Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
  1. Khúc Độc Hành Trong Đêm Trường Tận Thế
  2. Chương 92: ꧁༺ Uy Năng Của Súng Năng Lượng Cấp Thấp ༻꧂
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 92: ꧁༺ Uy Năng Của Súng Năng Lượng Cấp Thấp ༻꧂

—–o0o—–

Trước câu hỏi dồn dập của Alisa, Thiên Anh chỉ nhẹ nhàng lắc đầu. Anh từ tốn giải thích: “Không phải nhờ ông Tomy nào chỉ dẫn cả. Tên đó làm sao biết được kỹ thuật này mà chỉ dạy cho tôi.”

Anh khẽ vuốt nòng súng đen bóng, ánh mắt dịu lại: “Đây là kiến thức lưu lại bên trong cổ vật. Còn về uy lực… thú thật là tôi chưa kịp thử nghiệm. Lúc nãy lo chạy qua xem bà thế nào nên mới bỏ dở đấy.”

Alisa nghe vậy thì lòng dâng lên một nỗi ngọt ngào khó tả. Hóa ra trong thâm tâm gã sát thủ khô khan này, cô vẫn luôn được đặt lên hàng đầu.

“Ục… ục…”

Tiếng bụng reo vang phá tan bầu không khí lãng mạn vừa nhen nhóm. Chẳng chút mắc cỡ hay ngại ngùng, Alisa nhìn thẳng vào Thiên Anh, giọng nũng nịu: “Đói rồi! Ông mau đi nấu cái gì đó cho tui ăn đi.”

Thiên Anh bật cười, anh đứng dậy phủi bụi trên áo: “Được rồi, vào bếp đi tôi nấu cho. Thế muốn ăn cơm hay ăn cháo để tôi còn biết đường mà liệu đây?”

Alisa nhanh chân lẽo đẽo theo sau anh ra khỏi phòng chế tạo, nhưng trước khi đi, cô vẫn không quên ngoái nhìn khẩu súng khổng lồ kia một lần nữa với vẻ thèm muốn.

“Ông nấu cơm đi, làm thêm chả giò cho tui ăn nữa.” Cô nhăn mũi, vẻ mặt đầy ghét bỏ. “Chứ không muốn ăn cháo đâu, chán chết đi được. Đã vậy ăn xong một chút lại phải đi nhà vệ sinh, phiền lắm.”

Thiên Anh vừa mở tủ lạnh vừa cười đáp: “Chả giò thì để khi khác đi, món đó kỳ công lắm. Để tôi làm mấy món đơn giản thôi.”

Anh liếc nhìn cô một cái đầy ẩn ý: “Mà tôi nhớ bà từng nói là có học nấu ăn mà? Sao không tự tay xuống bếp đi?”

Alisa thở dài thườn thượt, cô ngồi xuống ghế, hai vai buông thõng: “Đâu phải không muốn, chẳng qua là tui không có thiên phú trong việc này thôi.”

Cô chống cằm nhìn anh đầy ngưỡng mộ: “Chứ tui cũng muốn tự nấu những món mình thích lắm chứ. Mà… Ki với Mốc đi đâu rồi? Lại ra ngoài săn mồi à?”

Thiên Anh bắt đầu băm thịt, tiếng dao chạm vào thớt nghe “cạch cạch” đều đặn. Anh bình thản trả lời:

“Ừ, hai đứa nó đang ở ngoài. Phía Tây vừa xuất hiện một khu rừng thông với cái điện thờ quái quỷ gì đó, nên tụi nó ở lại quan sát xem tình hình.”

Alisa đang nghịch máy tính bảng thì sững người lại, cô thốt lên: “Hả? Chuyện đó xảy ra từ khi nào? Sao tui không biết gì hết vậy?”

Cô nhíu mày nhớ lại: “Lạ thật, rõ ràng lúc trước vùng đó làm gì có cánh rừng nào.”

“Trong lúc bà đang ngủ thì nó xuất hiện.” Thiên Anh vừa thái sườn vừa tiếp tục: “Đến giờ tôi cũng không thể lý giải nổi vì sao cả cánh rừng lại mọc lên nhanh như vậy. Nghĩ lại vẫn thấy quá vô lý.”

Alisa bật cười rạng rỡ, cô khoát tay: “Cái thế giới này điên rồi ông ơi, giờ này mà còn đòi chuyện có lý sao?”

Cô tiến lại gần, đôi mắt lấp lánh: “Hay là lát nữa hai đứa mình đến đó xem có gì đi?”

Thiên Anh dứt khoát từ chối mà không cần suy nghĩ: “Chưa chuẩn bị cẩn thận thì tuyệt đối không đi đâu cả. Bà có muốn cũng phải ở nhà.”

Alisa phồng má, ra vẻ bất mãn nhưng cũng chẳng dám cãi lại. Cô hiểu rõ, bàn về nghiên cứu thì Thiên Anh không bằng cô, nhưng nếu là năng lực sinh tồn và đánh hơi nguy hiểm, cô còn lâu mới theo kịp anh.

Ba mươi phút sau, bữa cơm thịnh soạn đã sẵn sàng. Một bát canh khoai tây nấu sườn nóng hổi, thịt rang cháy cạnh, thịt luộc thái mỏng và đặc biệt là một bát tiết canh đỏ tươi dành riêng cho Alisa.

Thiên Anh vốn không ưa món này, nhưng Alisa thì lại cực kỳ nghiện. Bình thường cô chẳng mặn mà với nước lọc, mà chỉ thích uống máu của các loài thú biến dị cao cấp. Đôi lúc Thiên Anh còn nghi ngờ cô nàng này có dòng máu yêu quái, nhưng sau vài lần bóp má kiểm tra, anh xác định cô vẫn là người thật việc thật.

Dạo gần đây sức ăn của Alisa tăng lên đáng kể, lượng thực phẩm nạp vào phải gấp đôi người thường nhưng thân hình cô vẫn mảnh mai, cân đối đến lạ kỳ. Cô đặc biệt tham ăn, đến cuối bữa thường hay giành giật đồ ăn với Thiên Anh. Có lần anh chỉ vừa quay đi lấy cốc nước, cô đã “xử” sạch luôn nửa bát cơm của anh. Những lúc ấy, Thiên Anh chỉ biết cười trừ, bữa sau nấu nhiều hơn là được.

Khác với những cặp đôi khác thường nói chuyện yêu đương lãng mạn, câu chuyện bên bàn ăn của họ chỉ xoay quanh vũ khí, thú biến dị và các thế lực ngầm trong thành phố. Họ có thể thản nhiên bàn về cách kết liễu đối thủ nhanh nhất hay nhận diện điểm yếu trên cơ thể người một cách say sưa như đang thảo luận về một bộ phim hay.

Ăn xong, Alisa nhanh nhẹn đi rửa bát, còn Thiên Anh thì chuẩn bị trang bị để ra ngoài. Với họ, việc chia sẻ việc nhà đã trở thành một thói quen tự nhiên.

…

Bên ngoài căn cứ.

Trời đang nắng, nhưng nhiệt độ vẫn duy trì ở mức âm mười độ C. Với những người đã tiến hóa như họ, cái lạnh này thậm chí còn được coi là “dễ chịu”.

Nhìn Thiên Anh đang ôm khẩu súng khổng lồ trên tay, Alisa tò mò hỏi: “Tầm bắn của thứ này thế nào vậy ông?”

Thiên Anh kiểm tra lại bộ phận nạp năng lượng, từ tốn đáp: “Trên lý thuyết là mười lăm dặm, tầm bắn hiệu quả là mười dặm.”

Anh dừng lại một chút để cô dễ hình dung: “Tốc độ bay của đạn là năm dặm trên giây. Khẩu này có hai chế độ: bắn tỉa từng viên với nhịp ba giây một lần, hoặc bắn liên thanh với tốc độ mười viên mỗi giây.”

Alisa âm thầm líu lưỡi trước sức mạnh của công nghệ cổ đại. Đúng lúc đó, cô vô tình ngước lên bầu trời rồi đột ngột chỉ tay: “Ơ kìa ông! Có con gì lạ lắm ở trên kia kìa. Bắn nó đi!”

Thiên Anh nhìn theo hướng tay cô, nheo mắt quan sát một sinh vật quái dị đang ẩn nấp sau tầng mây. Anh kinh ngạc thốt lên: “Cái quái gì thế kia? Một con rắn mà lại có cánh bay được sao?”

Đó là một con quái xà dài gần bốn mươi mét, dọc thân là lớp cánh da sần sùi, quỷ dị nhất là nó còn mọc thêm những chiếc chân ngắn cũn cỡn. Nó nấp rất kỹ trong mây, không rõ vì sao Alisa lại có thể phát hiện ra nó dễ dàng đến vậy.

Thiên Anh nâng súng lên vai, ngay lập tức, AI Mít Đặc kích hoạt hệ thống nhắm mục tiêu HUD trong tầm nhìn của anh:

“Xác định yếu điểm mục tiêu… Đã khóa khoảng cách dao động… Tính toán tốc độ gió… Hoàn tất.”

“Xác suất hạ gục: 80%. Xác suất trọng thương: 100%. Tỉ lệ bắn trượt: 0%.”

Thiên Anh thầm hừ lạnh một tiếng, anh không quá tin vào máy móc mà chỉ tin vào trực giác của chính mình. Anh nín thở, bóp cò.

“UỲNH!”

Một tiếng nổ chấn động phát ra. Áp lực từ nòng súng lan tỏa mạnh đến mức thổi tung lớp tuyết xung quanh thành một đám bụi trắng xóa. Alisa đứng gần đó không kịp thủ thế, bị sức gió hất ngã ngồi bệt xuống đất.

Viên đạn năng lượng hóa thành một vệt sáng đỏ rực xé toạc bầu trời, lao vút vào tầng mây. Con rắn có cánh còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì cái đầu khổng lồ của nó đã bị bắn nát bấy.

Xác con quái vật nặng hàng tấn mất đà, lao thẳng xuống vị trí họ đang đứng.

“Nguy hiểm! Chạy mau!” Thiên Anh hét lớn, anh vứt khẩu súng sang một bên, lao tới bế thốc Alisa lên rồi phóng thẳng xuống cửa hầm trú ẩn.

“ẦM! ẦM! ẦM!”

Mặt đất rung chuyển dữ dội như một trận động đất. Thi thể con rắn khổng lồ rơi xuống tạo thành một hố sâu hoắm. May mà Thiên Anh phản ứng kịp thời, nếu không cả hai đã bị đè bẹp dí dưới cái đống thịt khổng lồ kia rồi.

Khi mọi thứ đã ổn định, hai người mới lồm cồm bò lên trên. Nhìn cận cảnh con quái vật, họ không khỏi lạnh sống lưng.

Alisa hít một hơi sâu, giọng vẫn còn run: “Lúc ở trên cao nhìn cũng thường thôi, ai dè nó to kinh khiếp thế này. Không chạy kịp chắc giờ hai đứa mình thành bánh tráng rồi.”

Thiên Anh nuốt nước miếng, anh nhìn vào bộ vảy lấp lánh của nó: “Không rõ con này là biến dị cấp mấy, nhưng nhìn kích cỡ này… chắc chắn không phải dạng vừa đâu.”

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

thanh-thuan-giao-hoa-huong-noi-xa-giao-so-hai-chung-truc-tiep-dieu-thanh-mi-ma
Thanh Thuần Giáo Hoa Hướng Nội Xã Giao Sợ Hãi Chứng? Trực Tiếp Điều Thành Mị Ma
Tháng mười một 10, 2025
dau-pha-trung-sinh-tieu-viem-khong-co-tiec-nuoi
Đấu Phá: Trùng Sinh Tiêu Viêm, Không Có Tiếc Nuối
Tháng mười một 7, 2025
chu-thien-tinh-chu-thoi-dai
Chu Thiên Tinh Chủ Thời Đại
Tháng mười một 12, 2025
vu-su-ta-co-mot-bang-tro-choi.jpg
Vu Sư: Ta Có Một Bảng Trò Chơi
Tháng 1 9, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP