Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
thon-phe-van-van.jpg

Thôn Phệ Vạn Văn

Tháng 2 10, 2026
Chương 350: bia giới tân sinh - thông hướng vĩnh hằng lựa chọn Chương 349: nhân quả bế hoàn - truyền thừa cùng hủy diệt lựa chọn
tay-sai-bat-dau-bao-ve-me-ke-phan-dien.jpg

Tay Sai: Bắt Đầu Bảo Vệ Mẹ Kế Phản Diện

Tháng 2 4, 2026
Chương 224: bảo ta làm sao quả vải? Chương 222: nàng này, đoạn không thể lưu!
moi-giay-mot-kho-lau-binh-ta-la-vong-linh-thien-tai

Mỗi Giây Một Khô Lâu Binh, Ta Là Vong Linh Thiên Tai

Tháng 12 5, 2025
Chương 517: Chương cuối: Hừng Đông chi chiến! (2) Chương 516: Chương cuối: Hừng Đông chi chiến! (1)
chi-quai-thu

Chí Quái Thư

Tháng mười một 8, 2025
Chương 610: Thế gian nhưng có Thần Tiên? Chương 609: Từ khi chia tay đến giờ không có vấn đề gì chứ
hoanh-tao-dai-thien.jpg

Hoành Tảo Đại Thiên

Tháng 3 7, 2025
Chương 466. Đại kết cục Chương 465. Luyện hóa thiên địa

Hồng Hoang Hạo Thiên Đế? Sao Không Gọi Ta Là Ngọc Tổng

Tháng 4 24, 2025
Chương 249. Đại kết cục: Hỏng rồi, ta thành Hỗn Độn Thần Ma! Chương 248. Khai hoang! Bức Đại Đạo ra tay
Nhà Ta Quái Thú Sơ Trưởng Thành

Khủng Bố Lệnh Truy Nã

Tháng 1 16, 2025
Chương Lời cuối sách: Hai năm sau ( đại kết cục ) Chương 36. Một lần

Tiên Hoang Kiếp

Tháng 4 24, 2026
Chương 342: Lễ dị động không cải biến được kết cục đệ 325 Chương 341: Chiến Tứ Vương ngàn dặm 03 đệ 3
  1. Hồng Hoang Biên Niên Sử
  2. Chương 76: Truyền thừa
Prev
Next


Quên mật khẩu?

Chương 76: Truyền thừa

Hắn nhắm mắt trong thoáng chốc, cảm thụ rõ ràng hơn luồng khí tức rực cháy phát ra từ khối khoáng, tưởng như có thể đốt cháy máu huyết hắn từ bên trong.

“Cẩn thận.” – Giọng Như Yên trầm thấp.

“Vật này dù tốt nhưng quá nóng bạo, nếu tâm mạch bất ổn hoặc tâm niệm dao động sẽ dẫn đến bạo thể mà chết. Tuy nhiên, nếu ngươi dùng càn khôn tháp để dung luyện trước, rồi từ từ dẫn khí, sẽ giảm bớt được 80% nguy cơ.”

Dương Long mở mắt, ánh nhìn bình tĩnh nhưng sâu thẳm như biển lửa sục sôi. Hắn cẩn thận dùng linh lực phong ấn quanh khối Xích Viêm Tủy Tinh, rồi từ từ đóng nắp hộp lại như khép một ngọn lửa vẫn chưa cháy trọn.

Hắn quay sang nhìn Mộc Mộc, ánh mắt nghiêm túc, giọng nói trầm ổn nhưng không giấu nổi chút hưng phấn:

“Vật này… ta cần. Có thể giúp ta tăng thêm một bước tu vi.”

Mộc Mộc khẽ gật đầu, không nói gì. Nàng nhìn thấy rõ quyết tâm trong mắt hắn, nên không cần thêm lời.

Dương Long cẩn thận cất giữ chiếc hộp đỏ thẫm vào trong giới chỉ, ánh mắt sau đó chuyển sang chiếc hộp thứ hai – chiếc hộp ngọc màu xanh lam sẫm.

Dưới ánh mắt quan sát của Dương Long, Mộc Mộc lặng lẽ bước đến chiếc hộp ngọc màu xanh lam. Ánh sáng nhạt nhòa từ linh thạch phản chiếu lên gương mặt thanh tú của nàng, tạo nên một vẻ đẹp nhu hòa như nước chảy.

Bàn tay nàng vươn ra, đầu ngón tay khẽ lướt dọc theo hoa văn sóng nước uốn lượn trên nắp hộp, mỗi đường nét như mang theo ý vị của một thế giới yên ả, tĩnh lặng, giống như tâm cảnh của nàng lúc này. Giây phút ấy, cả không gian dường như lắng đọng.

Mộc Mộc đưa tay chạm vào nắp hộp – lạnh buốt như băng sơn vạn năm, hoàn toàn trái ngược với nhiệt khí của hộp thứ nhất. Cảm giác như một làn nước lạnh thấm vào da thịt, khiến đầu óc trở nên tỉnh táo, linh đài thanh minh.

“Tách…”

Nắp hộp khẽ bật mở, không có ánh sáng rực rỡ hay khí tức cường liệt tràn ra như chiếc hộp đầu tiên. Thay vào đó là một luồng hương thơm thanh mát, nhẹ nhàng lan tỏa trong không khí. Mùi hương ấy tựa như hương cỏ non sau một cơn mưa xuân, pha lẫn sương sớm trên đỉnh núi – dịu nhẹ, thanh tịnh, khiến người ta như trút bỏ tạp niệm trong lòng.

Bên trong hộp là một bình ngọc nhỏ, được chạm khắc tinh xảo từ ngọc bích xanh lục. Thân bình thanh mảnh thon dài, có nắp đậy kín, ánh ngọc dịu dàng như mặt nước hồ thu. Trên nắp bình có khắc một dòng chữ cổ rất nhỏ, nét bút lưu chuyển như mây bay nước chảy:

“Hộ Tâm Đan.”

Mộc Mộc nâng chiếc bình lên, cảm giác mát lạnh thấm vào da thịt, khiến tâm thần nàng càng thêm ổn định. Nàng nhẹ nhàng mở nắp bình – bên trong là ba viên đan dược tròn trịa, màu lam nhạt, lớp vỏ ngoài trong suốt như ngọc lưu ly, bên trong có ánh sáng lấp lánh, như những vì sao lặng lẽ chìm sâu trong đáy nước. Hương thơm thanh khiết lại thêm nồng đậm, tràn vào mũi khiến lòng người nhẹ tênh.

Ngay lúc ấy, giọng Như Yên vang lên trong đầu Dương Long, không còn nghịch ngợm như mọi khi mà mang theo sự nghiêm túc hiếm thấy:

“Đan dược này… không đơn giản. Đó là Hộ Tâm Đan, một loại đan dược hiếm thấy, luyện từ Tâm Hỏa Thủy Liên – linh hoa ngàn năm chỉ mọc bên bờ hỏa đàm thủy mạch giao nhau, phối hợp cùng Thiên Tinh Hoa Diễm – một loại diễm khí sinh ra từ linh tinh sa thiên thạch…”

“Đan này không phải để tăng tu vi, mà để hộ tâm, giữ nguyên thần bất loạn trong những thời khắc sinh tử khi luyện hỏa công, rèn chế pháp bảo, hoặc nhập định trong chân hỏa. Nó không chỉ bảo vệ tâm mạch mà còn có thể tạm thời ngăn linh hỏa phản phệ, cực kỳ quý giá.”

Dương Long hơi sững lại. Hắn nhìn về phía Mộc Mộc, thấy nàng đang yên lặng quan sát bình đan trong tay, ánh mắt có phần kinh ngạc lẫn xúc động, nhưng vẫn giữ vẻ điềm đạm vốn có, không hề tỏ ra tham lam.

Hắn trầm giọng, lên tiếng:

“Đan dược này không để tu luyện thông thường. Nó có thể bảo vệ ngươi khi dùng chân hỏa hoặc bị linh lực phản phệ. Trong những tình huống nguy hiểm, một viên có thể giữ được tính mạng.”

Nghe vậy, Mộc Mộc hơi giật mình. Nàng ngẩng đầu nhìn hắn, ánh mắt khẽ dao động:

“Thứ này… quý như vậy, ta….”

Dương Long khẽ mỉm cười, giọng nói bình thản nhưng dứt khoát:

“Ngươi đã chọn nó, tức là có duyên. Bảo vật gặp người hữu duyên, nên thuộc về ngươi.”

Mộc Mộc cắn nhẹ môi, đôi mắt ánh lên sự xúc động. Nàng không nói gì thêm, chỉ gật đầu nhẹ.

Sau đó, nàng cẩn thận đặt bình ngọc trở lại trong hộp, hai tay vuốt nhẹ nắp hộp như đang vuốt một làn nước lặng, rồi từ tốn thu hộp vào tay áo.

Sau khi mở xong hai hộp, hai người cùng nhìn về chiếc hộp cuối cùng, màu xanh lục sẫm, vẫn tỏa ra khí tức nhè nhẹ, như làn gió thổi qua một rừng trúc tĩnh mịch giữa đêm sâu. Không ai lên tiếng. Không ai cử động. Bởi lẽ khí tức kia, tuy yếu, lại mang theo một cảm giác khó diễn tả — không áp bách, không rực rỡ, mà như hơi thở của một linh hồn cổ xưa đang yên lặng ngủ say.

Mộc Mộc bước tới, lần này không chút do dự. Bàn tay nhỏ nhắn chạm lên nắp hộp, ngón tay run nhẹ, không phải vì sợ, mà vì có điều gì đó trong nàng đang vọng động. Một lực lượng vô hình… như kéo nàng về phía trước.

“Cạch…”

Tiếng nắp hộp bật mở rất khẽ. Không có luồng sáng nào bùng phát. Không có linh áp khiến người nghẹt thở. Thứ tỏa ra… là sự trầm lặng. Sâu kín.

Bên trong, lặng lẽ nằm đó là một miếng ngọc bội màu đỏ thẫm, hình dáng giống như một ngọn lửa đang cháy, nhưng không nhấp nháy, không lay động. Ánh sáng yếu ớt từ miếng ngọc không tỏa ra ngoài mà như tụ lại vào trong, ổn định, vững vàng, tựa như ngọn đèn bất diệt giữa đêm dài.

Miếng ngọc được đặt trong lớp vải đen nhung thô, xung quanh không có gì cả — không hoa văn, không phù chú, không phong ấn. Nhưng chính sự đơn giản ấy lại khiến người ta cảm thấy trang nghiêm, thiêng liêng.

Cả Dương Long và Mộc Mộc đều nhìn chằm chằm vào miếng ngọc bội, trong lòng dâng lên một sự tò mò khó tả. Bất chợt, Dương Long khẽ nhíu mày, ánh mắt hắn dừng lại ở hình dáng ngọn lửa trên miếng ngọc bội. Một ký ức chợt lóe lên trong đầu hắn – hình dáng này rất giống với hình lõm kỳ lạ trên tế đàn mà hắn đã quan sát trước đó.

“Mộc Mộc,” Dương Long khẽ nhắc, giọng có chút ngạc nhiên, “hình dáng này… rất giống với chỗ lõm trên tế đàn kia.”

Mộc Mộc giật mình, nàng cẩn thận cầm miếng ngọc bội lên, cảm nhận một sự ấm áp kỳ lạ lan tỏa từ nó. Không nói gì, nàng bước về phía tế đàn. Dương Long đi theo sau, ánh mắt dò xét.

Khi Mộc Mộc đặt miếng ngọc bội vào chỗ lõm trên tế đàn, không có bất kỳ động tĩnh nào xảy ra. Cả hai đều nín thở chờ đợi.

Đúng lúc này, giọng Như Yên vang lên trong đầu Dương Long, mang theo một sự gợi ý: “Dương Long, bảo cô bé thử nhỏ một giọt máu vào miếng ngọc bội xem sao. Có lẽ nó cần huyết mạch để kích hoạt.”

Dương Long liền nhắc.

Không chút chần chừ, Mộc Mộc cắn nhẹ đầu ngón tay, một giọt máu tươi đỏ thẫm rơi xuống bề mặt miếng ngọc bội.

Ngay khi giọt máu vừa chạm vào miếng ngọc, một âm thanh cổ xưa, trầm hùng vang vọng khắp đại sảnh:

“Huyết mạch tương thông… kẻ có duyên… truyền thừa luyện khí… khai mở…”

Ngay lập tức, miếng ngọc bội phát ra một luồng ánh sáng đỏ rực. Một hình chiếu hư ảo của một thân ảnh dần hiện ra phía trên miếng ngọc bội. Đó là một lão nhân với mái tóc bạc trắng như cước, khuôn mặt gầy gò nhưng ánh mắt vẫn sáng ngời, trên tay cầm một cây thương kỳ lạ với những hoa văn hình ngọn lửa đang bùng cháy.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

toan-dan-hai-dao-ta-o-cu-quy-tren-lung-xay-gia-vien.jpg
Toàn Dân Hải Đảo: Ta Ở Cự Quy Trên Lưng Xây Gia Viên
Tháng 2 1, 2025
dung-den-buc-ta-ta-chi-muon-nam-ngua-tu
Đừng Đến Bức Ta, Ta Chỉ Muốn Nằm Ngửa Tu
Tháng 10 20, 2025
de-cho-nguoi-xuyen-thanh-thong-thien-nguoi-dem-hong-hoang-sup-do.jpg
Để Cho Ngươi Xuyên Thành Thông Thiên, Ngươi Đem Hồng Hoang Sụp Đổ ?
Tháng 5 7, 2025
che-cui-muoi-nam-ve-sau-ta-cu-the-vo-dich.jpg
Chẻ Củi Mười Năm Về Sau, Ta Cử Thế Vô Địch
Tháng mười một 28, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP