An Tâm đứng bên cạnh bèn giải cứu thay nàng, chăm chú nhìn thẳng vào Sở Từ, vẻ mặt không chút thiện ý nói:
Tinh Tinh vốn là kẻ lão luyện, thấy thái độ thân mật của đám nữ nhân với Hướng Nhật, trong lòng bèn hiểu ra, liền nhìn An đại tiểu thư nói:
Tinh Tinh hừ một tiếng:
Chỉ số thông minh của ngươi mới “cao” đến khiếp người! Tinh Tinh trong lòng thầm chửi một câu. Cũng biết rõ tên gia hỏa này đến chết vẫn sỹ diện, nên cũng không vạch trần khuôn mặt thực của tên súc sinh.
Hướng Nhật nhìn qua loa, lại nháy mắt với hai tên gia súc ở bên cạnh, quay người rồi chuồn đi. Không phải hắn không muốn ở lại cùng mấy đại tiểu thư, mà là hiện giờ còn có một việc quan trọng hơn đang chờ hắn và tên anh vợ dâm đãng thương lượng.
– Chính là mua một ít quần áo gì đó, đã mua xong rồi, đang chuẩn bị đi về thì không ngờ chạm trán bọn em. Được rồi, nữ nhân kia … à, dì út đâu rồi?
– Hướng Quỳ!
– Các ngươi đi cướp của bọn buôn ma túy sao?
– Ta đến Bắc Hải không mang theo nhiều tiền, lại xấu hổ không dám mượn đám tình nhân kia của ngươi, đúng lúc chạm trán ngươi, không tìm ngươi để mượn thì tìm ai? Yên tâm, ta sẽ trả lại cho ngươi!
Tinh Tinh giơ ngón tay cái lên nhưng ánh mắt lại quét xéo về phía Sở Từ ở bên cạnh.
Nói xong, phối hợp với lời nói, Tinh Tinh đưa tay chỉ vào Hướng Nhật đang chuẩn bị xem kịch vui.
– Ai nói là không cần? Ruồi bọ có nhỏ đi nữa thì cũng là thịt.
– Ngươi có cho mượn không?
Đem chi phiếu cất vào trong ngực, nàng lại như vô tình nói:
– Cái này cũng không hiểu? Câu ta vừa nói với câu nói đằng trước là nối liền nhau, chỉ là Tinh Tinh nhà ngươi chưa nghe ta nói hết lời đã đánh rắm loạn lên, lẽ nào ngươi tự mình không thể liên hệ chút gì sao? Ta hỏi các ngươi đi cướp à, xong lại nghĩ chắc các ngươi “không làm” chuyện ngu ngốc đó, một câu đơn giản như vậy mà đầu óc ngươi cũng không hiểu ý, chỉ số thông minh của ngươi quả nhiên cao đến khiếp người!
– Con rùa chó chết, ta thấy ánh mắt những mỹ nữ đó nhìn ngươi dường như rất dâm đãng đó, không phải tất cả đều là tình nhân của ngươi chứ?
– Mẹ kiếp!
Phải nói nơi lân cận gần nhất lại vừa có thể yên tĩnh nói chuyện phiếm cũng chỉ có văn phòng của Tinh Tinh, mấy người đương nhiên sẽ không bỏ qua nơi lý tưởng này.
Vì không biết chắc nữ nhân tóc ngắn ở trước mặt này và Sở Sở có quan hệ gì nên Sở Từ cũng không dám tùy tiện mở miệng.
– Nói muốn gặp ta là gặp được sao, còn phải xem ta ngày mai có rảnh gặp hay không, tâm trạng tốt hay không. Nếu như không rảnh, tâm trạng lại không tốt thì xin lỗi, để cho thằng cha muốn gặp ta chờ đi thôi, đợi ngày nào tâm trạng ta được tốt lại rảnh thì mới nói sau.
Dịch Tiểu Quân đi đến gần, cũng không vội nói chuyện, đầu tiên là cẩn thận chăm chú nhìn Hướng Nhật, tiếp đến mới liếc qua Tinh Tinh và tên anh vợ dâm đãng ở bên cạnh:
– Lợi hại, ta đếm một lượt, ít nhất cũng 8, 9 em, trước mặt anh vợ còn dám hung hăng càn quấy như vậy, xem như ta phục nhà ngươi.
Em có nói lời này sao? Hướng Nhật trong lòng ngạc nhiên nhưng vẻ mặt lại không phủ nhận:
– Đừng nói nhảm nữa, đi nhanh lên, ta thật rất muốn biết hai tên súc sinh các ngươi lần này tìm ta rốt cuộc có chuyện tốt lành gì.
“Ồ.” Dì út đã nói, mấy nữ nhân tự nhiên không có ý khiến, chào ba tên súc sinh rồi thướt tha rời đi.
Tinh Tinh dùng tay làm ra động tác khinh thường theo tiêu chuẩn quốc tế, cũng không có ý giả thần giả quỷ nữa, trực tiếp hỏi:
Anh vợ? An Tâm liếc qua Sở Từ ở bên cạnh, hừ một tiếng có vẻ hơi ghen tuông, hỏi:
– Trên người ngươi có tiền không?
An Tâm lại bắn ánh mắt hướng sang Tinh Tinh nói:
– Đồ con thỏ, không phải là ngươi yêu thích nhất những việc thế này sao?
Một trăm vạn còn chê ít? Nữ nhân này tiêu tiền còn nhanh hơn nước chảy, ai lấy phải nàng thì đúng là xui xẻo, Hướng Nhật cũng sẽ không ngốc như trước đây, để cho nàng tự điền, có quỷ mới biết nữ nhân này có lại điền một chuỗi dài như lần trước không.
– Không nói lung tung, không nói lung tung nữa, ha ha …
Hướng Nhật tức giận đến trợn mắt, thò tay định lấy chi phiếu về.
Gã anh vợ dâm đãng tựa như không nghe thấy những lời gây chia rẽ của Tinh Tinh, nét mặt không chút biểu tình nói:
Tiếp theo đó, mấy vị đại tiểu thư do Sở Sở dẫn đầu cùng ào tới, vây quanh người Hướng Nhật, đám nam nữ bên trong cửa hàng thấy được đều mở to hai mắt, kinh ngạc ghen ghét không thôi.
– Việc buôn bán bột mỳ lần này ngươi có làm hay không?
Sở Sở mặt đỏ bừng, tay chân luống cuống, đứng ở một bên cũng không biết nói gì cho phải.
– Có ý gì đây?
Sở Sở ở trong mỹ nữ quân đoàn nhìn thấy đại ca Sở Từ đứng bên cạnh nam nhân thì có chút ngượng ngùng. Vừa rồi vì quá chú ý đến nam nhân nên không phát hiện ra đại ca cũng ở đây, trong lòng liền có chút xấu hổ.
– Nói trước, thời gian của ta rất quý giá, không thể bị chậm trễ vì hai tên súc sinh các ngươi.
– Hướng Quỳ, anh đến làm gì? Không phải phải chờ chúng em ở nhà sao?
Sở Từ trả lời vô cùng lưu loát dứt khoát.
Không đúng, còn thiếu một người! Hướng Nhật đột nhiên phát hiện đám nữ nhân trong nhà còn thiếu Dịch Tiểu Quân, dì út của hắn trên danh nghĩa. Trong khi hắn đang thầm suy đoán nữ nhân kia đi đâu thì quân đoàn mỹ nữ đối diện cũng phát hiện ra hắn liền kinh ngạc và vui mừng la lên:
Sở Từ nét mặt có chút biến đổi, liếc nhìn Hướng Nhật ở bên cạnh, lại nhìn Sở Sở thấy vẻ mặt không có gì khác thường liền làm bộ uể oải nói:
Hướng Nhật nghe thấy không nhịn được cười, đối với những lời nói này của An Tâm cực kỳ đồng ý, ném cho cô nàng một cái nhìn tán thưởng, thầm nghĩ tối nay quay về lão công sẽ khen thưởng thật tốt cho nàng!
– Hảo tỷ muội của Sở Sở? Làm sao tôi chưa từng nghe nói qua nhỉ?
Lời nói vừa dứt, liền thấy ngay Dịch Tiểu Quân trên tay cầm theo túi lớn túi nhỏ đang từ cách đó không xa đi tới, vẻ mặt mang theo một chút vẻ âm trầm.
Bột mỳ là cái gì, Sở Từ tự nhiên sẽ không xem cái Tinh Tinh vừa nói thật sự là bột mỳ, ánh mắt hơi lóe lên nhưng mặt vẫn bình tỉnh hỏi:
Một câu không ra đầu ra đũa khiến Tinh Tinh nhất thời không kịp phản ứng, trái lại Hướng Nhật đứng xem ở ngoài đã nở nụ cười.
– Phải thì sao?
– Không cần thì quên đi!
Sở Tử vẻ mặt lạnh lùng, đối với việc phân chia lợi nhuận một điểm cũng không để ý.
Dịch Tiểu Quân lắc đầu, cũng không giải thích.
– Tôi là hảo tỷ muội của Sở Sở!
– Nói nhảm nhiều như vậy làm gì, ngươi có làm hay không?
Còn chưa nói xong, Sở Từ lại đột nhiên từ trong miệng xuất ra những lời này.
– Có việc thông báo cho ngươi biết, ngày mai có người muốn gặp ngươi, ngươi tốt nhất nên có tâm lý chuẩn bị.
Nói xong bèn xung phong đi trước.
– Ai muốn gặp ta?
Dịch Tiểu Quân cũng không trả lời, dẫn nam nhân đến chỗ xa để đám nữ nhân bên kia không nghe được hai người nói chuyện rồi mới hỏi:
Hướng Nhật nóng lòng muốn rời khỏi chỗ này, cũng không so đo với nàng, tiện tay rút ra một cuốn chi phiếu, điền lên một tờ rồi đưa đến.
Một câu em dâu khiến An Tâm mở cờ trong bụng, hừ nhẹ một tiếng:
An Tâm khẽ nhíu lông mày.
– Đi? Đi đâu? Xú tiểu tử, còn không đứng lại cho ta!
Sở Từ mặt không còn kiên nhẫn, nhìn Tinh Tinh như nhìn thằng ngốc nói:
– Trước hết đi theo ta, ta có lời muốn nói với ngươi.
– Ngươi sẽ không nói với ta là lão già kia đã đến Bắc Hải chứ?
– Đại ca?
– Sở Sở.
An Tâm có chút kiêu ngạo nói.
Tinh Tinh lập tức làm ra vẻ bó tay, nhún vai nói:
– Không phải là lão già!
Dịch Tiểu Quân nhìn thấy có chút không dám tin.
– Ồ, vậy bọn em cứ đi mua đi, bọn anh đi trước.
Hướng Nhật cười khan hắc hắc vài tiếng, dừng bước chân.
– Mua cái gì?
Hướng Nhật vốn muốn quay người rời khỏi, nghe thấy Dịch Tiểu Quân nói vậy tức thì dừng lại hỏi:
– Ngươi lại muốn dọa dẫm ta?
Dịch Tiểu Quân mở trừng hai mắt:
– Ngươi khẳng định muốn làm? Được rồi, số tiền kiếm được chúng ta ba người chia đều, không ai hơn ai.
Sở Từ và Tinh Tinh đồng thời chết lặng, mặt lộ vẻ cổ quái nhìn Hường Nhật, tên giả hỏa này còn bị làm hỏng sao? Bản thân hắn cũng đã là nhân vật làm hỏng người khác rồi.
Thấy câu chuyện đã dịu đi, Tinh Tinh nào còn dám kiếm phiền phức, liền vội vàng thuận theo lời nàng mà vuốt đuôi.
– 200 kg.
Hướng Nhật có chút không hiểu rõ, làm ra vẻ thần thần bí bí.
– Anh cùng anh vợ đến mua một số thứ.
An Tâm dường như cũng quên sự chất vấn vừa rồi, đem ánh mắt đảo trên người nam nhân bên cạnh, dịu dàng hỏi:
– Vậy thì quên đi.
Sở Từ mặt không chút biểu tình cũng bị số lượng vĩ đại này làm cho kinh ngạc.
– Vừa mới nói là mua đồ, lập tức sẽ quay lại, kỳ lạ, đi lâu như vậy rồi …
– Lẽ nào không đúng sao?
– Giờ thì có thể nói được chưa? Xem hai người các ngươi làm ra vẻ thần bí như vậy, chẳng lẽ là việc không thể để người khác biết hay sao?
– Giờ mới nhìn thấy ta?
– Không làm!
– Cho mượn, ta cho mượn!
– Sở Sở, An An, … chúng ta đi thôi, còn có rất nhiều thứ phải mua, chớ để lỡ thời gian.
– Còn có cái tên phát dục không giống nhân loại này nữa, hai người bọn anh không được làm hỏng Hướng Quỳ nhà tôi.
Tinh Tinh cười hắc hắc, giọng nói tràn đầy ý tứ hạ lưu:
– Làm hỏng … hắn?
– Đó là không thể!
– Ta nói cho em dâu biết, cô không thể đổ oan cho chúng tôi, chỉ tên gia hỏa này mới có thể tự hắn làm hỏng hắn, còn người khác thì đều bị hắn làm hỏng.
– Cô là …
Hướng Nhật còn chưa trả lời thì tên anh vợ dâm đãng ở bên cạnh đã ho lên một tiếng, dường như là để người khác chú ý vào mình, giành quyền hét trước:
Con người không thể quá vô sỉ, một khi vô sỉ đến trình độ này thì không phải là người nữa mà là Tinh Tinh! Hướng Nhật trong lòng đem động vật nào đó định nghĩa thành danh từ vô sỉ.
Hướng Nhật lập tức vạch trần âm mưu của nàng.
Dịch Tiểu Quân dường như không nghe thấy những lời này, kêu lên với đám nữ nhân ở đằng xa:
Hướng Nhật cũng không muốn giới thiệu dài dòng, tùy ý nói qua loa.
Một lần nữa vào trong văn phòng của Tinh Tinh, Hướng Nhật còn chưa kịp chiếm cái ghế dựa duy nhất trong phòng thì tên anh vợ dâm đãng đã nhỏ dãi ngồi xuống, rồi đưa tay vứt gói đựng quần áo và chăn vừa mới mua lên trên bàn, thản nhiên nói:
– Dọa dẫm cái gì?
– Dù sao ngày mai ngươi có thể gặp được, đến lúc đó ngươi sẽ biết là ai.
Hướng Nhật lập tức phản ứng:
Hướng Nhật cũng không buồn giải thích, tức giận nói:
Trước mặt đám nữ nhân, Hướng Nhật cũng không tiện xưng hô dì út thành “nữ nhân kia” tạm thời để cho nữ nhân kia chiếm chút tiện nghi vậy
– Chắc phải đợi mấy trăm nghìn năm nhỉ?
Dịch Tiểu Quân dường như chỉ là thuận miệng hỏi, cũng không truy cứu thân phận của Tinh Tinh và tên anh vợ dâm đãng, đưa gói to cầm ở tay trái chuyển sang tay phải, kéo tay Hướng Nhật chạy và nói:
Dịch Tiểu Quân không phủ nhận, cũng không thừa nhận, hỏi trực tiếp:
– Hai người họ là ai?
Sở Từ không đồng ý cũng chẳng phủ nhận, cười lạnh nói:
Sở Từ trên mặt có chút bất mãn, thói đời gì thế này, muội muội có nam nhân thì không thèm đếm xỉa gì đến bản thân ca ca này, quả đúng là muội muội xuất giá giống như là nước đổ đi (nước đổ đi thì không thu hồi lại được).
– Anh chính là ca ca của Sở Sở? Là tên công tử bột, Sở đại thiếu gia?!