Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
ta-tai-tong-vo-nam-ngua-nu-hiep-nhom-xin-tu-trong

Ta Tại Tổng Võ Nằm Ngửa, Nữ Hiệp Nhóm Xin Tự Trọng

Tháng 2 9, 2026
Chương 898: Mệnh ta do ta không do trời Chương 897: Thất Hiệp Trấn to lớn, lại không chỗ có thể đi
ta-lay-cong-phap-nhap-mon-duc-truong-sinh.jpg

Ta Lấy Công Pháp Nhập Môn Đúc Trường Sinh

Tháng 1 24, 2025
Chương 259. Bản hoàn tất cảm nghĩ Chương 258. Đại kết cục
vo-dao-thien-tam.jpg

Võ Đạo Thiên Tâm

Tháng 2 3, 2025
Chương 651. Võ Đạo Thiên Tâm Hoàn bổn cảm nghĩ Tác giả Sa Bao Bao Chương 650. Sáng thế
6eac790ad343166bf3c4d3d5de1d5f97

Bắt Đầu Tiểu Gia Chủ, Nhưng Ta Có Kiếm Ma Phân Thân

Tháng 1 16, 2025
Chương 144. Tiên cấp phân thân, vô địch thiên hạ Chương 143. Thánh Yêu tộc
phan-dien-than-me-thuong-dien-hang-ngay.jpg

Phản Diện Thân Mẹ Thưởng Diễn Hằng Ngày

Tháng 2 11, 2025
Chương 128. Đại kết cục Chương 127. Nhân cách dung hợp
Vòng Tròn Tận Thế

Vòng Tròn Tận Thế

Tháng mười một 8, 2025
Chương 551: siêu phàm cuối cùng ( hết trọn bộ ) (2) (2) Chương 551: siêu phàm cuối cùng ( hết trọn bộ ) (2) (1)
Nhà Ta Quái Thú Sơ Trưởng Thành

Ba Nghìn Kiếm Giới

Tháng 1 18, 2025
Chương 760. Chương cuối nhất Mỹ Lệ Tân Thế Giới Chương 759. Sáng tạo kỳ tích
quyen-luc-dinh-phong-sieu-cap-cong-chuc.jpg

Quyền Lực Đỉnh Phong: Siêu Cấp Công Chức

Tháng 1 22, 2025
Chương 567. Dũng trèo đỉnh phong Chương 566. Nhân sự trọng đại điều chỉnh!
  1. Tiên Lộ Kỳ Duyên
  2. Chương 549: Mèo thần xuất hiện, giải vây khỏi khốn, Tụ Vân Lâu quỷ dị, thầy trò lạc lối
Prev
Next


Quên mật khẩu?

Chương 549: Mèo thần xuất hiện, giải vây khỏi khốn, Tụ Vân Lâu quỷ dị, thầy trò lạc lối

mèo đâu không thấy, chỉ thấy nguy rồi đây này!

Ngay khi nàng đang rối trí, bỗng nhiên trong hộp gỗ phát ra một tiếng “meo~” rất khẽ.

Sau đó, từ giữa những tấm lá trúc, nhô ra một con mèo nhỏ toàn thân trắng như tuyết, đôi mắt xanh biếc kỳ lạ.

Con mèo kêu lên một tiếng, rồi quẫy người nhảy ra ngoài, lao thẳng về phía đám người áo tím.

Thiếu nữ áo tím cả kinh, còn chưa kịp phản ứng thì con mèo trắng đã vọt lên vai nàng, cào một đường thật dài.

“Aaaa!”

Tiếng hét vang dội cả khu rừng.

Đám tu sĩ áo tím rối loạn, ai nấy múa loạn pháp bảo, nhưng chỉ thấy con mèo trắng uốn lượn né tránh, nhanh như chớp.

Diệp Linh ngơ ngác ôm hộp gỗ, không tin nổi vào mắt mình:

Sư phụ… thật sự giấu con mèo trong hộp?!

Trong lúc hỗn loạn, một làn gió nhẹ lướt qua, vạt áo lất phất.

Một bóng người quen thuộc hiện ra sau lưng Diệp Linh, giọng nói chậm rãi vang lên bên tai nàng:

“Trà uống xong rồi, đi thôi.”

Diệp Linh quay phắt lại, là Hoa Vân!

Hắn đứng đó, áo bào rộng thùng thình, vẻ mặt lười biếng như vừa tỉnh ngủ.

Ánh mắt lơ đãng quét qua chiến trường hỗn loạn, khóe môi cong cong, như cười mà không cười.

“Đi đâu?” Diệp Linh vừa mừng vừa tức.

“Đi tìm quán trọ khác,” Hoa Vân chậm rãi đáp, “nơi này ồn ào quá.”

Nói rồi, hắn tùy tiện phất tay, một luồng kiếm khí mơ hồ mở ra một cánh cổng nhỏ giữa không trung.

Không đợi nàng kịp hỏi han, Hoa Vân đã nắm cổ tay Diệp Linh, kéo nàng lao thẳng vào cánh cổng.

Trong khoảnh khắc thân thể nhẹ bẫng, Diệp Linh chỉ kịp nghe hắn lẩm bẩm:

“Uống trà mà cũng không yên… quả nhiên nhân sinh khổ nhiều hơn vui.”

Khi Diệp Linh mở mắt ra, nàng đã đứng trước một quán trọ mới.

Biển treo lủng lẳng trước cổng, trên đề ba chữ đơn giản: Tụ Vân Lâu.

Tường rêu phủ kín, mái ngói xô lệch, nhìn qua như một tiệm hoang phế… nhưng kỳ lạ thay, bên trong lại có ánh đèn, có tiếng người cười nói nhè nhẹ, tựa như một thế giới khác biệt hoàn toàn.

Hoa Vân buông cổ tay nàng ra, tự tiện bước vào như thể nơi này là nhà mình.

Diệp Linh vội vàng chạy theo, vừa đi vừa lầm bầm:

“Sư phụ, chỗ này… có khi nào là hang ổ của kẻ xấu không?”

Hoa Vân đáp mà như không đáp:

“Xấu hay tốt, đều là người thôi.”

Nói xong, hắn đã tự tìm một chỗ cạnh cửa sổ, gọi một bình trà và một đĩa bánh điểm tâm, thảnh thơi ngồi xuống.

Diệp Linh cũng miễn cưỡng ngồi đối diện.

Chưa kịp nhấp ngụm trà, nàng đã nhận ra… không khí trong quán trọ này rất kỳ quái.

Khách khứa ngồi rải rác, ai cũng có vẻ mờ mờ ảo ảo, khuôn mặt như phủ một tầng sương mỏng.

Chỉ cần nhìn lâu một chút, sẽ thấy đường nét trên mặt họ… mơ hồ thay đổi.

Một lão giả đang uống rượu, thoáng chốc biến thành một thiếu niên tuấn tú.

Một nữ tử xinh đẹp bên quầy, chỉ trong nháy mắt hóa thành một hán tử thô kệch.

Diệp Linh rùng mình, nép sát lại Hoa Vân, thì thào:

“Sư phụ, mắt ta có vấn đề rồi hả?”

Hoa Vân thản nhiên rót trà, giọng nói nhàn nhạt:

“Mắt không có vấn đề. Người nơi này… vốn không cụ thể.”

Diệp Linh trợn mắt:

“Không cụ thể? Ý là… tất cả đều là giả sao?”

Hoa Vân cong ngón tay gõ nhẹ lên thành chén trà, nước trà gợn sóng lan tỏa ra.

Trong gợn nước, bóng dáng những vị khách trong quán trọ đều như hóa thành làn khói mờ ảo, tan rồi tụ, tụ rồi tan.

“Đôi khi,” hắn chậm rãi nói, “người ta cần một nơi… để được làm kẻ không xác định.”

Nói tới đây, hắn nheo mắt nhìn Diệp Linh:

“Ngươi có muốn thử không?”

Diệp Linh lắc đầu như trống bỏi:

“Không đâu! Con thích làm chính mình!”

Hoa Vân bật cười, cười rất nhẹ, như gió xuân thổi qua mặt nước.

Cũng đúng lúc ấy, từ trên lầu vang xuống một giọng nói lanh lảnh:

“Người mới tới, tham gia một ván ‘Đổi Hình Tầm Ảnh’ không? Thắng sẽ được một nguyện vọng nhỏ!”

Một tấm thiệp gỗ bay từ trên cao xuống, rơi đúng trước mặt Hoa Vân và Diệp Linh.

Diệp Linh đang định nhặt, thì Hoa Vân đã tiện tay đè lại.

Hắn ngước mắt, ánh mắt uể oải mà lười biếng:

“Đi không?”

Diệp Linh cắn môi, nhìn quanh, thấy mọi người trong quán trọ đều nhìn họ, ánh mắt vừa tò mò vừa chờ mong.

Không khí nhẹ nhàng, nhưng ẩn ẩn có gì đó không thể chối từ.

Cuối cùng nàng gật đầu:

“Đi thì đi!”

Hoa Vân cong môi cười khẽ, phẩy tay.

Một luồng sáng nhạt bao phủ lấy hai người, kéo thẳng lên lầu hai, nơi cuộc chơi kỳ dị đã âm thầm bắt đầu.

Ánh sáng chợt lóe.

Diệp Linh chỉ thấy trời đất quay cuồng, thân thể nhẹ bẫng như bị cuốn vào một dòng nước mỏng. Khi đứng vững lại, nàng đã thấy mình ở một căn phòng kỳ quái.

Không gian này mờ mịt, bốn phía phủ đầy màn sương trắng.

Trước mặt nàng có ba cánh cửa: một cửa đỏ, một cửa xanh, một cửa vàng. Trên mỗi cửa đều có ký hiệu kỳ lạ, như vẽ bằng tay.

Không thấy Hoa Vân đâu cả.

Diệp Linh hoảng hốt quay đầu tìm kiếm:

“Sư phụ?! Sư phụ ơi?!”

Chỉ có tiếng gió nhẹ thổi, mơ hồ mang theo câu trả lời lười biếng:

“Chơi vui lên.”

Diệp Linh: “…”

Chơi cái đầu người đó!

Đang lúc nàng rối rắm, thì một dòng chữ hiện ra trên không trung:

Luật chơi: Chọn đúng cửa sẽ gặp người, chọn sai cửa sẽ… không rõ.

Chữ chưa kịp biến mất, một hồi chuông ngân vang, đếm ngược bắt đầu.

“Áaaa không cho nghĩ kỹ luôn hả!”

Diệp Linh gào thầm trong lòng, rồi nhắm mắt chọn đại, lao thẳng vào cửa màu đỏ!

Ầm!

Một luồng sáng đỏ quét qua, Diệp Linh lăn một vòng, ngã sóng soài ra sàn.

Khi nàng ngẩng đầu lên, trước mặt đã xuất hiện một đám “người”.

Người ở đây… mỗi kẻ đều mang một chiếc mặt nạ hình mèo, cử động chậm rãi như tượng sáp.

Chưa kịp định thần, những “người mèo” đó đồng loạt quay đầu, nhìn chằm chằm vào Diệp Linh.

Một giọng nói máy móc vang lên từ đâu đó:

“Tìm đúng người, qua ải. Tìm sai người, biến mất.”

Câu chữ lạnh lùng, nghe mà sống lưng lạnh buốt.

Diệp Linh nuốt nước bọt, hai mắt quét nhanh, tìm người “quen thuộc”.

Sư phụ… Sư phụ đâu?!

Người đừng nói cũng đội cái mặt nạ mèo đó nha?!

Đúng lúc nàng hoảng loạn, trong đám người bỗng có một kẻ khẽ vẫy tay.

Động tác lười nhác, ngón tay dài, bộ dáng quen thuộc đến không thể quen thuộc hơn.

Diệp Linh: “…!”

Không nghĩ nhiều, nàng lao tới.

Ngay khi tay nàng chạm vào bàn tay kia

Ầm một tiếng, cảnh vật thay đổi lần nữa!

Lần này, Diệp Linh rơi thẳng vào một cánh đồng hoa mênh mông, hương thơm ngào ngạt.

Trước mặt, Hoa Vân thong thả đứng đó, một tay đút túi áo, tay kia vẫy vẫy nàng như đang gọi mèo.

“Đi thôi,” hắn nói, giọng điệu vẫn nhàn tản, “đoạn sau còn vui hơn.”

Diệp Linh chống tay chống gối thở hổn hển, vừa bực vừa buồn cười:

“Sư phụ… Người chơi cái gì cũng không chịu đàng hoàng hết!”

Hoa Vân bật cười, bước tới cốc nhẹ lên trán nàng một cái:

“Đàng hoàng thì còn gì vui?”

Gió thổi qua cánh đồng, từng cánh hoa nhỏ tung bay, hòa lẫn với tiếng cười lười biếng của hắn.

Không rõ là tiếng gió hay là tiếng lòng người nữa.

Và từ xa, trong lớp sương mỏng, dường như vẫn còn ánh mắt khác đang lặng lẽ dõi theo hai thầy trò…

Cánh đồng hoa trước mắt đột nhiên vặn vẹo.

Mặt đất run nhẹ như có thứ gì đó đang bò ngầm bên dưới.

Diệp Linh giật mình nắm chặt tay áo Hoa Vân:

“Sư phụ, sư phụ… có… có cái gì dưới đất ấy!”

Hoa Vân liếc mắt nhìn, bình tĩnh như xem cá vàng bơi trong chậu:

“À, trò tiếp theo tới rồi.”

Nói dứt lời, mặt đất bên dưới bụp một tiếng, nở bung ra.

Từ trong lòng đất, những dây leo xanh biếc mọc vọt lên như rắn, quấn loạn không mục tiêu.

Một tấm bảng treo lơ lửng giữa không trung:

Trò chơi: “Bắt được Hoa Vân, được thưởng!”

Diệp Linh: “…”

Nàng quay đầu nhìn Hoa Vân, lòng đầy nghi hoặc:

“Sư phụ…

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

trong-vong-bay-buoc-sung-vua-nhanh-vua-chuan
Trong Vòng Bảy Bước, Súng Vừa Nhanh Vừa Chuẩn
Tháng 10 9, 2025
pham-nhan-danh-quai-thang-cap-ta-huong-truong-sinh
Phàm Nhân: Đánh Quái Thăng Cấp, Ta Hưởng Trường Sinh!
Tháng 10 18, 2025
hai-tac-da-tu-da-phuc-tu-thien-long-nhan-bat-dau
Hải Tặc : Đa Tử Đa Phúc Từ Thiên Long Nhân Bắt Đầu
Tháng 10 17, 2025
bang-lanh-tien-tu-cho-gan-ro-rang-la-de-thuong-su-ty.jpg
Băng Lãnh Tiên Tử Chớ Gần? Rõ Ràng Là Dễ Thương Sư Tỷ
Tháng 3 6, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP