– Khà khà, anh sợ hắn bắt cóc bà xã của anh đi mất.
Nhưng thanh niên đẹp trai bên cạnh lại không nghĩ được như thế, nghe nói tình địch trước mắt học trường Cao Đại, hắn nhịn không được lên tiếng khinh miệt:
– Lão Nhâm giỏi thật, chẳng những nuôi con gái lớn đến nhường này, mà ngay cả con rể cũng có rồi, chuyện vui như vậy cũng không nói sớm cho ta biết, lát nữa, đầu tiên lão phải tự phạt ba chén mới được.
– Anh biết thế là được, vậy phải tốt với em một chút, nếu không, có khi em thực sự bỏ trốn với người khác đấy.
– Nếu em dám trốn, cho dù có phải tới sao Hỏa thì anh cũng đuổi theo bắt em trở về.
olo
Hướng Nhật ghé sát vào bên tai Nhâm đại tiểu thư, cố ý thân mật hỏi:
Nói xong, nàng vùng thoát khỏi tay nam nhâm, vội vàng bước lên xe, dường như có chút ngượng ngùng vì đã thân mật với nam nhân ngay trước mắt ba mình.
Vừa nghe thế, đại thúc trung niên mới ý thức được mình vừa hỏi một câu ngớ ngẩn, thế này không phải là đang tạo cho tiểu tử kia một cơ hội thể hiện sao? Ai cũng thấy được đó là một chiếc nhẫn kim cương quý giá, theo tính toán của ông ta, giá của nó ít nhất không dưới 100 vạn, chắc chắn chỉ có người khác phái thân mật nhất mới có thể đưa tặng. Mà người khác phái này còn có thể là ai khác ngoài kẻ trước mặt – tình địch của con trai mình cơ chứ? Đồng thời ông ta cũng lấy làm kinh hãi, chiếc nhẫn kim cương ấy không phải một món trang sức bình thường, chỉ nhìn vào viên kim cương cực lớn cũng biết chiếc nhẫn này có giá trị không nhỏ, có thể mua tặng người khác chiếc nhẫn ấy, có lẽ không phải là gia đình bình thường. Vừa nghĩ như vậy, đại thúc trung niên không khỏi trở nên thận trọng, là người làm ăn buôn bán, ông ta cũng không muốn vì giúp thằng con trai vốn không có bao nhiêu hi vọng mà đắc tội với một người quyền thế.
Ba Nhâm Quân cũng đưa mắt thầm khen con gái, lý do này không tệ lắm.
– Ồ, Hướng tiên sinh cũng là sinh viên trường Cao Đại sao?
– Trên thế giới có rất nhiều hàng giả, Quân Quân…Tiểu thư cũng đừng bị lừa.
Sở dĩ tiếp tục tranh thủ giùm con trai, đó là vì ông ta tin chắc rằng, nếu bạn cũ cũng mới biết được con gái có bạn trai, vậy ắt hẳn không biết gì nhiều về tên “Trình Giảo Kim” này, rất dễ dàng có thể làm thay đổi ấn tượng trong lòng lão, chỉ cần đem so với con trai mình, phân ra cao thấp, đến lúc đó rất dễ dàng để có sự lựa chọn. Đối với con trai mình, đại thúc trung niên cực kỳ có lòng tin.
– Lão Nhâm, kia… không phải là con lão đấy chứ? Ta chưa từng nghe nói lão có đứa con trai lớn đến vậy.
-Là của Hướng Quỳ tặng cho cháu.
Hướng Nhật cười nịnh.
Đại thúc trung niên cũng không khách khí với hắn, lấy lại thực đơn lại, sau đó dặn dò hầu bàn đang đợi bên cạnh.
Trong lòng Nhâm Quân cảm thấy ngọt ngào không thôi, nhỏ nhẹ nói:
Đại thúc trung niên nghiêm mặt nói tiếp theo lại chuyển đề tài, nhìn về phía Nhâm Quân ở một bên và nói:
Phối hợp với câu trả lời, nàng còn ôm lấy cánh tay của nam nhân bên cạnh, rất ra dáng một thiếu nữ đang yêu.
Ba Nhâm Quân chọn đại vài món giá cả trung bình xong liền đặt thực đơn xuống, nhưng đại thúc trung niên lại có vẻ không hài lòng, lập tức cầm lấy thực đơn đưa cho thanh niên đẹp trai bên cạnh đang nóng lòng muốn chọn món, đồng thời đưa mắt ra hiệu với hắn.
Hướng Nhật lại rất bất mãn nhìn về phía Nhâm đại tiểu thư, lấy ánh mắt để biểu đạt ý tứ của mình, lại còn giảm cân, cứ giảm cân mãi thì em thực sự biến thành sào tre mất thôi.
Ba Nhâm Quân vốn có thói quen tiết kiệm, những nhà hàng cao cấp kiểu này, trước giờ ông đều rất ít vào, huống chi lần này lại là bạn cũ mời khách, mặc dù cũng biết bạn mình không phải không có tiền, nhưng trong lòng vẫn cứ thấy áy náy.
Đại thúc trung niên ho nhẹ một tiếng, ở dưới bàn kéo kéo ống tay áo con trai, sau đó mới nhìn Hướng Nhật và nói:
– Vớ vẩn, hắn có ý với anh thì có.
– Không phải vậy đâu, Lý thúc thúc, bởi vì muốn giảm cân, cho nên cháu không thể ăn những món quá nhiều dầu mỡ.
Đại thúc trung niên cũng cười híp mắt.
Vừa nói ánh mắt vừa liếc sang thanh niên đẹp trai đứng ở ghế lái phụ của chiếc BMW đang đắc ý nhìn về bên này.
Đại thúc trung niên sửng sốt, không nhịn được đánh mắt sang con trai bên cạnh, tiếp theo lại cao giọng cười ha hả, tuy nhiên tiếng cười có phần mất tự nhiên.
Nhâm Quân khẽ nhéo nam nhân một cái, ánh mắt có chút tức giận.
– Em thích ăn gì thì em tự biết, ai cần anh tham khảo giúp?
Đi ở giữa chính là dì út đã rời khỏi nhà mình hai ngày không thấy mặt, một trái một phải đi theo bên cạnh lại là… Tô Úc và Phương Oánh Oánh.
Hướng Nhật vươn tay túm lấy bàn tay nhỏ bé của nàng, nắm thật chặt.
Ba Nhâm Quân lắc đầu cười khổ, bước hai bước tiến vào trong xe.
– Được rồi, em biết trốn không thoát lòng bàn tay của anh rồi, vừa lòng anh chưa? Còn không mau lên xe, ba đang vẫy tay với chúng mình kìa.
– Lão Lý, cần gì phải lãng phí như vậy? Chúng ta vào đại một quán cơm nhỏ là được rồi.
Hoàn toàn là lời khách sáo, không hề nhiệt tình như lúc nói với cha con Nhâm Quân, chẳng qua chỉ là phép lịch sự tối thiểu.
Nhâm Quân đỏ mặt, nàng hừ nhẹ một tiếng:
– Lão cứ khách sáo với ta như vậy, có tin ta tuyệt giao với lão không!
Hướng Nhật còn đang nghi hoặc không hiểu tại sao ba người lại đi cùng nhau thì Phương Oánh Oánh tinh mắt phát hiện ra hắn, nàng nói gì đó với hai cô nàng bên cạnh, sau đó ba người cùng đi về phía bàn của hắn.
Hướng Nhật cũng biết nhờ chiếc nhẫn kim cương mà địa vị của bản thân đã được đề cao hơn rất nhiều, nhưng vẫn chỉ hờ hững nói:
Ba Nhâm Quân cũng hết cách, chỉ đành chấp nhận.
– Không cần đâu, chọn nhiều như vậy là đủ ăn rồi.
Thanh niên đẹp trai ở một bên mặc dù rất muốn nói vài câu với Nhâm Quân, để cho quan hệ hai người thân thiết thêm một chút, nhưng bởi vì có Hướng Nhật làm “kỳ đà cản mũi” hắn căn bản không biết nói gì, cũng không có đường nói chen vào, trong lòng không khỏi oán hận.
Hướng Nhật cười khinh miệt, chỉ là một thằng hề mà thôi, hắn cũng không thèm so đo với đối phương, quay đầu sang một bên. Vừa quay đầu là nhìn thấy ở cửa nhà hàng có ba nữ nhân tiến vào.
Đồ ăn chắc phải chờ một lát mới được mang lên, mấy người vừa ngồi đợi ở bàn ăn vừa tán gẫu, nhưng phần lớn là ba Nhâm Quân và đại thúc trung niên nói chuyện với nhau, câu chuyện chủ yếu đều xoay quanh đề tài của bọn họ.
Địa điểm dùng cơm nằm ở trung tâm thành phố, đó là một nhà hàng bốn sao, nơi này cũng có thể coi như là rất sang.
– Ra là vậy.
– Tự phạt cái gì, ta cũng là hôm nay trở về mới nghe Quân Quân nói.
Nhâm Quân đang cùng Hướng Nhật nói chuyện, nghe thấy câu hỏi của đại thúc trung niên thì cười hạnh phúc:
Hướng Nhật đi theo sau cùng, khẽ kéo kéo Nhâm Quân bên cạnh, hạ thấp giọng chỉ đủ cho hai người nghe được.
Mấy người rời khỏi sân bay, lúc này đại thúc trung niên mới phát hiện sự có mặt của Hướng Nhật bên cạnh, thấy hắn và Nhâm Quân đi sát cạnh nhau trông rất thân mật, có chút nghi hoặc nhìn đại thúc dễ nhìn và nói:
– Quân Quân, chiếc nhẫn của cháu rất đẹp, không biết mua ở đâu thế?
– Ăn gì thì mọi người cứ gọi thoải mái, nói trước nhé, đừng tiết kiệm giùm ta, cái gì đáng tiêu thì phải tiêu, quan trọng nhất là ăn cho đã.
Nói thì như khen ngợi, nhưng vẻ mặt rõ ràng là xem thường. Hắn vốn định mỉa mai thêm vài câu, đột nhiên lại bắt gặp Nhâm Quân đang lạnh lùng lườm mình, lập tức nhớ ra nàng cũng học Cao Đại, nhất thời mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, vội đổi giọng:
Thấy ba mình lâm vào trầm tư, thanh niên đẹp trai rất tức giận, đương nhiên ánh mắt hắn cũng sành sỏi, chiếc nhẫn kim cương kia đúng là của hiếm, nhưng trong lòng lại không phục, nên cố ý nói bằng giọng khinh thường:
Nhâm Quân kiều mỵ lườm hắn một cái, rồi lại nhìn vào thực đơn trong tay, thật sự nàng không có ý tứ như ba mình, cho rằng nếu đã ra ngoài dùng cơm thì đương nhiên phải chọn thứ mà mình thích ăn.
Nhìn hai người tình chàng ý thiếp quấn quýt bên nhau, trong mắt thanh niên đẹp trai đứng cạnh ghế lái phụ lóe lên chút u ám.
Đúng là gió chiều nào xoay chiều ấy nhanh vô cùng, nhanh đến nỗi người ngoài xoay chuyển đầu óc theo không kịp.
– Ta nói cháu đó, Quân Quân, cháu đừng học theo ba mình, ba cháu chỉ được cái xấu tính, cháu muốn ăn gì cứ chọn, ngàn vạn lần không nên khách khí, nếu cháu cứ như vậy, lần sau thúc thúc cũng không dám mời khách nữa.
Nhưng nãy giờ mình chỉ lo cùng bạn cũ nói chuyện trên trời dưới đất, không để ý đến con trai đang bên cạnh, cho dù nó có tài giỏi đến đâu, nếu không có cơ hội thể hiện, bạn cũ cũng không thấy được gì, đương nhiên càng không nói đến việc phân ra cao thấp. Đúng lúc đang sốt ruột, bỗng ông ta vô tình liếc thấy chiếc nhẫn lấp lánh ánh sáng trên ngón tay Nhâm Quân, nhất thời cũng không nghĩ nhiều, buột miệng nói:
– Cao Đại cũng rất tốt, thật ra tôi cũng muốn học ở đó, nhưng ba lại cho tôi ra nước ngoài du học, cho nên không có cơ hội thi vào Cao Đại.
– Tôi vẫn còn là sinh viên, học cùng trường với Quân Quân.
– Được rồi, cháu ăn ít lắm, thế này đã nhiều quá rồi.
Nhưng đúng lúc này Ba Nhâm Quân bên cạnh lại ho nhẹ một tiếng, ánh mắt hơi mang theo ý trách móc nhìn về phía nàng.
– Nó là bạn trai của Quân Quân.
Đại thúc trung niên đã sớm thấy được ánh mắt ám thị của ba Nhâm Quân dành cho con gái, ông ta cũng hiểu rõ tính tình của bạn mình, nhìn Nhâm Quân với vẻ hơi bất mãn và nói:
Bắt gặp ánh mắt của ba mình, Nhâm Quân lập tức nhớ ra thói quen của ông, biết ông không muốn nàng chọn món gì đắt quá, liền vội vàng ra vẻ tỉnh bơ chọn mấy món chay rẻ tiền, sau đó mới lên tiếng:
Hướng Nhật rất muốn bắt đại thúc trung niên phải dốc hầu bao một lần, nhưng cân nhắc đến việc bên cạnh còn có cha vợ tương lai, hắn cũng không muốn quá càn rỡ, chỉ cười nhạt:!