Chửi bất công xã hội cũng được, chửi bọn tham nhũng, bọn đại gia dùng tiền bố mẹ cướp được của dân mà xài cũng ok, tự sướng cũng được, độc bá thiên hạ, thâu tóm thế giới cũng chẳng sao? Nhưng để mà tuyên dương những hành động buôn lậu thuốc phiện mà không chịu sự trừng phạt nào thì không được. Anh em đừng dùng hàng, đừng để người nước ngoài khi nói về thanh niên Việt Nam hay có câu: “Mẹ, 10 thằng thanh niên Việt thì đến 6 thằng nghiện…”
– Cửa hàng bách hóa.
Tiện thể hắn liệt kê một chuỗi “đồ vật” không có ở trong quốc nội.
Anh vợ dâm đãng mặt không đỏ nói.
Nghe được người ta muốn trách cứ mình, nữ nhân viên bán hàng bắt đầu luống cuống, sự tình này quan hệ tới vấn đề bát cơm, nàng cũng không thể không mềm yếu, trong hốc mắt bắt đầu thấy làn sương, cầu khẩn nói:
– Lão tử là loại người nào chứ, lão tử tuyệt đối đánh mà không nắm chắc, điểm ấy ngươi không rõ ràng lắm sao?
Hai chữ nhẹ nhàng từ trong miệng Tinh Tinh phun ra.
Tinh Tinh chỉnh sắc hỏi.
Hướng Nhật vẻ mặt bất mãn nói, đã sớm nên gọi tên kia tới từ lâu rồi, còn bắt lão tử ngồi nghe ngươi lải nhải sao.
Dâm thú này, làm ví dụ mà cũng về phương diện kia, Hướng Nhật cũng than phục hắn, thở dài đáp:
Ngây người một lát lâu, Tinh Tinh mới từ trạng thái si ngốc tỉnh lại, trước tiên hắn tự véo vào mặt mình, sau đó mới nhìn Hướng Nhật, giống như là nhìn quái vật:
Tinh Tinh lại vung tay lên, hào khí bốc lên mây mà nói:
Tới cửa hàng bách hóa, Hướng Nhật và Tinh Tinh hai người tiến về chỗ buôn bán quần áo và trang sức, thấy phía quầy trả tiền có một người đang đứng tranh luận với nhân viên bán hàng, nhìn kỹ lại đúng là thằng anh vợ dâm đãng. Hai người đang liếc nhau, trong lòng có chút rõ ràng, khó trách hắn nói không có lối thoát, hóa ra đang ở chỗ này tán gái.
– Xấu xa mới chính là ngươi.
Tinh Tinh mặt dày đỏ lên, giả vờ ngượng ngùng nói:
– Là ta? Nàng nói là ta nói nàng bọc lại?
Hướng Nhật chấn động, thỏ không phải là biệt hiệu của ông anh vợ dâm đãng của mình sao? Lúc trước khi ba con súc vật tụ tập, hắn nghe được rõ ràng, còn tưởng rằng đó là từ đặc biệt.
Bọn dịch giả tụi mình vẫn để chương này vì cho nó liền mạch nhưng khuyến cáo chẳng cần đọc nó!
– Ta nói này tiểu thư, nàng không phải đang lầm đó chứ? Ta rõ ràng chỉ cần bộ y phục này, quần này ta đâu có muốn, vì sao lại đóng gói giúp ta cơ chứ? Dạng cường mại như thế này, cũng là tác phong của thương trường các người sao?
– Được rồi, vừa mới nói ngươi có đường thoát hàng ra ngoài, có nắm chắc hay không? Phải biết, loại sự tình như thế này không được có chút sai lầm nào.
– Tán gái? Ai nói lão tử tán gái, lão tử cao cao tại thượng cho tới bây giờ chỉ có con gái tán, làm sao có thể chủ động đi tán gái?
Tinh Tinh cười ha ha, tiện tay nắm điện thoại trên bàn làm việc.
– Mời ngài ăn cơm?
– Không cần, tiên sinh, ta lấy đồ ra cho tiên sinh.
– Ta hỏi ngươi, ngươi có mấy con đường đem thứ này ra ngoài?!