Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
ta-co-mot-cai-van-menh-lua-chon-bang

Ta Có Một Cái Vận Mệnh Lựa Chọn Bảng!

Tháng 10 29, 2025
Chương 303:: Đại kết cục: Tru Nhị Đế, thiên hạ an bình! Chương 302:: Trọng thương Ma Đế Diêm Uyên!
do-thi-thanh-ky-luc.jpg

Đô Thị Thánh Kỵ Lục

Tháng 2 25, 2025
Chương 1060. Kết thúc Chương 1059. Hài tử
vo-han-nguoi-choi-nay-nhan-hieu-co-uc-diem-nhieu.jpg

Vô Hạn: Người Chơi Này Nhãn Hiệu Có Ức Điểm Nhiều

Tháng 1 30, 2026
Chương 154: bay quyền Chương 153: kim loại nam nhân
phong-ngu-vo-dich-ta-tai-tien-de-truoc-muon-lam-gi-thi-lam.jpg

Phòng Ngự Vô Địch Ta, Tại Tiên Đế Trước Muốn Làm Gì Thì Làm

Tháng 1 21, 2025
Chương 110. Mộng tỉnh Chương 109. Mộ chủ nhân giận, Từ Thần An nguy
bat-dau-giac-tinh-duy-nhat-chuc-nghiep-sau-do-mot-duong-vo-dich.jpg

Bắt Đầu Giác Tỉnh Duy Nhất Chức Nghiệp, Sau Đó Một Đường Vô Địch

Tháng 2 7, 2026
Chương 288: Lựa chọn ra sao Chương 287: Trì hoãn thời gian?
tuyet-doi-van-menh-tro-choi

Tuyệt Đối Vận Mệnh Trò Chơi

Tháng mười một 24, 2025
Chương 66: Hiện thực dị biến (2) Chương 66: Hiện thực dị biến (1)
bat-dau-hai-muoi-van-lan-toc-do-tu-luyen-truong-lao-pha-phong

Bắt Đầu Hai Mươi Vạn Lần Tốc Độ Tu Luyện, Trưởng Lão Phá Phòng

Tháng 1 5, 2026
Chương 174: Bất tử bất diệt! (đại kết cục) Chương 173: Đế cảnh chi thượng!
trung-sinh-chi-tac-hanh-thien-ha.jpg

Trùng Sinh Chi Tặc Hành Thiên Hạ

Tháng 2 3, 2025
Chương 995. Kiếp trước kiếp này, đại kết cục! Chương 994. Cuộc chiến đỉnh phong (4)
  1. Xuyên Mộng Giả
  2. Chương 249: Phật Môn không bình thường
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 249: Phật Môn không bình thường

Mộ Dung Ngữ nheo mày, sau đó chầm chậm báo ra một cái danh tự làm Võ Văn trực tiếp sững người:

“Là … Tịnh Thổ!”

Võ Văn thoáng lộ vẻ khó tin, hạ giọng hỏi lại:

“Mộ Dung cô nương, ngươi nói là Tịnh Thổ là chỉ … Tây Phương Tịnh Thổ sao?”

Cuồng Như Sương khẽ gật đầu, giọng nói bình thản mà chắc chắn:

“Không sai, sư đệ. Sinh Mệnh Lưu Ly Chi Tinh chính là do Thiếu Lâm Phật Môn trực tiếp đưa ra ngoài, mà căn nguyên của nó bắt nguồn từ Tây Phương Tịnh Thổ, còn gọi là Tây Phương Cực Lạc — vùng đất của Tiếp Dẫn Thánh Nhân

Võ Văn ngẩn người trong thoáng chốc:

“Chuyện này… là thật sao?”

Mộ Dung Ngữ lập tức tiếp lời:

“Ta từng nghe Phật môn truyền giảng, vật này là do Công Đức Kim Liên hấp thu vô lượng công đức của Phật môn mà ngưng tụ thành, là vô giới chí bảo, có khả năng cải tử hoàn sinh. Chỉ cần người còn giữ được một hơi, Sinh Mệnh Lưu Ly Chi Tinh liền có thể kéo lại một mạng.”

“Công Đức Kim Liên?” Võ Văn khẽ nheo mắt.

Hắn biết rõ bảo vật này chính là chí bảo của Tiếp Dẫn Thánh Nhân trong Phong Thần. Từng nghe đồn Kim Liên vốn có mười hai cánh sen, nhưng bị Văn đạo nhân nuốt mất ba cánh, từ đó không còn được gọi là Thập Nhị Phẩm Kim Liên, mà đổi thành Cửu Phẩm Kim Liên.

Đồ vật này thực sự đản sinh ra Sinh Mệnh Lưu Ly Chi Tinh sao?

Võ Văn bất giác lại nghĩ đến Độ Yêu Hàng Ấn Điển, mi tâm khẽ nhíu lại.

Phật môn … sợ rằng ẩn chứa bí mật không đơn giản!

Hắn ngẩng đầu, tiếp tục nêu ra nghi vấn trong lòng:

“Nếu vật này có nguồn gốc từ Tây Phương Tịnh Thổ, theo lý lẽ thì do Tây Phương Phật Giáo trực tiếp đưa ra truyền bá phật pháp chẳng phải sẽ hiệu quả hơn sao? Vì sao lại thông qua Thiếu Lâm Phật Môn?”

Mộ Dung Ngữ thoáng giật mình, nhận ra câu hỏi này quả thực có đạo lý. Nàng trầm ngâm một lúc rồi đáp:

“Có lẽ là do sự khác biệt giữa Tiểu Thừa và Đại Thừa Phật pháp. Thiếu Lâm Phật Môn chịu ảnh hưởng sâu sắc của Đại Thừa, chú trọng phổ độ chúng sinh. Nếu thông qua Thiếu Lâm đưa ra ngoài, hiệu quả lan truyền hẳn sẽ vượt trội hơn.”

Võ Văn chau mày, trong lòng cảm thấy lời này cũng có chút hợp lý.

Võ Văn nhẹ giọng hỏi:

“Hai người các ngươi đã từng nghe qua Thiên Không Tuyệt Người!” Đây mới là điều mà Võ Văn quan tâm nhất.

Nghe đến cái tên ấy, Cuồng Như Sương khẽ chau mày, trong lòng mơ hồ cảm thấy quen tai, tựa như đã từng nghe nhắc đến ở đâu đó.

Mộ Dung Ngữ khẽ nói:

“Thiên Không Tuyệt Người, ta đã từng đọc một cuốn cổ thư nói qua về nó, hẳn là ở sâu trong Vạn Tượng Thành, so với Sinh Mệnh Lưu Ly Chi Tinh càng thêm trân quý, Tiêu công tử muốn tìm nó, hẳn là để cứu Chu cô nương.”

Cuồng Như Sương đưa mắt nhìn Mộ Dung Ngữ chăm chú, trong lòng thầm than: tiểu muội này quả nhiên xứng danh túi khôn của Mộ Dung gia, kiến thức quả thực uyên thâm.

Võ Văn khẽ gật đầu, lúc này nhìn hai người, giọng nói trầm xuống:

“Hai người… vẫn quyết định tiếp tục đến Vạn Tượng Thành sao?”

Trong lòng hắn không khỏi dâng lên một tia lo lắng. Thực lực của hai nữ nhân này quả thực có chút yếu, mà hắn cũng không dám tự tin có thể bảo toàn chu toàn cho cả hai. Theo hắn thấy, lúc này nếu dừng bước, có lẽ sẽ an toàn hơn nhiều.

Hai người hiển nhiên đều hiểu được hàm ý trong lời Võ Văn, nhất thời rơi vào trầm mặc.

Sau giây lát, Mộ Dung Ngữ ngẩng đầu, ánh mắt kiên định:

“Ta vẫn muốn đến Vạn Tượng Thành.”

Nàng không cho phép bản thân lùi bước. Lý Tồn Long tuy đã chết, nhưng mối thù trong lòng nàng vẫn chưa thể tiêu tan — Tiết Nhân Quý vẫn còn sống.

Nếu để đối phương tiếp tục trưởng thành, con đường báo thù của nàng chỉ càng thêm gian nan. Huống chi, thân phận của Tiết Nhân Quý không hề tầm thường, hắn chính là đệ tử của Kiếm Môn.

Bên kia, Cuồng Như Sương trầm ngâm không nói. Bản thân nàng cũng đang đối mặt với một vấn đề nan giải. Từ sau lần gặp nam nhân tóc lam kia tại An Nam, khi trở về, nàng liên tục rơi vào những giấc mộng quái dị. Những giấc mộng ấy chân thực đến mức khiến nàng sinh ra một cảm giác cổ quái.

Nàng từng tìm đến các trưởng bối tinh thông giải mộng chi pháp để hỏi thăm, và nhận được một kết luận đáng lo, tam hồn thất phách của nàng rất có thể đã phát sinh vấn đề. Chỉ khi ngưng thực nguyên hồn, bước vào Hồn Cảnh, mới có hi vọng trở lại bình thường.

Chính vì thế, Vạn Tượng Thành đối với nàng cũng mang ý nghĩa vô cùng quan trọng, tuyệt đối không thể bỏ lỡ.

Cuồng Như Sương khẽ hít sâu một hơi, nhẹ giọng nhưng dứt khoát:

“Ta cũng vậy.”

Võ Văn cau mày, lúc này khẽ hỏi Mộ Dung Ngữ:

“Mộ Dung cô mương, ngươi có thể liên hệ với Kinh Nhân huynh không?”

Mộ Dung Ngữ nghe vậy liền lắc đầu, nhẹ giọng đáp:

“Ta đã thử dùng truyền tin cụ của gia tộc, nhưng không nhận được hồi âm. Tuy nhiên, ta vẫn mang theo một tấm hồn bài của huynh trưởng, hồn quang trên đó sáng rõ, chứng tỏ huynh ấy hiện vẫn bình an vô sự.”

Võ Văn đưa mắt nhìn sang Cuồng Như Sương, hắn biết nàng cũng sở hữu truyền tin cụ riêng của Đao Tông.

Cuồng Như Sương cũng khẽ lắc đầu:

“Ta cũng không thể liên lạc với đồng môn, dường như bọn họ đang ở trong một khu vực hoàn toàn cách biệt.”

Võ Văn nheo mắt, vốn định một mình độc hành lên đường, nhưng nhìn hai nữ nhân trước mặt, rốt cuộc vẫn không đành lòng bỏ mặc, liền trầm giọng nói:

“Ta sẽ hộ tống các ngươi một đoạn, ít nhất cho đến khi tìm được bọn họ.”

Hai nữ nghe vậy trong lòng đều vui mừng. Thực lực của Võ Văn các nàng đã tận mắt chứng kiến, có hắn đồng hành, hành trình này hiển nhiên an ổn hơn rất nhiều.

Ba người lập tức phóng người rời đi.

Sau khi phi hành chừng hai canh giờ, phía trước bỗng vang lên tiếng kim qua giao kích chói tai, kèm theo linh khí chấn động dữ dội. Cuồng Như Sương khẽ nhíu mày:

“Phía trước hình như có người đang giao đấu.”

Võ Văn nheo mắt, Chân Thạch trong thức hải lập tức liên kết, thần thức theo đó khuếch tán ra mấy lần, rất nhanh đã bao trùm cảnh tượng phía trước.

Quả nhiên là có tranh đấu — hai nam nhân đang kịch liệt đối chiến.

Một người khoác tăng bào màu đồng cổ, tay trái cầm thiền trượng treo cửu hoàn, tay phải nâng một chiếc kim bát, khí tức bất phàm, hiển nhiên là một vị tăng nhân.

Người còn lại mặc tử sắc trường bào, đạo bào thêu hình thiên yết và ngô công, vừa nhìn đã biết là đệ tử Độc Môn.

Lúc này giao chiến vô cùng hung hiểm. Độc Môn nam nhân ra tay tàn độc, song chưởng ngưng tụ tử sắc độc vụ, liên tiếp đánh ra, chiêu chiêu đều nhằm dồn tăng nhân vào chỗ chết, tựa hồ có thâm thù đại hận.

May mắn là thiền trượng trên tay tăng lữ không phải phàm vật, theo cửu hoàn khẽ rung động, ngoại thân tăng lữ liền được bao quanh một lớp kim sắc khí tràng, độc vụ không có cách nào xâm nhập.

Ở đối diện tăng nhân cũng không hề đơn giản, thiền trượng trong tay người này không phải phàm vật. Theo cửu hoàn rung khẽ, quanh thân tăng lữ liền hiện lên một tầng kim sắc khí tràng, hoàn toàn ngăn cách độc vụ xâm nhập.

Kim bát trong tay hắn cũng thần dị vô cùng, chỉ cần khẽ lay động liền dễ dàng hóa giải liên hoàn chưởng pháp của đối phương.

Tăng lữ dường như chỉ chủ động phòng thủ, không hề có ý định phản công.

“Người kia là … Viên Không … Thiếu Lâm tại thế Phật sống!” Mộ Dung Ngữ nhìn thấy diện mạo của tăng lữ bật thốt.

Võ Văn thoáng sững người. Danh xưng “tại thế Phật sống” này, nghe qua quả thực có chút quá mức khoa trương.

“Người kia là …. Lãnh Ngạo của Độc môn. Hai người này tại sao lại giao thủ ở đây?” Cuồng Như Sương khẽ chau mày.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

vong-du-ta-trieu-hoan-kho-lau-tat-ca-deu-la-vi-dien-chi-tu.jpg
Võng Du: Ta Triệu Hoán Khô Lâu Tất Cả Đều Là Vị Diện Chi Tử?
Tháng 8 26, 2025
luyen-cap-cuong-ma.jpg
Luyện Cấp Cuồng Ma
Tháng 1 19, 2025
cao-vo-trung-nien-that-nghiep-giac-tinh-moi-thang-mot-thien-phu.jpg
Cao Võ: Trung Niên Thất Nghiệp, Giác Tỉnh Mỗi Tháng Một Thiên Phú
Tháng 2 1, 2026
thien-tai-cau-lac-bo.jpg
Thiên Tài Câu Lạc Bộ
Tháng 3 23, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP