Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
ta-manh-thu-dong-vat-vien.jpg

Ta Mãnh Thú Động Vật Viên

Tháng 1 24, 2025
Chương 226. Cùng bọn tiểu tử cùng nhau chụp hình Chương 225. Cổ lão thú mỏ vịt lão hổ lâm mới thăm quan phương pháp
tu-dai-thu-bat-dau-tien-hoa.jpg

Từ Đại Thụ Bắt Đầu Tiến Hóa

Tháng mười một 27, 2025
Chương 4281: Cuối cùng một màn (kết thúc ). Chương 4280: Đạo Tổ chân tướng.
dien-cuong-tien-hoa.jpg

Điên Cuồng Tiến Hóa

Tháng mười một 25, 2025
Chương 727: Tiến giai duy nhất (đại kết cục) (2) Chương 727: Tiến giai duy nhất (đại kết cục) (1)
than-hao-tu-cung-ham-tien-ban-gai-sau-khi-chia-tay-bat-dau.jpg

Thần Hào Từ Cùng Ham Tiền Bạn Gái Sau Khi Chia Tay Bắt Đầu

Tháng 1 11, 2026
Chương 382: Đại thúc, muốn hay không uống rượu Chương 381: Đều là ngươi sai
nhan-hoang-ky.jpg

Nhân Hoàng Kỷ

Tháng 1 21, 2025
Chương 2427. Lời cuối sách - dị vực thế giới! Chương 2426. Nhân Hoàng Vương Xung!
Mở Đầu Biến Kẻ Huỷ Diệt

Mở Đầu Biến Kẻ Huỷ Diệt

Tháng 4 22, 2026
Chương 163: Thiên võng Mật mã gốc Chương 162: Thân tử giám định
ceff74cd732140aac8be1b4e26920673

Hồng Hoang Tổ Long! Cẩu Thả Đến Thành Thánh

Tháng 1 15, 2025
Chương 352. Đại kết cục Chương 351. Chứng đại đạo, Bàn Cổ chi sai
khong-phai-chinh-dao-tong-mon-sao-tien-tu-nhu-the-kiem-che.jpg

Không Phải Chính Đạo Tông Môn Sao, Tiên Tử Như Thế Kiềm Chế?

Tháng 2 2, 2026
Chương 166: nhận nhiệm vụ Chương 165: tử kiếp
  1. Tiên Lộ Kỳ Duyên
  2. Chương 545: Huyết Lâm tử địa, kiếm gãy cầu sinh, Hoa Vân tuyệt tình, Diệp Linh giác ngộ
Prev
Next


Quên mật khẩu?

Chương 545: Huyết Lâm tử địa, kiếm gãy cầu sinh, Hoa Vân tuyệt tình, Diệp Linh giác ngộ

Ầm!

Cả hai đập xuống một mặt đất mềm oặt, bốc lên một làn bụi mù hôi thối. Diệp Linh lồm cồm bò dậy, cả người đầy bùn đất, nước mắt nước mũi lem nhem.

“Thầy ơi… đây là đâu…”

Hoa Vân đứng dậy, phủi phủi tay, ngẩng đầu nhìn quanh. Bốn phía đều là những thân cây khô quắt như móng vuốt quỷ, từng gốc cây rỉ máu đỏ tươi, mùi tanh nồng nặc.

Xa xa, từng tiếng cười khùng khục vọng tới, như có vô số thứ gì đó đang rình mò.

Hoa Vân trầm ngâm, thong dong nói:

“Đây… là tuyệt địa trong tuyệt địa, Huyết Thực Lâm!”

Diệp Linh sợ tới xanh mét: “Thầy! Nghe nói ai vào đây cũng thành phân bón cho cây hết!”

Hoa Vân ánh mắt như đuốc, tràn ngập sự si mê mù quáng:

“Thế thì càng đúng!

Không thành phân bón, sao nở ra đóa hoa bất diệt trong tâm?

Tu đạo, cần phải trải qua bị ăn, bị gặm, bị nghiền!”

Vừa dứt lời

Một nhánh cây khô bên cạnh bỗng vươn ra, như rắn độc phóng tới, quấn chặt lấy cổ Diệp Linh, kéo nàng lên cao!

“Khụ khụ!”

Diệp Linh vùng vẫy, mặt đỏ bừng, chân đạp loạn trong không trung.

Hoa Vân thản nhiên ngẩng đầu nhìn, chắp tay sau lưng, cao giọng:

“Rất tốt!

Bị siết cổ, chính là luyện nhẫn nại sinh tử!

Không siết, làm sao thành tiên?”

Ầm!

Một tiếng sấm nổ vang. Bầu trời vỡ ra một khe hở đỏ như máu, từ đó lao xuống vô số “mầm cây” đỏ rực như lửa, rơi bắn xung quanh, nhanh chóng mọc thành vô số quái mộc hình người, tay chân dài ngoằng, toàn thân rỉ dịch đen.

Chúng lảo đảo bò tới, miệng phát ra tiếng rên rỉ như nửa người nửa quỷ.

Diệp Linh tuyệt vọng giãy giụa trong không trung, nước mắt giàn giụa:

“Thầy ơi cứu con!”

Hoa Vân gật đầu, chậm rãi bước tới, rút ra một thanh kiếm gãy từ thắt lưng, giơ cao.

Kiếm gãy, lưỡi rỉ sét, phát ra mùi sắt hoen nồng nặc.

“Nhớ kỹ, Linh nhi

Không phải ta cứu ngươi, mà là ngươi phải tự cứu chính mình trong tuyệt cảnh!

Chỉ khi tự mình đứt xích trói, mới là đại đạo vô thượng!”

Nói xong, y ném kiếm gãy lên… nhưng do quá nhẹ, thanh kiếm chỉ bay được nửa thước rồi rơi bịch xuống đất trước mặt Diệp Linh.

Diệp Linh mặt mũi tím tái, miễn cưỡng giơ tay quờ quạng, nắm lấy kiếm.

Ầm!

Đám quái mộc đã tới sát, từng bàn tay đầy gai móc vươn tới chộp lấy chân tay nàng.

Đúng lúc đó, Diệp Linh hét lên một tiếng, vung kiếm gãy loạn xạ.

Xoẹt xoẹt!

Vô tình chém đứt nhánh cây đang siết cổ mình.

Nàng rơi xuống, ngã lăn lộn, lồm cồm bò dậy, run run ngước nhìn Hoa Vân.

“Con… con tự cắt được rồi thầy!”

Hoa Vân gật gù, vẻ mặt ngạo nghễ, ra chiều cực kỳ hài lòng:

“Tốt! Ngươi đã bước một bước vào ‘Vô Tự Thiên Thư’ rồi!”

Ầm ầm ầm!

Một thân cây to như núi trong Huyết Thực Lâm bắt đầu cựa quậy. Vỏ cây rạn nứt, để lộ một con mắt khổng lồ đỏ ngầu chính giữa thân.

Con mắt đảo quanh, khóa chặt lấy hai thầy trò.

Không khí đông cứng lại.

Cả vùng đất run lên, từng nhánh cây khô cắm xuống đất như mũi lao.

Hoa Vân nhìn con mắt khổng lồ, cười lớn:

“Rất tốt!

Gặp sinh linh tối cổ, chính là khảo nghiệm đại kiếp!

Qua được, là thành thánh nhân! Không qua được, thì thành phân!

Dù sao kết quả nào cũng có giá trị như nhau!”

Diệp Linh ôm đầu ngồi xổm dưới đất, khóc không ra tiếng:

“Thầy ơi… con không muốn làm phân đâu…”

Hoa Vân vung tay áo, trịnh trọng nói:

“Không muốn làm phân, thì phải làm… thần!”

Ầm!

Con mắt khổng lồ nổ ra một luồng sáng đỏ thẫm, bắn thẳng về phía bọn họ như thiêu đốt vạn vật!

ẦM!

Luồng sáng đỏ như huyết hỏa giáng xuống, nuốt trọn cả Hoa Vân và Diệp Linh.

Cảm giác thiêu đốt như xé toạc da thịt.

Diệp Linh hét lên một tiếng đau đớn, lăn lộn dưới đất, khói đen bốc lên nghi ngút từ tóc và áo nàng.

Hoa Vân thì lại bình tĩnh khoanh chân ngồi nguyên tại chỗ, cả người cháy khét, tóc tai bốc khói như bị sét đánh, miệng vẫn lẩm nhẩm:

“Cháy, rất tốt!

Không cháy làm sao luyện ra Kim Cương Bất Hoại Thân?

Không chịu khổ, lấy gì chứng Đạo?”

Ầm!

Một nhánh cây lớn như cây thương đâm thẳng tới, xuyên thẳng qua bả vai Hoa Vân!

Máu bắn tung tóe.

Hoa Vân lảo đảo một chút, rồi vẫn… ngồi vững như núi!

Diệp Linh bò tới, run run lay thầy áo y:

“Thầy! Thầy bị thương rồi! Chúng ta… chúng ta đi thôi! Con không muốn tu nữa đâu!”

Hoa Vân cười, nụ cười đầy vẻ thánh nhân siêu thoát:

“Đi? Không thể đi!

Bị đâm xuyên, chính là cơ hội mở ra Linh Khiếu thứ bảy!

Không chịu để máu thấm đất, làm sao thông thiên?”

Nói đoạn, y nghiến răng, tự tay bẻ gãy nhánh cây đang cắm trong vai mình, máu phun ra như suối.

Diệp Linh khóc ròng, lôi tay y:

“Con xin thầy… tha cho con đi… đừng khai linh khiếu gì nữa…”

Nhưng ngay lúc đó

Ầm ầm ầm!

Dưới chân hai thầy trò, mặt đất lại sụp xuống lần nữa!

Lần này, bọn họ rơi thẳng vào một… ổ nhện!

Vô số con nhện to như chó săn, lông lá xù xì, đôi mắt sáng lập lòe xanh lè, đang bò lổm ngổm dưới đáy hố.

“Bịch!”

Hoa Vân rơi cái oạch xuống, một con nhện lập tức bám lên vai y, thò vòi cắn mạnh.

Phập!

Máu đen bắn ra.

Diệp Linh rơi cách đó không xa, vừa đứng dậy đã bị bốn năm con nhện nhào tới quấn tơ, cuốn như cuốn xác.

Cô bé hét lên:

“Thầy ơi cứu con cứu con!”

Hoa Vân một tay nhổ con nhện trên vai, vừa cười khan vừa thuyết giảng:

“Rất tốt!

Nhện là biểu tượng của thiên mệnh đan xen!

Bị quấn, chính là tôi luyện tâm kiên nhẫn bất diệt!

Không bị trói, lấy đâu ra đạo tự tại?”

Nói đoạn, y rút ra từ người một cái bầu rượu mẻ, đập bể, lấy mảnh sành nhọn đâm loạn vào lũ nhện!

Xoẹt xoẹt!

Mảnh sành vỡ nát, chẳng đâm được nhện nào, chỉ khiến đám nhện tức giận ùa lên nhiều hơn.

Diệp Linh bị quấn chặt như cái bánh chưng, nước mắt nước mũi đầm đìa:

“Con muốn về nhàaaaaa!”

Hoa Vân giẫm lên đầu một con nhện, bay vọt lên cao mấy trượng, nhìn xuống cô bé đang lăn lộn dưới đất, gào to:

“Linh nhi!

Nhớ kỹ!

Khi ngươi tuyệt vọng nhất, chính là lúc một bước hóa rồng!

Không tuyệt vọng, thì không có hy vọng!”

Ầm ầm!

Ngay lúc ấy, từ sâu trong ổ nhện, một tiếng rít chói tai vang lên.

Một Con Nhện Vương to như cối xay đá, toàn thân bọc thép đen, từ từ bò ra, tám cái chân như cột nhà đạp sụp cả mặt đất.

Cặp mắt đỏ ngầu khóa chặt lấy Diệp Linh.

Diệp Linh run như cầy sấy, khóc lạc giọng:

“Thầy… cứu con với…”

Hoa Vân đứng trên đỉnh đầu bầy nhện, áo bào rách bươm phần phật trong gió độc, khí thế siêu phàm, hô lớn:

“Không cứu!

Cứu chính là hại ngươi!

Tự mình vượt qua mới là chân tu!

Nếu chết, thì cũng chết trong vinh quang!”

ẦM!

Con Nhện Vương há miệng phun ra một luồng tơ vàng kim, như tia chớp bắn thẳng về phía Diệp Linh!

ẦM!

Luồng tơ vàng kim phóng tới cực nhanh.

Diệp Linh tuyệt vọng, tay chân quơ loạn, miệng hét to:

“THẦY LÀ ĐỒ LỪA ĐẢO!!”

Ầm!

Luồng tơ bắn trúng mặt đất, nổ tung thành một hố sâu. Diệp Linh bị dư chấn hất văng lên, va đập vào thân cây, rớt xuống như cọng rơm mục.

Cả người tơi tả, đầu tóc dựng ngược, áo rách tả tơi lộ ra cả da thịt, lằn đỏ bầm tím hiện đầy.

Hoa Vân đứng trên cao, ngửa mặt cười dài, tiếng cười vang vọng như ma quỷ:

“Hahahaha!

Rất tốt!

Bị tơ vàng cắt thịt, chính là phúc duyên ngàn năm khó gặp!

Không bị lột da, sao có da mới chống trời?”

Diệp Linh nằm bất động dưới đất, mắt trừng trừng nhìn trời, nước mắt không còn rơi nổi.

Trong lòng nàng chỉ còn duy nhất một ý niệm:

Thoát khỏi tên điên này!

Dù phải chết cũng phải chạy!

Ầm!

Con Nhện Vương lại gào lên, lao về phía nàng như cơn lốc.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

the-gioi-tro-choi-bat-dau-nhap-chuc-tao-bang-bat-sat.jpg
Thế Giới Trò Chơi, Bắt Đầu Nhập Chức Tào Bang Bát Sắt
Tháng 2 9, 2026
tong-vo-dinh-hon-vuong-ngu-yen-nang-lai-ga-bieu-ca.jpg
Tổng Võ: Đính Hôn Vương Ngữ Yên, Nàng Lại Gả Biểu Ca?
Tháng 2 1, 2025
hong-hoang-bat-dau-chua-tri-bong-lai-tien-dao.jpg
Hồng Hoang: Bắt Đầu Chữa Trị Bồng Lai Tiên Đảo
Tháng 2 4, 2026
thien-ha-de-nhat-tong.jpg
Thiên Hạ Đệ Nhất Tông
Tháng 1 26, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP