-
Khúc Độc Hành Trong Đêm Trường Tận Thế
- Chương 141: ꧁༺ Sóng Ngầm Cuộn Chảy - Con Quỷ Phương Bắc Chuẩn Bị Cất Tiếng ༻꧂
Chương 141: ꧁༺ Sóng Ngầm Cuộn Chảy – Con Quỷ Phương Bắc Chuẩn Bị Cất Tiếng ༻꧂
—–o0o—–
Bên trong căn biệt thự xa hoa, trong căn phòng riêng biệt lập với tiếng nhạc xập xình bên ngoài, Ngô Quân Hùng và Lê Diệp Phàm đang ngồi đối diện nhau. Vẻ mệt mỏi giả tạo khi nãy lúc chia tay Lý Hắc Hổ đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là ánh mắt sắc lạnh của những kẻ đang nắm giữ dã tâm lớn.
Ngô Quân Hùng rót một ly rượu mạnh, trầm giọng hỏi: “Tôi thấy gã Lý Hắc Hổ kia không đáng tin. Cái bang Sọ Hổ đó hành sự quá phô trương. Hợp tác với hạng người này, chẳng khác nào tự đặt một con dao sau lưng mình.”
Lê Diệp Phàm khẽ gật đầu đồng tình, gương mặt lãng tử của hắn hiện lên vẻ suy tư: “Tôi cũng có cảm giác đó. Vậy theo anh, giữa lúc loạn lạc này, chúng ta nên bắt tay với ai để củng cố vị thế?”
“Anh thấy bang Mãng Xà ở khu phía Nam thế nào?” Quân Hùng đề xuất.
Diệp Phàm lắc đầu, vẻ mặt lộ rõ sự e dè: “Nghe nói Mãng Xà Bang và Chính Nghĩa Hội có mối quan hệ rất sâu sắc với kẻ thống trị phía Bắc. Nếu chúng ta bắt tay với họ, con đường tiến quân về phía Bắc của chúng ta chẳng phải bị chặn đứng ngay từ đầu sao?”
Ngô Quân Hùng sửng sốt, hắn đặt mạnh ly rượu xuống bàn: “Đừng nói với tôi là anh thực sự định lên khu phía Bắc để tranh giành địa bàn với con quái vật đó nhé? Hãy nhìn xem, ngay cả Sọ Hổ và Búa Rìu còn không dám động thủ trực diện, chúng ta lấy gì để đối kháng?”
Dù chưa một lần giáp mặt, nhưng chỉ riêng việc một cá nhân có thể độc chiếm khu vực phía Bắc giàu tài nguyên giữa vòng vây của các thế lực lớn đã đủ để Quân Hùng hiểu rằng, người kia không phải là kẻ mà bản thân có thể ứng phó.
Lý Hắc Hổ có thể bao biện bằng việc “thiếu nhân lực” nhưng kẻ có đầu óc đều biết đó chỉ là lời nói dối để che đậy nỗi sợ hãi. Nếu “Con Quỷ Phương Bắc” không mạnh đến mức tuyệt vọng, nơi đó đã sớm bị xâu xé từ lâu.
Trái ngược với sự lo lắng của bạn mình, Lê Diệp Phàm lại nở nụ cười tự tin: “Vì sao cứ phải chọn cách đối đầu? Chúng ta hoàn toàn có thể ngồi xuống nói chuyện tử tế với hắn. Tôi đã nghiên cứu rất kỹ hồ sơ về người này: chỉ cần không chạm vào vảy ngược của hắn, kẻ đó sẽ không chủ động tấn công.”
“Anh định làm gì?” Quân Hùng nhíu mày.
Lê Diệp Phàm nhún vai, nháy mắt tinh quái: “Chưa biết! Nhưng chúng ta còn thời gian để bàn bạc kỹ hơn, không việc gì phải vội vã đâm đầu vào chỗ chết.”
Quân Hùng đứng hình mất vài giây trước sự lạc quan của Diệp Phàm, rồi cũng bật cười. Hai gã trẻ tuổi bắt đầu chìm vào những toan tính mới, cố gắng tìm ra một con đường hẹp giữa các khe hở của những thế lực khổng lồ.
…
Cùng lúc đó, tại một ngôi nhà hoang nát bét cách căn cứ của Thiên Anh hơn mười dặm về phía Đông.
Trong bóng tối nồng nặc mùi ẩm mốc, mấy chục tay sát thủ đang tụ tập. Đây là những kẻ sống sót sau các đợt đụng độ lẻ tẻ trước đấy, trong đó có cả Lý Hải và Phạm Bằng. Bọn chúng đang chờ đợi một mệnh lệnh tối cao.
“VÙ… VÙ…!”
Một luồng gió lạnh đột ngột tràn vào phòng, cuốn theo bụi bặm bay mù mịt. Khi bụi trần lắng xuống, ba bóng đen đã xuất hiện giữa phòng từ bao giờ. Bọn chúng mặc đồ bó sát màu đen, che kín từ đầu đến chân, khiến không ai có thể phân biệt được giới tính hay diện mạo.
Sự xuất hiện quỷ dị này khiến đám sát thủ vốn dĩ kiêu ngạo cũng phải rùng mình, im bặt. Một trong ba bóng đen lên tiếng, giọng nói nhẹ nhàng nhưng mang theo áp lực nghẹt thở:
“Hôm nay gọi mọi người đến đây để thông báo một nhiệm vụ quan trọng. Giữ trật tự và chú ý lắng nghe.”
Dù có kẻ thầm mắng trong lòng về sự thần bí quá mức này, nhưng không một ai dám ho he. Bóng đen tiếp tục:
“Chuẩn bị vũ khí. Rạng sáng mai chúng ta sẽ hành động. Kế hoạch chi tiết sẽ được gửi đến từng người mười lăm phút trước khi xuất phát. Giải tán!”
…
Tại phòng giám sát căn cứ ngầm.
Thiên Anh đang ngồi trầm mặc, ánh mắt lam nhạt phản chiếu những vệt sáng từ hàng chục màn hình camera giám sát. Qua hệ thống hồng ngoại và cảm biến nhiệt, anh lặng lẽ theo dõi mọi chuyển động trong bán kính năm dặm.
Đêm nay, đã có hai lượt drone lảng vảng quanh khu vực của anh. Bản năng của một sát thủ chuyên nghiệp mách bảo anh rằng: giờ G đã điểm.
“Dùng drone do thám… chỉ có con người mới chơi trò này,” Thiên Anh rít một hơi xì gà sâu, làn khói xám cuộn tròn quanh chiếc mặt nạ đặt trên bàn.
Anh biết bọn chúng đã nắm được thông tin Thiên Lang và Bé Thanh đang tiến hóa. Bảy ngày im lặng của hai linh thú là cơ hội vàng mà kẻ thù không thể bỏ qua. Anh dự đoán cuộc tấn công sẽ diễn ra vào lúc rạng sáng – thời điểm con người lơ là nhất và các loài thú biến dị cũng bắt đầu rút về tổ.
Nhưng Thiên Anh không hề có ý định ngồi yên chờ đợi. Anh nhả ra một vòng khói, lẩm bẩm trong bóng tối:
“Bọn hắn ngày càng thiếu kiên nhẫn rồi. Muốn hầm trú ẩn của tôi sao? Muốn công nghệ của tôi sao? Được thôi, để xem tối nay có bao nhiêu kẻ mạng đủ lớn để quay về.”
Một mình đứng giữa pháo đài, bảo vệ ba người thân đang trong trạng thái mỏng manh nhất, sát khí của “Con Quỷ Phương Bắc” bắt đầu trỗi dậy, lạnh lẽo và tàn độc hơn bao giờ hết.