Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
gi-nha-ta-kieu-the-la-nu-de.jpg

Gì? Nhà Ta Kiều Thê Là Nữ Đế?

Tháng 1 22, 2025
Chương 1105. Quyển bốn cuối cùng chiến. Chương 1104. Bế quan cùng với Đinh Hà
Ta Có Cái Điên Cuồng Chuyển Phát Trò Chơi

Ta Có Cái Điên Cuồng Chuyển Phát Trò Chơi

Tháng 4 22, 2026
Chương 180: Người bị hại thêm một Chương 179:: Cát bay đầy trời
dc071ab1aa49c4fe11b7dadb6f9034f9

Bá Thiên Đại Đế

Tháng 1 15, 2025
Chương 1546. Đại kết cục (2) Chương 1545. Đại kết cục (1)
konoha-shadows.jpg

Konoha Shadows

Tháng 1 17, 2025
Chương 620. Kaguya Chương 619. Giải trừ?
bat-dau-viet-ra-than-cong-dich-can-kinh.jpg

Bắt Đầu Viết Ra Thần Công Dịch Cân Kinh

Tháng 1 18, 2025
Chương 463. Bắt đầu viết ra Thần Công Dịch Cân Kinh Chương 462. Bán Bộ Thần Hoàng
conan-coi-la-chan-tuu-cung-mori-ran-trao-doi-co-the

Conan: Coi Là Chân Tửu Cùng Mori Ran Trao Đổi Cơ Thể

Tháng 2 3, 2026
Chương 535: Ta chưa từng có dễ chịu như vậy Chương 534: A, Gin ~ Đây chính là sống sót a
100-000-nu-ma-dau-tu-tai-than-ta-mot-chuong-diet-tien

Thập Vạn Nữ Ma Đầu, Tù Tại Thân, Ta Một Chưởng Diệt Tiên

Tháng mười một 6, 2025
Chương 520: Lý Đại Đế( hết trọn bộ) Chương 519: Không cho Lý Hải đẩy ngược cơ hội!
canh-cung-cap-roi-nguoi-phan-su-ta-luu-lai-thu-doan-nguoi-khoc-cai-gi

Cánh Cứng Cáp Rồi Ngươi Phản Sư, Ta Lưu Lại Thủ Đoạn Ngươi Khóc Cái Gì

Tháng mười một 23, 2025
Chương 497: không nên hỏi, hỏi chính là ăn mập Chương 496: kết thúc thời đại nam nhân
  1. Tiền Hạo Kiếp Tây Du
  2. Chương 30: Tiền kiếp!
Prev
Next


Quên mật khẩu?

Chương 30: Tiền kiếp!

Hồng Hài Nhi trở về với thân xác của mình, nhìn thân thể Trường Bạch kế bên vẫn đang bất động. Theo lời đại ca căn dặn trước đó thì Hồng Hài Nhi dán một tấm bùa lên trên, rồi mang theo thi thể ấy tới bắc cực lấy một tảng băng ngàn năm đặt vào trong.

Rồi lại tiếp tục bay tới Hoa Quả sơn gặp nhị ca. Nhưng khi bay tới, chẳng thấy hắn đâu, chỉ còn lại bầy khỉ đang sống sung túc trên đảo.

– Có người tới.

Một con trong cả bầy khỉ phát hiện ra một ánh sáng màu đỏ bay tới, bên cạnh có một tảng băng.

– Tên này trông thật quen.

– Tam đệ của đại ca!

Bọn chúng vẫn nhớ lời của đại vương dặn, trong số mối quan hệ của lão Tôn chỉ có tám người, lục thánh và đại ca cùng tam đệ.

Ngay lúc được hạ xuống, Hồng Hài Nhi bị đám khỉ bao vây, chúng không ngừng đánh giá cậu ta.

– Thật nhỏ bé.

– Cũng rất đáng yêu.

– Đây là trẻ con của loài người sao? Thứ không lông thật xấu xí.

Thấy chúng như vậy, Hồng Hài Nhi có phần nóng giận, muốn phát hỏa đánh chúng nhưng nhìn Trường Bạch đang nằm kế bên, cậu ta cũng không có cách nào khác ngoài nhịn xuống và nói cho chúng biết.

– Nghe đây! Ta là Thánh Anh Đại Vương, tam đệ của Tề Thiên Đại Thánh nhà các ngươi. Các ngươi cũng phải coi ta như thấy đại vương của mình.

Cả đám gãi đầu không hiểu Hồng Hài Nhi đang nói. Cậu ta cũng bất lực, đành bàn giao nhiệm vụ lại.

– Đại ca bảo ta mang thân thể của huynh tới đây cho con khỉ đó trông giữ. Ta sẽ để trong cái động đằng đó, không có lệnh của ta thì không ai được phép vào.

Nói rồi, Hồng Hài Nhi bay vào trong Thủy Liêm động.

– Không được vào trong! – Lũ khỉ nhao nhao hô lên trên.

Hồng Hài Nhi thì gật đầu thấy chúng hiểu ý mình nhanh như vậy cũng rất hài lòng. Vừa mới bay vào trong xem, một cảnh tượng hãi hùng hiện ra làm hắn hiểu tại sao lũ khỉ lại bảo hắn không được tiến vào.

Tại một nơi xa nào đó, Trường Bạch trong hình hài của một đứa trẻ sơ sinh mở mắt ra nhìn đời một cách đầy thích thú cũng như ngạc nhiên.

Nhìn thấy người phụ nữ già nua đang bế mình trên tay, cậu nghĩ đây hẳn là bà đỡ. Kế đến, bà chuyển cậu cho một người trung niên, trông khuôn mặt ông ấy toát lên vẻ của sự cực cùng nhưng vẫn thỏa mãn và hãnh diện. Cuối cùng thì ông đưa cho người phụ nữ vừa trải qua cơn đau kịch liệt để xuất sinh ra cậu ấy.

– Nhìn xem, con của chúng ta ngoan chưa này. – Ông ta vừa nói vừa trêu đùa với cậu.

– Nhưng liệu có vấn đề gì không? – Vợ ông hỏi.

– Không vấn đề gì đâu. – Ông tự tin vào phán đoán của mình.

– Vậy thì ta yên tâm rồi. – Vợ ông ấy nói rồi ngủ thiếp đi vì đã thấm mệt.

Ông cũng đặt cậu xuống ở cạnh vợ rồi rời khỏi.

Không còn ai làm phiền tới cậu, cậu bắt đầu sử dụng phương pháp tu hành từ khi nghiên cứu trong Tàng Thư Khố của sư phụ Thiên Tôn. Dựa theo phương pháp đó, vừa nhớ lại cảnh tượng thầy giảng đạo vừa vận chuyển, tốc độ vù vù như gió. Chẳng mấy chốc đạt tới Trúc Cơ.

Tốc độ này quả là kinh người, nhưng cậu bỗng phát hiện trong cơ thể có một viên kim đan đang lơ lửng kế bên khí hải vừa mới thành hình. Thậm chí nó còn tự hấp thu linh khí, mượn nhờ khí hải của cậu để nuôi dưỡng kim đan đó.

Chuyện này làm cậu khó hiểu. Thân thể này tự sinh ra đã có kim đan? Nếu là thiên phú dị bẩm thì đúng là món hời. Nhưng cậu không thấy thế, nó hẳn có một đáp án khác mà cậu cần phải đi tìm sau khi trưởng thành.

Dù có thuật pháp không cần ăn uống vẫn có thể no bụng, nhưng làm vậy thì thấy chẳng khác nào quái thai rồi bị vứt bỏ bên đường.

Rồi cậu cư xử như bao đứa trẻ khác, đói thì khóc, không vui cũng khóc, không thích cũng khóc,… làm gì cũng khóc vì cậu chưa thể cho gia đình thấy cậu có thể nói.

Trong trí nhớ của cậu, lúc đi qua sông Vong Xuyên, có nhìn thấy được hình ảnh của mình trong đó. Lúc ấy cậu nhớ ra được kí ức của trước khi cậu biến thành một con chồn.

Ngày ấy, lúc mà chiến trường diễn ra đầy ác liệt, lửa thiêu không ngừng, trời đỏ như máu, đất dưới chân bị dẫm đạp tới mức không còn bất cứ thứ gì có thể sống nổi. Cậu đứng trước hàng vạn người cũng không hề nao núng.

Là một thống soái cả ba đạo đại quân vạn người. Nhưng giờ chỉ còn lại chút hơi tàn sau từng ấy lần chiến đấu.

Cậu xông tới chém giết những người bên trận địa phe địch. Vì lý do là gì? Cậu muốn bảo vệ quê nhà? Không phải! Muốn bảo vệ người thân yêu? Không phải! Những thứ đó, cậu không có!!

Cậu chỉ là một con chó nghe lệnh từ quan trên. Đánh miết trên chiến trường, cậu dần dần tha hóa, đến khi cả người đầy thương tích, xung quanh vẫn còn cả gần vạn binh lính sẵn sàng chĩa giáo về cậu. Thế rồi trận địa thay đổi.

Năm bóng hình đứng trên không trung, người đứng ở trung tâm là người mà cậu đã luôn tôn theo. Người cậu không thể làm trái. Thông Thiên Giáo Chủ!

Ông ta chiến đấu với bốn người với trận pháp cùng bốn thanh kiếm.

Ở cấp độ đó, chiến đấu mức đó khiến cậu không thể làm gì khác ngoài việc từ bỏ. Chút dư âm chiến đấu nơi đó làm cậu không cách nào thở nổi. Rồi cứ thế cậu gục ngã. Từng đoạn kí ức dần hiện ra, từ khi còn nhỏ tí tẹo, rồi lại lớn lên, theo Thông Thiên tu học thành tài. Xông lên chiến trường ra sức vì lão ta.

Khi chuẩn bị thành công lại bị Nguyên Thủy Thiên Tôn, hợp lực với ba kẻ khác đánh bại.

Cậu cuối cùng cũng biết nơi ở của Thông Thiên Giáo Chủ. Còn về phần chính Thông Thiên đi đâu ở đâu thì không có thông tin gì sau trận đại chiến đó.

Không ai nhắc đến như đã biến mất, ẩn dật ở nơi nào đó.

– Này! Có nghe ta nói gì không hả? – Trần lão, cha của Trường Bạch, đang giảng giải cho hắn hiểu về đạo của nhà nho, thấy hắn lại ngơ ngác trong lúc học thì không khỏi bực mình.

Lão dùng gáy sách gõ vào đầu cậu khiến cậu ôm đầu đầy đau đớn.

Rồi lại ngồi thẳng nghe giảng.

Không biết đã qua bao nhiêu lâu, sự thay đổi tới triều đại nào, Trường Bạch tới khi đã ngoài hai mươi vẫn chưa hề có vợ hay dẫn về ra mắt bất cứ người nào. Hai phụ mẫu của hắn thất vọng nhìn hắn.

– Con muốn xuất gia đi tu hành. – Lúc Trường Bạch nói lời ấy, cả người như phát ra hào quang vàng kèm theo ánh sáng bảy màu lan tỏa xung quanh khiến cậu như một vị thánh.

Hai người Trần lão và Trần phu nhân cũng giật mình, không ngờ đứa con mình nuôi lớn khôn lại nói lời như vậy.

– Không được! – Cha cậu thì nhất quyết không cho đi.

Còn nương thì vẫn ngồi buồn thủi như sắp khóc.

– Hai người không cản được con đâu, con có sứ mệnh của bản thân, phải đi thực hiện. – Trường Bạch nói ra.

Dù nhìn thấy được ký ức của tiền kiếp nhưng cậu không dám tin đó lại là ký ức tiền kiếp thực sự bởi trong lòng cậu luôn có một sự gọi mời từ phía Nam.

Trường Bạch sau nhiều ngày thuyết phục cũng đã thành công được đồng ý xuất gia đi tu hành. Nhưng con đường phía trước chắc chắn sẽ không dễ dàng như vậy. Tuy khó nhưng cậu vẫn cứ đi.

——————–

Kí ức tiền kiếp có nhưng chưa sáng tỏ mọi điều.

Trường Bạch nên làm gì? Chương sau sẽ rõ!

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

chon-ngay-thanh-sao
Chọn Ngày Thành Sao
Tháng 12 4, 2025
mo-dau-mo-long-nu-bung-cha-nang-con-cho-tim-nang-dau.jpg
Mở Đầu Mò Long Nữ Bụng, Cha Nàng Còn Cho Tìm Nàng Dâu
Tháng 2 1, 2026
linh-dong-su-yeu-da-tung-nghe-noi-vinh-hang-sharingan.jpg
Linh Đồng Sư Yếu? Đã Từng Nghe Nói Vĩnh Hằng Sharingan
Tháng 1 17, 2025
toan-cau-kinh-di-ta-tai-quy-bi-the-gioi-choi-qua-phe
Toàn Cầu Kinh Dị: Ta Tại Quỷ Bí Thế Giới Chơi Quá Phê
Tháng 10 21, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP