Chương 164: ꧁༺ Cuộc Chiến Tiêu Hao ༻꧂
—–o0o—–
Những con nhện tinh anh dẫn đầu với tốc độ kinh hồn lần lượt đổ gục, để lộ ra ‘biển nhện’ biến dị trưởng thành thuộc bậc phổ thông đang nhung nhúc tràn tới phía sau.
Bác Tấn quan sát nhịp độ chiến trường qua màn hình nhiệt, ông nhận thấy áp lực đang tăng nhanh nên lập tức ra lệnh qua bộ đàm:
“Tiểu đội súng năng lượng rút về tuyến sau ngay lập tức! Xe tăng tách ra hai cánh yểm trợ!”
Ngay khi sáu tay súng hạch tâm và hai chiếc xe tăng vừa lùi lại, các đơn vị hỏa lực phổ thông lập tức lấp vào chỗ trống. Cơn mưa đạn dày đặc lại một lần nữa dội xuống. Khác với loại tinh anh bậc ‘Lạ’ hay ‘Hiếm’ lũ nhện phổ thông này yếu hơn hẳn một hai bậc. Chỉ cần các chiến sĩ giữ được cái đầu lạnh, nhắm thẳng vào đầu hoặc bắn đứt những chiếc chân gớm ghiếc của chúng là có thể dễ dàng vô hiệu hóa mục tiêu.
Dưới sự chỉ huy tài tình của Bác Tấn, các đơn vị phối hợp nhịp nhàng như một cỗ máy. Đàn quái vật chỉ cần chạm đến bán kính hai trăm mét là lập tức bị bắn nát vụn. Thế nhưng, kẻ thù không phải vài ngàn mà là hàng chục ngàn con. Chúng lù lù tiến tới như những bao tải thịt di động, dùng chính xác đồng đội để làm lá chắn che chở cho lớp sau.
Dù chỉ là quái phổ thông, mỗi con cũng ngốn hết vài chục, thậm chí là cả trăm viên đạn mới chịu nằm yên. Đội quân liên minh bắt đầu đối mặt với một vấn đề nan giải: Độ bền của vũ khí. Không giống như súng năng lượng hạch tâm của Thiên Anh, các loại súng máy thế hệ cũ bắn liên tục sẽ khiến nòng súng nóng đỏ, cong vênh, thậm chí là nóng chảy nếu không được làm nguội kịp thời.
Nhìn đàn nhện vẫn lầm lũi tiến tới bất chấp thương vong, Bác Tấn chau mày, ông ra lệnh triển khai các chướng ngại vật:
“Căng dây thép gai và cắm chông ngay! Toàn quân vừa đánh vừa rút lui về phòng tuyến số hai!”
Các đơn vị cần tiếp đạn và nghỉ ngơi được ưu tiên rút trước, trong khi tiểu đội súng năng lượng bọc hậu ở phía sau để ngăn chặn những con tinh anh đột kích. Mọi di chuyển đều diễn ra vô cùng kỷ luật, không một ai dám rời hàng ngũ. Bác Tấn hiểu rõ, nếu để xảy ra cận chiến giáp lá cà, quân liên minh sẽ bị nghiền nát bởi số lượng áp đảo của địch. Đây là một cuộc chiến tiêu hao không cân sức, nơi trí tuệ con người phải gồng mình chống lại bản năng sinh tồn điên cuồng của loài nhện.
…
Trong lúc tiếng súng gầm vang tại ‘Tổ Nhện’ cách đó hai mươi dặm, một bóng người đang lầm lũi di chuyển ngược về hướng căn cứ phía Bắc.
Việc Thiên Anh bí mật rời đi không ai hay biết ngoại trừ Bác Tấn. Lần này anh đi một mình, không mang theo Thiên Lang để tránh gây chú ý. Khoác lên mình chiếc áo choàng ẩn thân, anh lướt đi giữa những tàn tích đổ nát của thành phố như một bóng ma.
Điểm đến của anh là tháp Bảo Quang – một kỳ quan cũ từng cao hơn tám trăm mét. Sau những biến cố địa chất, tòa tháp chỉ còn lại phần thân cao hơn hai trăm mét, lún sâu vào lòng đất phế tích. Đôi mắt lam sắc lạnh của anh ngước lên đỉnh tháp; đây là vị trí đắc địa nhất để quan sát mọi động thái xung quanh căn cứ của mình.
Do bỏ hoang đã lâu, tháp Bảo Quang đã trở thành hang ổ của lũ thú biến dị chuyên ăn thịt. Ngay khi anh bước chân vào đại sảnh, những tiếng gầm gừ từ bóng tối đã vang lên. Dù có áo choàng ẩn thân, anh vẫn không thể che giấu dấu vết nhiệt và mùi vị trước những kẻ săn mồi nhạy bén như rắn hay dơi biến dị.
Thế nhưng, Thiên Anh của hiện tại đã lột xác hoàn toàn. Sau khi tiêu hóa viên con nhộng chứa ‘Lumia’ từ Alisa, anh đã đạt tới cấp độ biến đổi thứ ba. Anh khẽ siết chặt nắm tay, cấu trúc xương bắt đầu thay đổi, những chiếc móng vuốt sắc lẹm trồi ra khỏi đầu ngón tay như trảo thú.
“VÈO!”
Anh tung mình vào bóng tối, dễ dàng dùng tay không xé xác những con quái vật cấp hai, cấp ba dám ngáng đường. Sức mạnh thể chất bùng nổ giúp anh dọn dẹp chướng ngại vật trong nháy mắt. Vì các thang dẫn đã sụp đổ, anh bắt đầu leo bám bên ngoài mặt tường. Những móng vuốt hạch tâm cắm phập vào bê tông cốt thép, giúp anh leo lên như một con thạch sùng khổng lồ.
Khi vừa lên tới một ban công đổ nát ở độ cao hơn trăm mét, Thiên Anh dừng lại thở dốc một hơi. Đúng lúc này, giọng nói của Mít Đặc vang lên trong tâm trí:
“Chắc là đợi khi nào anh rảnh, tôi phải nhờ anh giúp một chút việc.”
Thiên Anh khẽ nheo mắt, gửi tín hiệu não bộ hỏi lại:
“Hửm? Cậu muốn nhờ tôi chuyện gì mà nghe nghiêm trọng thế?”
Mít Đặc không hề vòng vo, giọng nó mang theo một chút trầm tư máy móc:
“Cơ thể cơ khí của tôi đang gặp một số lỗi hệ thống và hao mòn linh kiện, nhưng tôi không thể tự mình tìm kiếm bộ phận thay thế phù hợp. Có điều chuyện này cũng chưa gấp, cứ đợi sau khi xong xuôi việc ở đây đã.”
Thiên Anh hơi ngạc nhiên, anh vừa tiếp tục leo lên vừa đáp:
“Ồ! Cậu đã bắt đầu tự nhận thức được các ‘lỗi’ trong cơ thể rồi sao? Chúc mừng nhé, cứ đà này thì ngày cậu tự hoàn thiện bản thân không còn xa.”
Mít Đặc thở dài một tiếng khô khốc:
“Phát hiện ra là một chuyện, còn sửa được hay không lại là chuyện khác. Tôi hoàn toàn bất lực trong việc tự can thiệp vật lý vào chính mình, nên mới phải cậy nhờ đến anh.”
Anh nhếch môi cười, đôi mắt xanh thẳm lấp lánh dưới ánh sáng yếu ớt:
“Tôi luôn sẵn lòng thôi, giúp cậu cũng chính là giúp tôi mà. Nói đi, tôi cần phải chuẩn bị những gì để ‘phẫu thuật’ cho cậu đây?”