Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
  1. Cao Thủ Tu Chân
  2. Chương 665 - Chương 677-680
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 677: Hoan nghênh tới báo thù

Họ Điển trong lịch sự Hoa Hạ xuất hiện không ít những kẻ dũng mãnh, trong đó có hai người.

Một người là Bạch Phu Trưởng Điển Khánh sinh ra ở nông thôn trong thời kỳ Chiến Quốc.

Điển Khánh là sư tổ của Phi Môn Giáp. Tu vi thông thiên, từng dùng xác thịt chống lại nước Tần mà không hề hấn gì trong thời Chiến Quốc. Trong một đêm đã phá vỡ thành vạn dặm, giết chết hàng vạn quân Tần. Cuộc chiến thành công, đến ngay cả thượng tướng cũng đánh giá cao và được coi là nguồn chiến lực vô song thời đó.

Người thứ hai chính là Điển Vỹ – kẻ dũng mãnh bên cạnh Tào Tháo vào cuối thời Đông Hán, với danh hiệu tương đương với Lữ Bố thời Tam Quốc.

Còn Điển Vinh là truyền nhân truyền kỳ của nhà họ Điển ở Hoa Hạ, cũng là kỳ tài của Phi Môn Giáp, tu vi đã bằng lão tổ Điền Khánh năm xưa, được xưng là tường đồng vách sắt. Công lực vô biên, có thể dùng tay không điều khiển trong không gian, dùng cơ thể chống lại mưa bom bão đạn.

Nhưng lúc này, ông ta lại bị một kẻ hậu bối chưa tới 20 tuổi đánh một chưởng thụt lùi.

Cú thụt lùi này là 20 thước. Chân ông ta trượt dài, tạo thành một vệt trên cát và cuối cùng là vượt qua lằn ranh.

Chỉ với một thước đó thôi đã phân định thắng thua rồi.

Điển Vinh giơ hai tay, cánh tay khẽ run. Ông ta nhìn ra sau, dưới ánh sáng có thể thấy bàn chân đã vượt ra khỏi lằn ranh, khiến cho ông ta khựng người.

“Ông thua rồi!”

Diệp Thiên đứng ở vị trí cách ông ta chục thước, chậm rãi thu tay lại với vẻ bình tĩnh.

“Tôi thua rồi sao?”

Điển Vinh đứng ngây tại chỗ, biểu cảm không ngừng biến đổi. Mấy chục giây sau, ông ta mới bình tĩnh lại và để lộ nụ cười đầy ý vị.

“Được lắm Diệp Lăng Thiên, đế vương bất bại, tôi đã đánh giá thấp cậu rồi!”

Đôi mắt ông ta âm sầm, ông ta tiếp tục nói: “Nửa tháng trước, tôi từng gặp Long Hoàng. Ông ta nói sau này thế cờ của Hoa Hạ và của phương Đông sẽ do cậu tiếp quản. Tôi tưởng rằng ông ấy đánh giá cậu quá cao, nhưng quyền đấm ngày hôm nay đã khiến tôi hiểu ra tại sao ông ta lại nói như vậy!”

“Tôi quen Long Hoàng gần trăm năm, chưa bao giờ thấy ông ta khen ngợi bất kỳ thanh niên nào. Diệp Lăng Thiên, cậu là người đầu tiên!”

“Truyền kỳ năm đó đúng là có thật!”

Điển Vinh nói ra từng chữ đầy cảm thán. Ông ta tu luyện Cương Thiết Chi Khu, mặc dù không bằng Thần Ma Chi Khu nhưng sau khi tu vi đạt thành thì ông ta cũng giống như tường đồng vách sắt, trừ khi là vũ khí sát thương cực mạnh ra thì nếu không bom đạn bình thường cũng không thể khiến ông ta bị thương được.

Chân nguyên tập trung sẽ tạo thành một cái cột trụ trời khủng khiếp, rễ cắm sâu xuống đất, dù có là siêu xe tông vào thì cũng chưa chắc có thể khiến ông ta xê dịch.

Vậy mà một cú đấm của Diệp Thiên lại có sức mạnh như nhổ cả ngọn núi. Toàn bộ sức mạnh được đánh ra nên dù ông ta có điều động chân khí thì cũng bị lùi lại.

Một quyền của Diệp Thiên đã khiến ông ta phải chấp nhận.

Nói xong, ông ta chắp tay trước Diệp Thiên.

“Màn cá cược hôm nay, tôi thua rồi!”

“Tự nhận thua, mật tàng thần linh tôi sẽ không bước vào nửa bước. Tôi sẽ canh chừng ở đây, không cho phép bất kỳ ai vào trong!”

Phùng Mặc Phong và Tề Thiên Nguyên nghe thấy vậy thì kinh ngạc.

Truyền kỳ của Phi Môn Giáp, cao thủ của nội cung Tiền Thanh, dù có là vương cấp cũng bại dưới tay ông ta, từng dùng xác thịt đối kháng trực tiếp với vương cấp, danh tiếng lẫy lừng.

Mà lúc này không thắng nổi một quyền của Diệp Thiên. Giờ đây phải cúi đầu nhận thua. Mặc dù đây chỉ là cá cược nhưng đối với những người được coi là truyền kỳ như họ mà nói thì đúng là không thể tin được.

Hai người nhìn nhau, quay qua nhìn Diệp Thiên với sự kiêng dè.

Lúc này bọn họ mới biết được sức mạnh thật sự của Diệp Thiên. Cho dù có là vương cấp hàng trăm năm thì cậu cũng có thể dẹp bằng bằng một quyền.

Điển Vinh nhận thất bại, Diệp Thiên không hề tỏ ra khinh miệt mà còn đánh giá cao ông ta. Trong số những kẻ mạnh mà cậu gặp thì cốt cách của Điển Vinh là điều không thể chối cãi.

Đôi mắt cậu lạnh hơn vài phần: “Ông chỉ thua có một màn các cược, không liên quan gì đến tu vi mạnh yếu, còn về việc phân cao thấp giữa ông và tôi thì sau này tính sau”.

Cậu nói xong quay người bước về phía ốc đảo, giọng nói lại vang lên một lần nữa.

“Phiền ông ở chỗ này canh chừng giúp tôi, người nào bước vào thì giết không bàn nhiều!”

Câu nói của cậu là nói cho tất cả mọi người có mặt. Tần Đông Tuyết lúc trước còn tỏ ra khinh thường thì lúc này cũng thất sắc, không biết phải làm sao.

Lúc trước Diệp Thiên bảo cô lựa chọn cùng với Hoàng Hàm Vũ cắt đứt quan hệ, ra lệnh cho cậu ta rời đi thì cô chỉ cảm thấy là do Diệp Thiên tức quá nên nói vậy chứ không coi là gì.

Nhưng lúc này, ngay cả một người có tu vi thông thiên cũng phải cam chịu canh chừng cho Diệp Thiên. Sự chênh lệch này rõ ràng là không thể tưởng tượng nổi.

Thấy Diệp Thiên bước tới, cô ấy khẽ tái mặt, thầm bước lên một bước kéo dãn khoảng cách với Hoàng Hàm Vũ.

Cô ấy chủ động đi tới bên cạnh Diệp Thiên, làm ra vẻ tội nghiệp và khẽ cúi người, cầu xin: “Diệp Thiên, không, Diệp Đế Vương, ông nội tôi bị bệnh nặng, mỗi ngày đều bị đau đớn giày vò, nước trong ốc đảo này là thứ duy nhất có thể cứu ông, hi vọng anh lượng từ, cho tôi cùng anh đi vào bên trong!”

“Toàn bộ người trong nhà họ Tần chúng tôi sẽ vô cùng cảm ơn đại ân đại đức của anh, cần bất cứ giá nào chúng tôi cũng sẵn sàng bỏ ra!”

Cô ấy trước đó dù cảm kích Diệp Thiên nhưng vẫn là cô chủ trịch thượng của nhà họ Tần nên giọng điệu có phần kiêu ngạo.

Còn bây giờ, sự kiêu ngạo đã không còn, cô giống như một cô gái không nơi nương tựa, chỉ hi vọng nhận được sự giúp đỡ của diệp Thiên.

“Cơ hội tôi cho rồi, nhưng tiếc là cô chọn nhầm!”

Diệp Thiên nhìn cô ấy, ánh mắt lạnh lùng và lướt qua.

Lựa chọn là do cô ấy tự chọn, hậu quả cũng tự mình gánh chịu mà thôi.

Đây là cách biệt về thực lực. Nếu hôm nay ở đây không phải là Diệp Thiên mà chỉ là một thanh niên bình thường thì sẽ bị Hoàng Hàm Vũ chèn ép ngay, thậm chí là vứt vào sa mạc mặc kệ sống chết.

Tiếc rằng Hoàng Hàm Vũ gặp phải Diệp Thiên

Diệp Thiên bước tới lối vào ốc đảo. Trong khi, Hoàn Hàm Vũ giống như một con gà bị dọa sợ chết khiếp. Cậu ta rụt cổ, núp sau mấy người vệ sĩ như sợ Diệp Thiên sẽ chú ý tới mình.

Từ lúc sinh ra cho tới giờ, đây là lần đầu tiên cậu ta sợ hãi như vậy.

Nhìn thấy Diệp Thiên bước vào trong, cậu ta thầm cảm thấy vui mừng, tưởng rằng Diệp Thiên bỏ qua. Nhưng đúng lúc này, Diệp Thiên quay người lại, nhìn cậu ta bằng ánh mắt sâu thăm thẳm.

“Trước đó anh nói cho người vứt tôi vào sa mạc nhỉ?”

Giọng của Diệp Thiên vọng tới, cậu khẽ giơ tay.

“Rầm!”

Một luồng sức mạnh giáng xuống, bản thân Hoàng Hàm Vũ bay thẳng vào trong bãi cát, tạo ra một cái lỗ sâu hoắm, xương cốt thì gãy rụng.

“Quay về nói với người của nhà họ Hoàng, bất cứ khi nào tôi cũng sẵn sàng đón nhận sự trả thù của các người!”

Diệp Thiên vừa dứt lời bèn bước vào trong ốc đảo, để lại đám đông với vẻ kinh hoàng.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

lop-cau-sinh-ta-mang-nu-dong-hoc-khai-chi-tan-diep.jpg
Lớp Cầu Sinh: Ta Mang Nữ Đồng Học Khai Chi Tán Diệp
Tháng 1 31, 2026
nien-dai-tu-duoi-huong-sau-bat-dau-ca-uop-muoi-sinh-hoat
Niên Đại: Từ Dưới Hương Dã Sau Bắt Đầu Cá Ướp Muối Sinh Hoạt
Tháng 2 6, 2026
Khắc Kim Ma Chủ
Tháng 4 26, 2026
linh-khi-hoi-phuc-mot-giac-chiem-bao-van-nam-ta-quet-ngang-loan-the.jpg
Linh Khí Hồi Phục: Một Giấc Chiêm Bao Vạn Năm, Ta Quét Ngang Loạn Thế!
Tháng 3 26, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP