Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
xuyen-qua-tu-tien-gioi-nhung-la-steve-thanh-the.jpg

Xuyên Qua Tu Tiên Giới, Nhưng Là Steve Thánh Thể

Tháng mười một 25, 2025
Chương 930: Nói đi là đi Tiên Vực nghỉ phép ( Đại kết cục ) Chương 929: Mới gối ôm thêm một
trong-sinh-ma-de-ta-phai-cach-bon-ho-xa-mot-chut

Trọng Sinh Ma Đế, Ta Phải Cách Bọn Họ Xa Một Chút

Tháng mười một 10, 2025
Chương 556: Ta trở về Chương 555: Chân chính Dư Mục
vong-du-chi-mong-tuong-tinh-than.jpg

Võng Du Chi Mộng Tưởng Tinh Thần

Tháng 2 4, 2025
Chương 997. Là kết thúc? Vẫn là mới bắt đầu? Chương 996. Sau cùng con bài chưa lật
chung-ta-thoi-dai-cuong-dao-tieu-tu-nguoi-thi-dau-trang-nguyen.jpg

Chúng Ta Thời Đại Cường Đạo, Tiểu Tử Ngươi Thi Đậu Trạng Nguyên

Tháng 2 7, 2026
Chương 415: Tần đại nhân thật sự là quá chuyên nghiệp Chương 414: Văn Khúc thật là sự nghiệp hình nam nhân!!!
mo-phong-gia-toc-lao-to-van-lan-mo-phong-sau-vo-dich.jpg

Mô Phỏng: Gia Tộc Lão Tổ, Vạn Lần Mô Phỏng Sau Vô Địch

Tháng 2 9, 2026
Chương 523: chư thiên vạn giới chủng tộc đều là bạch nhãn lang Chương 520: mấy ngàn vạn hiệp ước không bình đẳng, tê
bat-dau-trieu-hoan-muoi-van-dai-de-sang-lap-van-anh-tong.jpg

Bắt Đầu Triệu Hoán Mười Vạn Đại Đế, Sáng Lập Vạn Ảnh Tông!

Tháng 2 4, 2026
Chương 546: siêu việt Ngũ Vĩ pho tượng Chương 545: thông hướng Lục Duy thế giới
conan-bat-dau-cuop-mat-akemi-noi-ung-nha-may-ruou.jpg

Conan: Bắt Đầu Cướp Mất Akemi, Nội Ứng Nhà Máy Rượu

Tháng 2 9, 2026
Chương 262: Động thủ (1 càng ) Chương 261: Ngụy trang (2 càng )
chu-thien-phan-cuoi.jpg

Chư Thiên Phần Cuối

Tháng 1 19, 2025
Chương 1361. Tùy tiện nói một chút, không có gì ý nghĩ Chương 1360. Vẫn luôn rất sa đọa
  1. Tới Dị Giới Làm Tiểu Bạch Kiểm
  2. Chương 217: Hải Âu
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 217: Hải Âu

Chính Nam trong lòng lắc đầu, đã đến mức này mà ba người còn muốn chơi thủ đoạn với hắn.

Người phụ nữ run như cầy sấy bước ra, khuôn mặt nhăn nhó nhìn Chính Nam sau đó tự đưa tay lên tát vào mặt mình 10 cái liên tiếp, đều là dùng tay trái, bởi vì tay phải bị Chính Nam bóp nát cổ tay rồi.

Chát! Chát! Chát…

Từng tiếng vang chát chúa liên tục vang lên xen lẫn tiếng sóng vỗ trên bờ biển vắng người.

Chính Nam chỉ im lặng nhìn mà không nói gì cả, cái này là bọn họ tự chủ trương chứ từ đầu tới giờ hắn chẳng nói gì tới việc muốn những người này tự phạt.

Sau khi 10 cái tát được đánh xong thì mặt người phụ nữ kia cũng đã sưng húp lên như đầu heo, khóe miệng chảy máu chứng tỏ là đánh thật chứ không giả vờ.

“Đại nhân… ngài xem…”

“Để tiểu Hải xuống rồi cút đi.” – Chính Nam cũng chẳng muốn tiếp tục dây dưa với những người này nữa.

Ba người mừng như được đặc xá, vội vàng đặt tiểu Hải xuống đất rồi mạnh ai nấy chạy.

Đáng tiếc, chạy chưa được bao xa…

Phập! Phập! Phập!

Ba tiếng đâm vào thịt cùng lúc vang lên, ba người cùng lúc gục xuống, máu nhuộm đỏ bãi cát vàng.

Mỗi người trên cổ đều cắm một mảnh vỏ sò.

Chính Nam để cho đôi mắt mình trở lại màu đen bình thường rồi lay tỉnh tiểu Hải, dịu dàng nói: “Tiểu Hải, về nhà thôi.”

…

Không lâu sau tiểu Hải tỉnh lại, thấy mình nằm trong lòng Chính Nam cô bé liền mỉm cười.

“Anh… Nam, người xấu đâu?”

“Đều đi rồi, chúng ta về nhà ăn cơm nhé!?”

“Vâng, về nhà ăn cơm.”

…

Chính Nam vừa nấu ăn vừa nghĩ lại chuyện ở bờ biển sáng nay.

Ngay lúc hắn ngã xuống đó có rất nhiều thứ bỗng nhiên xuất hiện trong đầu hắn, nhưng mọi thứ đều vụn không thể vụn hơn, giống như một bài văn dài chỉ toàn những gạch đầu dòng, không liên kết gì được với nhau.

“Đôi mắt mình… Bạch Nhãn là màu trắng… vậy Tả Luân Nhãn là màu đỏ sao!?”

“Akatsuki là gì? Ngọc Ngân là ai? Luyện dược sư… mình là luyện dược sư sao?…”

…

Gác chuyện ký ức sang một bên, Chính Nam đóng cửa rồi từ bên ngoài nói vào: “Tiểu Hải, anh đi gọi chị Hải Âu sang ăn cơm, không được ăn vụng nhé!”

“Tiểu Hải ngoan… ực… tiểu Hải không ăn vụng… ực…” – Rõ ràng là trả lời Chính Nam nhưng mắt cứ nhìn chằm chằm vào nồi cá om nước dừa trên bàn.

“Không được mở cửa cho người lạ đấy.”

“Dạ!”

Chính Nam cười lắc đầu rồi mở cửa ra ngoài.

Căn nhà này là Chính Nam tự mình dựng lên cách làng chài khoảng 500m, không phải là người dân trong lòng không cho hắn vào ở chung mà là hắn thích ở ngoài này một mình cho tiện mà thôi.

Chứ ở trong làng… có quá nhiều vấn đề, đặc biệt là các vấn đề đến từ mấy quả phụ…

Hải Âu là cô gái Chính Nam gặp lúc sáng khi đi đánh cá, được cả thôn công nhận là “nữ thần”. Biết sao được a, chỉ cần chăm chỉ, khéo léo hơn người khác trong thôn thì thành nữ thần thôi.

Chính Nam nhớ hồi mới tìm tới nơi này thì người đầu tiên hắn gặp chính là Hải Âu đang ở trên bờ biển ngắm hoàng hôn một mình.

Chính Nam đối với Hải Âu có cảm giác rất kỳ lạ. Hai người tình cờ quen biết nhau, sau vài lần nói chuyện thì trở thành bạn bè.

Hắn từ trên người Hải Âu cảm nhận được sự trẻ trung, bao la đúng như cái cách mà người con gái của biển vẫn luôn như thế. Cho nên Chính Nam rất thoải mái làm bạn với cô, hai người thường xuyên chia sẻ vui buồn, nhân sinh quan và ăn cơm chung, tất nhiên đều là do hắn làm, nhưng mọi thứ vẫn luôn dừng lại ở mức tình bạn, không có bất kỳ hành động hay lời nói nào vượt quá khuôn khổ, hay ít nhất Chính Nam cho là như vậy.

Thế nhưng gần đây hắn cảm thấy Hải Âu càng ngày càng kỳ lạ, bắt đầu biết làm đẹp.

Tóc không để xõa tự nhiên cho nó bay theo gió biển nữa mà được tết lại kỹ càng, lông mi cũng được chải vuốt, uốn cong hết sức tỉ mỉ, bên tai thường xuyên đeo thêm hoa, quần áo cũng toàn là những bộ mới.

Không phải Chính Nam nói là cô thay đổi không tốt, chỉ là hắn có chút không quen với Hải Âu “mới”.

Nhưng biết sao được, con gái lớn thì thay đổi thôi, hắn cũng chẳng nhận xét cô làm gì để tránh mất lòng.

Vừa đi vừa nghĩ, bất giác đã đứng ngoài hàng rào nhà Hải Âu, Chính Nam gọi: “Hải Âu, em có ở nhà không?”

“C-có… có. Anh chờ em một lát!” – Trong nhà vang lên tiếng cô gái, có vẻ rất vội vã.

Chính Nam nhún vai, một lát thì một lát.

Thế nhưng mà chưa được một lát thì cửa nhà đã mở ra, một người phụ nữ trung niên cười nói: “Nam vào nhà đợi đi cháu, ai lại đứng ở ngoài như thế bao giờ.” – Đây là mẹ của Hải Âu, gọi Phù Dung.

“Dạ, cảm ơn bác.” – Chính Nam lễ phép trở lại.

“Nhìn cái điệu bộ hớt ha hớt hải từ sáng của nó là bác biết ngay trưa nay nó lại không ăn cơm nhà.” – Phù Dung bác gái thở dài: “Con gái lớn chính là không dùng được! Cả ngày chỉ biết chạy ra ngoài, đâu có quan tâm mẹ già này đâu.”

Lời thì như vậy nhưng bà vẫn luôn cười, ánh mắt sáng choang nhìn Chính Nam.

Chính Nam gãi đầu, không có ý tứ: “Ahaha, nếu không… bác qua nhà ăn cơm với cháu cho vui luôn ạ. Chỉ có cháu, Hải Âu và tiểu Hải, có thêm bác qua càng đông thì càng vui.”

“Thôi, già rồi đi lại không tiện, với cả chỗ toàn người trẻ tuổi, bác qua đấy làm cái bóng đèn à, haha.”

“Đâu có, cháu nhìn bác còn trẻ khỏe lắm, trang điểm lại một chút đi ra ngoài người ta còn tưởng là chị em với Hải Âu đâu.” – Gì chứ chém gió thì Chính Nam còn chưa có sợ qua ai.

Phù Dung bác gái quả nhiên bị Chính Nam nói trúng tâm khảm, cười không thấy mặt trời: “Chỉ giỏi khéo nịnh, sợ người ta nói là bà ngoại của tiểu Hải Âu thì có, haha.”

“Vậy thì do mắt người đó có vấn đề rồi, riêng cháu là cháu thấy Hải Âu xinh đẹp như vậy hẳn là được lợi từ bác đi, ngày xưa bác trai đúng là trúng giải lớn rồi mới ôm được bác về nhà đấy.”

“Haha, Nam a, ông ấy mà sống lại chắc cũng phải gọi cháu bằng sư phụ mất. Nếu ngày xưa ông ấy mà ăn nói bằng một nửa cháu thì bác đã chẳng phải có mỗi một đứa con này, đẻ cho ông ấy một đàn cũng được.”

Nói tới người chồng quá cố của mình Phù Dung bác gái cũng không có gì đau buồn, ngược lại rất vui mừng vì cuối cùng ông ấy cũng làm được một việc có lý, giúp bà đẻ ra được đứa con gái ngoan.

Đang lúc hai người chém gió nhiệt tình thì trong phòng một người con gái bước ra.

Mái tóc đen được tết đuôi sam để vòng lên trước vai trẻ trung, khuôn mặt thon gọn với đôi mắt to tròn và chiếc mũi nhỏ nhắn, đặc biệt là làn da bánh mật đặc trưng của vùng biển không những không làm cho cô mất sự duyên dáng mà càng làm sự trẻ trung, khỏe mạnh được đẩy lên thêm một tầng.

Chính Nam cười nói: “Bác Dung, trưa nay cháu lại mượn Hải Âu một buổi, bác có cho phép không ạ?”

Phù Dung bác gái gật gù: “Chậc, nếu cháu nói mượn luôn thì bác đồng ý ngay, còn chỉ mượn một buổi trưa… thì phải suy nghĩ lại.”

“Mẹ!” – Hải Âu giậm chân, ngại ngùng: “Mẹ còn nói linh tinh, con không… không quan tâm mẹ nữa!” – Mặc dù như vậy nhưng cô vẫn len lén xem phản ứng của Chính Nam như thế nào.

“Mượn luôn à, chà chà!” – Chính Nam làm bộ vuốt cằm suy nghĩ, hành động này để hai mẹ con Hải Âu thở cũng không dám thở mạnh.

Cảm thấy không khí có chút kỳ quái, Chính Nam cười nói: “Chuyện đó bây giờ còn chưa nói chắc được nha, trong thôn còn nhiều người cũng muốn “mượn” Hải Âu lắm. Chờ cháu có bản lĩnh đánh qua bọn họ rồi mới tính tới được.”

Hai mẹ con Hải Âu liếc nhau rồi… phì cười.

Mặc dù nói Chính Nam không có ngay tại chỗ tỏ rõ ý kiến nhưng hắn là có suy nghĩ qua chuyện này. Lại thêm lời vừa rồi còn rất tinh tế khen Hải Âu được nhiều người theo đuổi, hắn có muốn còn phải cố gắng thêm hơn.

Được khen như vậy ai mà giận được a!

“Được rồi, không cản trở hai đứa nữa, đi đâu thì đi nhanh đi.” – Vừa cười vừa đẩy Chính Nam và Hải Âu ra ngoài cửa, Phù Dung bác gái làm bộ thở dài: “Chúng nó có đôi có cặp cả rồi, chỉ có gái già này lại phải lủi thủi một mình, haiz!”

“Nếu không…”

Chính Nam vừa muốn mở miệng nói chuyện liện bị ngăn lại: “Được rồi, bác giỡn thôi, cháu đừng tưởng là thật.”

Chính Nam gãi đầu: “Dạ, vậy cháu xin phép.”

“Con đi nha mẹ.”

Chờ Chính Nam và Hải Âu đi rồi, Phù Dung bác gái mới tới bên bàn thờ thắp một nén nhang cho chồng bà: “Hi vọng tiểu Hải Âu sẽ tìm được nam nhân tốt rồi đi khỏi nơi này. Tôi và ông đều có lỗi với nó a…”

…

Chính Nam mang theo Hải Âu cười cười nói nói trở về nhà. Thế nhưng từ xa hắn đã nhìn thấy cửa trước mở toang, dưới đất còn có không ít vết chân người lạ.

“Không được, trong nhà có người lạ tiến vào.” – Chính Nam nắm lấy tay Hải Âu rồi chạy như bay bởi vì lúc hắn đi trong nhà chỉ có một mình tiểu Hải a.

Hải Âu bị Chính Nam nắm chặt tay cũng có chút mừng thầm, nhưng nhìn vẻ mặt hắn cô liền biết có chuyện gấp rồi: “Anh Nam, có chuyện gì sao?”

“Trong nhà có người lạ tiến vào, lúc anh đi đã dặn tiểu Hải đóng thật kín cửa, nếu không phải anh con bé chắc chắn sẽ không tự ý mở cửa cho người ta vào.” – Chính Nam nói gấp.

“Vậy tiểu Hải gặp nguy hiểm rồi.” – Hải Âu đã hiểu rõ vấn đề liền thay tiểu Hải lo lắng: “Anh cứ mặc em, một mình anh chạy về trước đi cho nhanh.”

Chính Nam không nói hai lời liền buông tay Hải Âu ra, sau đó cúi xuống bế cô lên rồi tăng tốc.

Hải Âu hoảng hốt la lên một tiếng nhưng rất nhanh lại đỏ bừng tai úp mặt vào ngực Chính Nam.

…

(Cầu đậu đậu, phiếu phiếu)

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

vong-du-tro-thanh-son-tac-vuong-nam-nhan
Trở Thành Sơn Tặc Vương Nam Nhân
Tháng 2 4, 2026
quyen-luc-dinh-phong-sieu-cap-cong-chuc.jpg
Quyền Lực Đỉnh Phong: Siêu Cấp Công Chức
Tháng 1 22, 2025
Kỹ Năng Chế Tạo Đại Sư
Hồng Hoang Điều Tra Viên
Tháng 1 15, 2025
bat-dau-van-lan-tang-phuc-ta-thuc-su-qua-vo-dich.jpg
Bắt Đầu Vạn Lần Tăng Phúc, Ta Thực Sự Quá Vô Địch
Tháng 5 7, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP