Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
Đại Yêu Tôn Ngộ Không

Đại Yêu Tôn Ngộ Không

Tháng 4 6, 2025
Chương 839. Đại kết cục (9) Chương 838. Đại kết cục (8)
linh-ho-khong-gian.jpg

Linh Hồ Không Gian

Tháng 1 17, 2025
Chương 757. Đại kết cục Chương 756. Tiêu diệt thủ lãnh
eddb7409c593b600a97cfc87e515a094

Bạch Nguyệt Quang Lão Bà Đúng Là Quỷ Dị Quân Vương

Tháng 1 17, 2025
Chương 130. Kết cục: Có một kết thúc Chương 129. Trầm mặc quỷ vương?

Hắc Ám Đại Đế

Tháng 4 24, 2026
Chương 670: Tự nhiên chi linh, vạn vật căn nguyên Chương 669: Như mê Long
Võng Du Chi Xạ Phá Thương Khung

Võng Du Chi Xạ Phá Thương Khung

Tháng 4 21, 2026
Chương 69: Chương 69 Chương 68: Chúng thần chi vương ( đại kết cục )
he-thong-tu-luyen-sieu-cap.jpg

Hệ Thống Tu Luyện Siêu Cấp

Tháng 4 23, 2025
Chương 1857. Kết Chương 1856. Đại kết cục —— chân tướng, lên ngôi
toan-cau-luan-hoi-chi-co-ta-biet-tong-kich-vo-tinh

Toàn Cầu Luân Hồi: Chỉ Có Ta Biết Tổng Kịch Võ Tình

Tháng 10 12, 2025
Chương 467: Tinh không chiến trường lập đoàn! Nữ Oa Hậu Thổ: Giới này Luân Hồi điện chủ năng chỗ ( Hết trọn bộ ) Chương 466: Chiến thần? Giây! Thần Vương? Giây! Eva? Trực tiếp lập đoàn biến đoạt tâm ma!
senju-gia-toc-quat-khoi.jpg

Senju Gia Tộc Quật Khởi

Tháng 12 18, 2025
Chương 89: trở về, Kushina xấu hổ Chương 88: tận dụng thiên thời địa lợi
  1. Tiên Lộ Kỳ Duyên
  2. Chương 536: Bắc Hoang cát bụi anh hùng cô độc, bóng đen thần bí xuất hiện giữa phong ba
Prev
Next


Quên mật khẩu?

Chương 536: Bắc Hoang cát bụi anh hùng cô độc, bóng đen thần bí xuất hiện giữa phong ba

“Dưới tầng mây bạc mênh mang, trong ánh chiều tà nhuộm đỏ bầu trời, Hoa Vân, vị công tử áo lam của Liên Minh Lục Tông, lặng lẽ dừng bước trước một vách đá dựng đứng, nơi gió gào thét như tiếng than của ngàn vạn linh hồn. Trong tay y, một phong mật thư được phong kín bằng dấu ấn Ngọc Hư Cung, run rẩy nhẹ theo nhịp đập của cõi lòng nặng trĩu.

Diệp Linh, tiểu đệ tử áo trắng, trong trẻo như giọt sương sớm, rụt rè bước đến cạnh y, đôi mắt to tròn ánh lên vẻ ngây thơ không che giấu:

“Sư tôn, bức thư ấy… có phải là mệnh lệnh mới từ liên minh không ạ?”

Hoa Vân khẽ mỉm cười, nụ cười ôm trọn cả nỗi bi ai và cam chịu, tựa như một cánh hoa vân sắp lìa cành trong cơn gió lớn. Y nhẹ nhàng đáp, giọng nói trầm thấp mà mềm mỏng:

“Phải rồi, Linh nhi. Lại là một chuyến đi không có đường về.”

Gió đùa nghịch tà áo, cuốn theo tiếng thở dài như ngân vang khắp núi rừng. Dưới lớp vỏ ngoài phong lưu tự tại ấy, ai hay lòng Hoa Vân đã sớm gánh trên vai bao trận phong ba, bao nỗi bi thương chất chồng qua từng tấm mật thư lạnh lùng.

Vách đá trước mắt họ chẳng phải là ngõ cụt, mà là cánh cửa dẫn vào Huyễn Linh động, nơi mười hai đời tu sĩ mất mạng, máu nhuộm cả lối đi. Mật thư trong tay y, tựa như một mũi châm, khắc sâu thêm một vết nứt trong số mệnh đã an bài.

Hoa Vân quay sang, ánh mắt nhu hòa phủ lên gương mặt bướng bỉnh của Diệp Linh:

“Linh nhi… Nếu có một ngày ta không còn trở lại, con nhất định phải sống thật kiên cường. Hứa với ta, được không?”

Diệp Linh ngơ ngác, rồi bất chấp cơn gió dữ, nàng gật đầu thật mạnh:

“Con hứa, sư tôn! Dù có thế nào, Linh nhi cũng sẽ đợi người!”

Tiếng cười khẽ vang lên, khắc khoải như bản đàn cuối cùng của kẻ sĩ trước khi bước lên đoạn trường. Hoa Vân siết chặt phong thư trong tay, áo lam tung bay như một dải trời, sải bước về phía vực thẳm không thấy đáy, mỗi bước chân như khắc một vết thương trong lòng trời đất.

Và thế là… câu chuyện bắt đầu.

Không phải bằng chiến thắng, mà bằng bi thương.

Kiếm quang xé rách tầng mây, Hoa Vân khoác trường bào trắng bạc, lạnh lùng đáp xuống đỉnh Thái Huyền. Trước mặt hắn, hơn trăm đệ tử Huyết Ma Giáo đã giăng trận thế, sát khí ngập trời.

“Công tử Hoa Vân! Ngươi dám một mình xông vào đại trận Huyết Sát, thật to gan!” Một tên trưởng lão hét lớn, tay bóp chặt linh phù đỏ máu.

Hoa Vân không đáp. Hắn rút kiếm, thân ảnh như sương khói lao vào giữa trận. Kiếm thế như cuồng phong, ánh sáng lạnh cắt tan từng đạo linh quang hộ thể. Tiếng hét thảm vang vọng bốn phương.

Nhưng ngay khi Hoa Vân tiến sát đến trung tâm, một luồng huyết vụ đột nhiên bùng nổ! Một thân ảnh áo đỏ, ánh mắt như lưỡi dao, từ trong hư không bước ra.

“Ngươi rốt cuộc cũng mắc câu,” người nọ cười khẩy, nắm trong tay một cốt trận kỳ, quanh thân cuồn cuộn khí tức Hóa Thần trung kỳ!

Hoa Vân khẽ nheo mắt. Áo bào bị trận lực xé rách, máu thấm đỏ ống tay áo.

“Đáng tiếc…” Hắn thì thầm, ánh kiếm trong tay đột nhiên trầm xuống, khí tức cũng yếu hẳn.

Một cái bẫy trong cái bẫy, và lần này, hắn mới là con mồi.

Huyết vụ trùng trùng, khí tức Hóa Thần trung kỳ từ người áo đỏ ép xuống như thiên địa sụp đổ. Các đệ tử Huyết Ma Giáo lập tức lui về bốn phía, bày ra tầng tầng pháp trận, khóa kín mọi đường lui.

Người áo đỏ cười nhạt:

“Hoa Vân, ngươi nghĩ chỉ với thực lực Kim Đan hậu kỳ mà có thể lật trời? Quá ngây thơ!”

Hoa Vân không nói một lời. Trong lòng hắn cực kỳ bình tĩnh. Cốt trận kỳ kia, chính là thứ hắn cần xác nhận.

Tay hắn nắm chặt chuôi kiếm, nhưng thân hình lại hơi loạng choạng. Máu từ mép môi chảy xuống, ánh mắt dần trở nên mơ hồ.

“Không xong…” hắn thầm nghĩ, Độc trận!

Khí huyết trong người như bị lửa thiêu đốt, linh khí vận chuyển trì trệ. Đây không chỉ là phong ấn trận, mà còn ngầm hạ kịch độc!

“Dám một mình lao vào, tất nhiên phải chết!” Người áo đỏ cười lớn, từng bước ép sát.

Trong mắt Hoa Vân, từng cảnh tượng chớp lóe: Diệp Linh đứng trước sân môn, đôi mắt tròn xoe ngẩng nhìn hắn; tiếng gọi “sư phụ!” còn vang bên tai.

Không thể chết ở đây.

Ầm!

Một luồng kiếm ý điên cuồng bùng nổ từ thân thể hắn!

Dưới áp lực sinh tử, Kim Đan trong đan điền rạn nứt một tiếng giòn tan. Hoa Vân nghẹn ra một ngụm máu, nhưng nụ cười trên môi lại càng thêm lạnh lẽo.

“Ta có thể chết,” hắn lẩm bẩm, “nhưng các ngươi… cũng đừng mơ sống sót.”

Một thanh cổ kiếm, gỉ sét loang lổ, từ trong tay áo hắn rơi ra.

Ánh mắt người áo đỏ co rụt lại:

“Đó là… Thôn Thiên kiếm?!”

Không cho đối phương kịp ra tay, Hoa Vân vung kiếm lên. Một đường kiếm khí thô ráp, vụng về nhưng mang theo ý chí đập tan thiên địa, cuốn sạch tất cả phù trận, linh quang, pháp lực.

Huyết vụ bị xé toạc, cốt trận kỳ gãy đôi!

Cả ngọn núi Thái Huyền cũng rung chuyển!

Người áo đỏ hét lên, thân thể bị kiếm quang chém nát, hóa thành một làn huyết vụ tán loạn trong gió.

Nhưng Hoa Vân cũng không còn chống đỡ nổi. Thân hình hắn rơi thẳng xuống vực sâu, bóng dáng biến mất trong sương mù lạnh buốt…

“Dưới bầu trời đen kịt, từng đợt linh khí gào thét như sóng dữ.

Trên đỉnh Thiên Nguyên Sơn, một thân ảnh trắng như tuyết đứng thẳng, kiếm trong tay rung lên từng nhịp.

“Độ Kiếp Lôi!” tiếng quát vang vọng chín tầng trời.

Từ trên mây đen, chín đạo thiên lôi ầm ầm bổ xuống, mỗi đạo mang theo uy năng diệt thế. Nhưng thiếu niên kia không lùi, không né. Hắn cười lớn, áo bào rách nát trong điện quang, từng bước từng bước nghênh đón thiên kiếp.

Máu tươi ướt đẫm cả ngọn núi, nhưng ánh mắt hắn càng lúc càng sáng rực như sao rơi.

Một tiếng nổ long trời, ánh sáng trắng nuốt chửng vạn vật.

Khi mây tan điện tắt, giữa trời đất chỉ còn lại bóng người cô độc, thân mang vết máu, nhưng khí thế lại khiến thiên địa cũng phải run rẩy.

“Hóa Thần thành công.”

Giờ khắc này, một tên tuổi mới, như lưỡi kiếm xuyên phá cửu thiên, từ đây viết lên truyền kỳ bất diệt!

“Dưới ánh tà dương đỏ rực, Hoa Vân đứng trên đỉnh một ngọn núi hoang vu ở Bắc Hoang, gió lạnh thét gào, cuốn theo từng lớp bụi cát xám xịt.

Áo bào trắng của hắn nhuốm máu, vạt áo rách nát phấp phới.

Phía sau là thi thể của hơn mười tên tu sĩ, tất cả đều mang huy hiệu của Huyết Ma Giáo.

Hoa Vân thản nhiên thu kiếm, lưng hơi khom xuống vì vết thương chưa kịp liền da.

Tay trái hắn lật ra một mảnh ngọc phù vỡ vụn, mật tín của Liên Minh Lục Tông đã hoàn thành.

Nhưng hắn biết rõ, trận chiến này chỉ mới là bắt đầu.

Xa xa trong màn cát bụi, một đoàn người áo đen lặng lẽ hiện ra, khí tức sát phạt ngập trời, mỗi bước đi như dẫm nát cả mặt đất.

Người cầm đầu, một nữ tu quấn khăn đen, lạnh lùng cất tiếng:

“Hoa Vân, giao vật ra đây, tha cho ngươi một con đường sống.”

Hoa Vân cười nhạt, mắt lạnh lẽo như nước băng:

“Đường sống? Ở Bắc Hoang, có đường sống nào cho kẻ mềm yếu?”

Nói đoạn, hắn siết chặt trường kiếm, chân khẽ đạp, thân hình hóa thành một làn khói trắng, xông thẳng vào đội quân áo đen như sói vào bầy cừu.

Máu tươi nhuộm đỏ bầu trời, sát ý nồng đậm đến mức ngay cả gió lạnh cũng phải né tránh…

“Giữa tiếng binh khí giao nhau chát chúa, Hoa Vân như một cơn lốc trắng xé toạc đội quân áo đen. Nhưng số lượng địch quá đông, vết thương hắn chồng chất, mỗi nhịp thở đều nặng nề như kéo theo cả thân xác rã rời.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

phuc-duyen-tien-do.jpg
Phúc Duyên Tiên Đồ
Tháng 2 23, 2025
tu-theo-duoi-thien-tai-my-thieu-nu-bat-dau
Từ Theo Đuổi Thiên Tài Mỹ Thiếu Nữ Bắt Đầu
Tháng mười một 8, 2025
lam-ruong-duong-tru-ta-muon-truong-sinh
Làm Ruộng, Dưỡng Trư, Đại Đạo Trường Sinh
Tháng 2 10, 2026
nguoi-o-tan-thoi-dua-vao-xoat-lay-dong-thay-doi-the-gioi
Người Ở Tần Thời, Dựa Vào Xoạt Lấy Dòng Thay Đổi Thế Giới
Tháng 12 9, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP