gì, đột nhiên lên tiếng.

“Đúng rồi, nhân vật chính trong video “Siêu nhân màu xanh lam một mình chém rơi mười chiếc máy bay chiến đấu siêu thanh” lan truyền khắp internet mấy ngày trước chính là cậu ta!”

Một câu nói này, hệt như quả bom nặng ký nổ tung trong lòng Tần Đông Tuyết.

“Cái gì? Cái người toàn thân tỏa ra ánh sáng màu xanh lam kia chính là Diệp Thiên?”

Đôi mắt đẹp của Tần Đông Tuyết cứng lại, không nói thêm một lời nào nữa.

Một mình Diệp Thiên tiến vào bên trong ốc đảo, càng vào sâu bên trong thì linh khí càng dồi dào, hoàn toàn khác biệt với sa mạc xung quanh ốc đảo, thi thoảng có mấy con vật nhỏ đi qua, đều bị khí thế lạnh lùng và sát ý trong mắt Diệp Thiên dọa sợ chạy trốn.

Dọc đường thuận lợi không chút trở ngại, Diệp Thiên đi thẳng đến nơi trung tâm của ốc đảo, xuyên qua rừng cây rậm rạp tươi tốt, phía trước, một hồ nước đập vào tầm mắt, chu vi chừng trăm trượng, cũng coi như là nguồn nước hiếm có trong sa mạc này.

Diệp Thiên ngẩng đầu nhìn lên trời, chỉ thấy bầu trời xanh biếc, khác hẳn cảnh tượng gió lớn thét gào, bão cát cuồn cuộn bên ngoài, cậu cất bước đi lên phía trước, cành lá ngăn cản trước người cậu đều xào xạc lui lại, giống như bị một luồng sức mạnh vô hình nào đó đẩy đi, tự động nhường ra một lối.

Diệp Thiên đi thẳng đến bên hồ, nhưng mặt hồ trong vắt, liếc một cái là có thể nhìn xuống đáy hồ, tôm cá bên trong đang thỏa thích vui đùa, xung quanh cỏ cây um tùm thơm mát.

“Đây chính là thần linh mật tàng phương Tây sao?”

Nhìn cảnh tượng an lành xung quanh, Diệp Thiên khẽ lắc đầu.

Linh khí nơi đây quả thật rất dồi dào, hình như thật sự có bảo vật linh vật tồn tại, nhưng đi lâu như vậy, Diệp Thiên cũng chưa phát hiện ra nơi này có chỗ nào đặc biệt, gần như không khác gì ốc đảo trên sa mạc bình thường.

“Hả?”

Nhưng vào lúc này, trong lòng cậu đột nhiên sinh ra cảm ứng, dường như có thứ gì đó tồn tại phía sau vách đá đối diện mặt hồ phẳng lặng.

“Rầm!”

Cậu giơ tay đánh một chưởng, sức mạnh tuôn ra, xé rách trăm mét không trung, đánh nát vách núi đối diện mặt hồ.

Vô số đá vụn bắn tung tóe, trong khoảnh khắc vách đá vỡ nát, một cột nước to cỡ nắm đấm từ trong đó phun ra, xông thẳng vào trong hồ nước.

Hồ nước vốn trong suốt lập tức chập chờn sóng gợn, trên mặt nước xuất hiện những chấm sáng, mang theo ánh bạc lấp lánh, một luồng linh khí vô cùng dồi dào từ mặt nước bốc ra, sau đó hóa thành cột sáng linh khí xông thẳng lên trời.

“Đây là… Linh Tuyền Sinh Mệnh?”

Ánh mắt Diệp Thiên lấp lánh, trên mặt toát vẻ vui mừng.

Lúc này cậu mới hiểu được vì sao lúc trước mình không cảm nhận được sự tồn tại của Linh Tuyền Sinh Mệnh ở nơi này. Đó là bởi vì trải qua năm tháng tích tụ và gió càn quét, con suối này dần dần bám lên trên vách đá, ngấm vào bên trong, tạo thành mạch nước ngầm, hoàn toàn bị vách đá che đậy.

Lúc trước, những người tình cờ có được Linh Tuyền Sinh Mệnh ở nơi này kia, rõ ràng cũng chỉ là may mắn gặp dịp, lấy được vài giọt còn sót lại mà thôi.

Mà bây giờ, vách đá vỡ tan, Linh Tuyền Sinh Mệnh hóa thành cột nước xông vào trong hồ nước, như vậy chẳng khác gì toàn bộ Linh Tuyền Sinh Mệnh đều hòa vào trong hồ nước, linh khí của nó cũng dần dần ngấm vào hồ nước này.

Lúc này hồ nước trăm trượng chẳng khác gì một chiếc chảo khổng lồ chứa đầy linh khí, chất chứa tài nguyên vô hạn. Cho dù là một vị vương cấp đến nơi này cũng phải thèm nhỏ dãi, coi là chí bảo.

Bản thân Diệp Thiên cũng không ngoại lệ, nhưng bản lĩnh mà cậu có được cũng không phải dựa vào tác động từ bên ngoài, vì vậy cậu vẫn có thể giữ vững bình tĩnh. Diệp Thiên giơ một cánh tay ra, giữa lòng bàn tay ngưng tụ một lực hút mãnh liệt, bắn về phía mặt hồ.

Lực hút phun ra, lòng bàn tay cậu giống như một hố đen cỡ nhỏ, vô số linh khí dày đặc chất chứa bên trong hồ nước sôi trào cuồn cuộn, hóa thành dòng linh khí, liên tục bay về phía lòng bàn tay cậu.

“Vèo!”

Vô số linh khí ngưng tụ vào một chỗ, tạo thành một cột sáng linh khí màu băng lam, chui vào lòng bàn tay Diệp Thiên, dòng nước cuồn cuộn mạnh mẽ bị Diệp Thiên nắm trong tay, Phệ Thiên Cửu Chuyển trong cơ thể cậu bắt đầu vận chuyển, điên cuồng hấp thụ những linh khí này vào trong cơ thể, chuyển hóa thành sức mạnh chân nguyên tinh khiết nhất.

Nếu để vương cấp trên thế giới nhìn thấy cảnh tượng này, chỉ sợ đều phải trợn mắt há hốc miệng.

Linh khí thiên địa là gốc rễ sức mạnh của con người, võ giả thông qua công pháp đặc thù để hấp thụ linh khí vào trong cơ thể, sau đó chuyển hóa thành nội kình, chân khí, chân nguyên cho bản thân, có thể mạnh đến mức thân trần vác được đỉnh lớn, tay không xới được đất bằng.

Tu luyện ở nơi có linh khí càng dồi dào, tốc độ lại càng nhanh chóng!

Nhưng cho dù công pháp tu luyện có mạnh đến đâu thì tốc độ hấp thụ linh khí xung quanh cũng có giới hạn của nó. Nếu hấp thụ linh khí quá nhanh, công pháp trong cơ thể không kịp vận chuyển thì không có cách nào chuyển hóa thành sức mạnh cho bản thân trong thời gian cần thiết, như vậy sẽ dẫn đến tình trạng căng đầy trong cơ thể. Vì vậy bất kỳ một võ giả nào cũng cần phải kết hợp tu vi mạnh yếu và công pháp của bản thân để khống chế tốc độ hấp thụ linh khí.

Mà không hề cố kỵ, tựa như nuốt chửng mà hấp thụ tất cả linh khí vào trong cơ thể giống như Diệp Thiên thì chẳng khác gì coi chính mình là một thùng chứa để đựng linh khí thiên địa, như vậy cho dù thùng chứa có lớn hơn cũng sẽ căng đầy rồi nổ tung.

Nhưng Diệp Thiên lại không hề bị gì, cũng không có chút áp lực, thậm chí tốc độ hấp thụ linh khí vẫn đang tăng nhanh, quả thật khiến người ta khiếp sợ.

Trong quá trình Diệp Thiên hấp thụ linh khí, mặt hồ vốn đã bão hòa cũng bởi vì dòng nước bốc hơi mà dần dần hạ xuống, ánh mắt Diệp Thiên khẽ chuyển động, bỗng nhiên nheo lại.

Ở nơi sâu dưới đáy hồ, một bóng hình xinh đẹp dần dần hiện ra!

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

phan-phai-lanh-diem-giao-hoa-lai-doi-voi-ta-muu-do-lam-loan.jpg
Phản Phái: Lãnh Diễm Giáo Hoa Lại Đối Với Ta Mưu Đồ Làm Loạn
Tháng 1 22, 2025
Quỷ Dị Lưu Tu Tiên Du Hí
Tháng 4 28, 2026
thau-thi-tieu-ta-y.jpg
Thấu Thị Tiểu Tà Y
Tháng 2 18, 2025
Hỗn Độn Thần Đệ Tử Hiện Đại Tiêu Dao
Tháng 4 28, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP