Tình Yêu
2 Truyện
Sắp xếp theo:
Lượt xem: 0 - Đang ra
Đọc truyện Tung Hoành Cổ Đại Ôn Yến thể loại xuyên không của tác giả Ôn Uyển. Ôn Yến kìm nén sự đau đớn cả người, cộng thêm sự chua xót trong lòng không giải thích được, yếu ớt hỏi: “Ngươi, nói cho ta biết, rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra?" Đúng vậy, rốt cuộc là chuyện gì xảy ra? Không phải nàng đang nằm trong phòng phẫu thuật sao? Sao lại tới nơi này rồi? Hơn nữa ngực nàng đã không còn đau, nói cách khác thì vết thương đã khép lại. Còn nữa, những trí nhớ không phải của nàng nhưng nằm trong đầu nàng, đó rốt cuộc là của ai? Một ý nghĩ nhanh như chớp xẹt qua đầu óc của nàng, nàng xuyên việt rồi? Làm sao sẽ… Cả người Ôn Yến lạnh lẽo như chết vậy, máu toàn thân đông lại, hô hấp lập tức trở nên gấp gáp, nàng hét lên một tiếng: “A..." Ôn Yến hoang mang nhìn nam nhân trước mặt. Hắn đã mặc áo quần xong, áo mãng bào làm bằng tơ lụa màu đen được thêu thêm tơ vàng, bên hông thắt một chiếc đai lưng bằng vàng ngọc, chân đi đôi ủng da dê màu đen. Dáng dấp tuấn tú lạnh lùng tàn bạo, ánh mắt mang theo thứ ánh sáng lạnh lùng, tựa như được ngưng tụ từ băng của địa ngục vậy. Trong sự lạnh lùng đó, còn mang theo một sự thù hận cực lớn. Hắn chậm rãi đi tới trước giường của nàng, nói từng chữ từng câu: “Cả đời ta cũng không tha thứ cho ngươi! Nếu như Khanh Nhi vẫn không tỉnh lại, ta nhất định làm cho ngươi khó chịu!" Ôn Yến chìa tay nắm lấy tay hắn, trong đầu là một mảnh ngổn ngang, trí nhớ của hai người không ngừng đánh thẳng vào nàng, nàng muốn phân biệt nhưng không biết nói thế nào, chỉ lẩm bẩm: “Ta không phải là nàng ta, ta không phải là nàng ta..." "Ngày mai Bạch Phi sẽ vào cửa, nếu ngươi muốn giữ được cái ghế chính phi, tốt nhất nên an phận thủ thường. Nếu không, cho dù mẫu hậu phản đối, bổn vương cũng tuyệt đối sẽ bỏ người!" Nói xong, hắn dùng đôi mắt lạnh lẽo liếc nhìn nàng một cái, xoay người phất tay áo rời đi.
=================================
=================================
768. Chương 768
17 phút ago
Lượt xem: 0 - Đang ra
Đọc truyện Thầy xem bói phong lưu - sáng tác Tiềm Long Vật Dùng Ông thầy bói trẻ tuổi mượn thuật cải thiên nghịch mệnh, số đào hoa như nước cuốn mỹ nữ khắp các vùng miền. Trích: Nhớ tới người phụ nữ xinh đẹp trẻ trung nằm trên giường trong tư thế mặc cho anh muốn làm gì thì làm kia, Lâm Sáng cảm thấy cõi lòng như tan nát. Tốn nhiều công sức như vậy, không dễ gì mới chờ được cơ hội để xem tướng toàn thân cho cô gái kia, ‘súng’ đã lên nòng rồi thì cái lão thầy bất tử ở Mao Sơn xa xôi kia lại gọi điện thoại cho anh, nói cái gì mà sau này người và trời cách biệt nên muốn anh quay về gặp mặt. Người và trời cách biệt, Lâm Sáng vẫn không tin. Tục ngữ có câu: Tai họa lưu ngàn năm, ý là cho dù thế nào thì cũng không tới lượt lão già này chết. Dù gì thì bản lĩnh của anh cũng là do một tay ông ấy dạy, không quay về cũng không hay lắm. Thế là Lâm Sáng vội vội vàng vàng mua vé xe lửa về Mao Sơn, cũng may bây giờ không phải mùa du lịch lễ tết gì cho nên chỗ trống trên chuyến tàu từ Giang Hải đến Mao Sơn còn tương đối nhiều. Nhưng Lâm Sáng vẫn cứ đi thẳng xuống, qua ba toa mới dừng lại trước mặt một cô gái ăn mặc rất trong sáng. Nguyên nhân khiến anh dừng bước đương nhiên không phải là vì cô ta ăn mặc trong sáng mà là vì dù đã mặc kín đáo rồi nhưng vẫn không giấu được độ nảy nở của vòng một, hơn nữa còn lộ ra không chỉ một chút. "Người đẹp, anh có thể ngồi ở đây không?" Lâm Sáng khẽ hỏi. Vừa nói chuyện, anh còn vừa khẽ hất mấy lọn tóc dài trên trán, anh khá tự tin vào khuôn mặt của mình, tóc đen dài mềm mại, che khuất nửa con mắt. Mặc dù cũng không tính là quá đẹp trai nhưng cũng thuộc diện ưa nhìn, dùng cách nói bây giờ để tả thì là chàng trai đẹp như hoa. "Người đẹp này, anh thấy giữa hai lông mày của em có nốt ruồi, phía trên đỉnh đầu có vầng u ám, có phải trong lòng buồn phiền chuyện gì không? Hay là kể cho anh đây nghe xem, biết đâu anh có thể giúp được em thì sao?" Nguồn Onenovel
=================================
=================================