Chương 573: Hắc Thiên
Nhưng đứng trước sức mạnh tuyệt đối, mọi sự giãy dụa đều trở nên nhỏ bé và vô nghĩa.
Xoẹt!
Trong khoảnh khắc, đạo đao khí lạnh lẽo kia trực tiếp chém ngang thân thể hắn không có chút trì trệ nào.
Thân thể bị bổ làm hai nửa gọn gàng, máu đen pha lẫn ma khí bắn tung tóe trong không trung.
Thế nhưng đao khí ấy vẫn chưa hề dừng lại.
Sau khi chém xuyên qua cơ thể Hắc Thiên, nó tiếp tục lao thẳng xuống phần chiến trường bên dưới, mang theo uy thế không thể cản phá.
Ầm!
Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, âm thanh chấn động khiến vô số sinh linh trên chiến trường đều run rẩy.
Khói bụi mù mịt cuộn lên, che khuất cả bầu trời.
Ngay sau đó, một đạo khe rãnh khổng lồ hiện ra, kéo dài không biết bao nhiêu vạn dặm, như thể có người dùng lưỡi đao xé toạc cả đại địa.
Địa hình vốn đã tan hoang nay lại càng trở nên thê thảm.
Còn Hắc Thiên lúc này, dù thân thể chỉ còn lại một nửa, nhưng hắn vẫn chưa chết.
Ma tộc sinh mệnh lực vốn cường hãn, cộng thêm tu vi thâm hậu, khiến hắn chỉ rơi vào trạng thái trọng thương.
Hắc Thiên từ trên không trung rơi thẳng xuống, thân thể tàn tạ đâm sầm vào mặt đất bên dưới, tạo thành một cái hố không lớn nhưng sâu hoắm.
Đất đá văng tung tóe, hắn nằm trong đó, ma khí quanh thân hỗn loạn không ổn định.
Đúng lúc này, một tên nhân loại cường giả từ đằng xa bay tới.
Mỗi bước chân của hắn như giẫm lên hư không, khí tức bá đạo cuộn trào.
Hắn đứng lơ lửng trên không trung, cúi đầu nhìn xuống, khóe miệng nhếch lên cười lạnh:
“Hừ! Hắc Thiên, để xem lần này ngươi còn có thể chạy đi đâu.”
Người này cầm trong tay một thanh đại đao đen tuyền, lưỡi đao lạnh lẽo và sắc bén.
Sát khí trên thân đao tràn ngập, giống như đã uống máu vô số sinh linh.
Hiển nhiên, đạo đao khí kinh khủng vừa rồi chính là do hắn chém ra.
Hắc Thiên cố gắng chống tay nâng nửa thân thể còn lại lên, miệng phun ra một ngụm máu tươi.
Hắn khẽ nhếch môi, trên gương mặt tái nhợt lộ ra nụ cười khinh thường:
“Hừ! Nhân loại ngươi đắc ý cái gì? Giết được ta thì sao? Ha ha, ta cũng chỉ là một tiểu lâu la thôi.”
Hắn hít một hơi thật sâu, giọng nói khàn khàn nhưng lại mang theo sự cuồng nhiệt khó hiểu:
“Các ngươi… và tất cả sinh linh Chư Thiên này, sớm muộn gì cũng sẽ trở thành thức ăn của ‘chủ nhân’.”
Càng nói, ánh mắt Hắc Thiên càng trở nên điên cuồng, trong giọng nói tràn ngập sự kích động cùng sùng bái, tựa như nhắc đến một tồn tại chí cao vô thượng.
Tên nhân loại cường giả nghe vậy sắc mặt lập tức trầm xuống, lửa giận bốc lên, hắn chửi ầm lên không chút kiêng dè:
“Thức ăn cm ngươi! Lão tử đến lúc đó nhất định phải đi một bãi thật to vào trong miệng ‘chủ nhân’ của ngươi, rồi hỏi xem nó có vị gì!”
Hắn càng chửi càng thuận mồm, lời lẽ thô tục nối tiếp nhau như súng máy bắn không ngừng, hoàn toàn không cho Hắc Thiên cơ hội chen vào.
“Đủ rồi!”
Đúng lúc này, một tên nhân loại cường giả khác ở gần đó rốt cuộc cũng nhịn không được lên tiếng.
Giọng nói trầm thấp nhưng mang theo uy nghiêm: “Huyết Đao, đừng nhiều lời nữa, mau kết thúc đi.”
Huyết Đao nghe vậy khẽ gãi gãi đầu, có chút không cam lòng, miệng lẩm bẩm:
“Thật là… Ta còn chưa chửi đủ.”
Mặc dù miệng thì nói vậy, nhưng hắn vẫn rất thành thật nâng cao đại đao trong tay.
Lưỡi đao rung nhẹ, sát khí hội tụ, rõ ràng là chuẩn bị ra tay kết liễu Hắc Thiên, không cho hắn thêm bất kỳ cơ hội nào.
Thế nhưng đúng vào thời khắc này, một cảm giác nguy cơ mãnh liệt đột ngột ập tới.
Cảm giác ấy như lưỡi dao lạnh đặt sát cổ, khiến toàn thân Huyết Đao nổi da gà.
Sắc mặt hắn đại biến, không kịp suy nghĩ thêm nửa chữ, trong nháy mắt liền biến mất khỏi vị trí cũ.
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, một đạo rợn sóng vô hình quét ngang qua không gian nơi hắn vừa đứng.
Không khí vù vù rung động, từng lớp hư không run rẩy như sắp vỡ vụn.
Rắc!
Ngay tại vị trí tên Ma tộc nằm, từng tầng không gian sụp đổ liên tiếp, tạo thành một cái hố khổng lồ đen kịt, sâu không thấy đáy.
Ánh sáng bị nuốt chửng, ngay cả âm thanh cũng dường như biến mất.
Tên Ma tộc Hắc Thiên còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra, chỉ trong nháy mắt liền bị cái hố đen kia hút thẳng vào bên trong, thân ảnh hoàn toàn biến mất.
“Chết tiệt!”
Thấy cảnh này, Huyết Đao tức đến mức đầu óc nóng lên, sát khí bùng phát.
Hắn theo bản năng định xông thẳng vào trong hố đen, muốn truy sát tên Ma tộc cho đến cùng.
“Đừng vào đó!”
Tuy nhiên, Huyết Đao còn chưa kịp hành động thì bả vai đã bị một bàn tay mạnh mẽ giữ chặt lại, lực đạo trầm ổn khiến hắn lập tức tỉnh táo lại.
Nhìn xem cái hố đen kịt trước mặt, nơi không gian vẫn còn đang vặn vẹo và phát ra từng đợt rung động yếu ớt, Huyết Đao nhịn không được khẽ rùng mình.
Lúc này hắn mới thực sự cảm nhận được sự đáng sợ của thứ vừa rồi.
Nếu không phải có người kịp thời giữ hắn lại, chỉ sợ bây giờ hắn đã theo chân tên Ma tộc kia, bị cuốn vào bên trong không biết sống chết ra sao.
Nghĩ đến đây, Huyết Đao lòng tràn đầy cảm kích, xoay người lại định mở miệng cảm ơn.
Nhưng vừa mới nhìn rõ gương mặt của đối phương, cả người hắn lập tức cứng đờ, tựa như bị sét đánh.
Sắc mặt trong nháy mắt biến đổi, hắn giật mình vội vàng khom người chắp tay hành lễ, thái độ cung kính đến cực điểm.
“Tiền bối đại giá quang lâm, vãn bối thật sự vô cùng vinh hạnh! Nếu không có tiền bối, có lẽ ta đã xong đời rồi…”
Huyết Đao vừa nói vừa cúi đầu thật thấp, giọng nói run run mang theo vài phần kính sợ phát ra từ đáy lòng.
Lời nói như mở cống, hắn bắt đầu lảm nhảm không dứt, gương mặt hiện lên vẻ tiếc nuối xen lẫn khó chịu:
“Aizz, chỉ tiếc là ta còn chưa kịp kết liễu tên Hắc Thiên kia…”
Còn người được hắn gọi là tiền bối kia, bề ngoài là một lão giả râu tóc bạc trắng, khuôn mặt hiền hòa nhưng ánh mắt lại vô cùng thâm thúy.
Một tay hắn chống quải trượng, tay kia nhẹ nhàng vuốt chòm râu dài, đứng nơi đó liền có một loại khí chất siêu nhiên, đúng chuẩn hình tượng cao nhân tiền bối trong truyền thuyết.
Nghe Huyết Đao lải nhải không dứt, lão giả nhịn không được phất phất tay, trên mặt lộ ra vẻ không kiên nhẫn:
“Được rồi, đừng nói nhảm.”
Chỉ một câu đơn giản, nhưng lại mang theo lực áp chế vô hình.
Huyết Đao ngay lập tức im lặng, tựa như đứa trẻ ngoan ngoãn nghe lời, ngay cả thở mạnh cũng không dám.
Lão giả lúc này mới cảm thấy thế giới rốt cuộc cũng yên tĩnh trở lại, lạnh nhạt nói: “Rơi vào Hư Vô tỉ lệ sống sót cực kỳ thấp, bất quá…”
Hắn chậm rãi chuyển hướng, nhìn về cái hố đen kịt trước mặt.
Ánh mắt vốn hờ hững dần trở nên ngưng trọng, trong đáy mắt thoáng qua một tia trầm tư.
“Thời gian nghịch lưu?”
Nghe bốn chữ này, Huyết Đao đứng bên cạnh không khỏi giật mình.
Hắn do dự một chút, nhưng cuối cùng vẫn không kìm được tò mò, cẩn thận từng chút một mở miệng hỏi thăm:
“Tiền bối, thời gian nghịch lưu là gì a?”
Lão giả hơi trầm ngâm, tựa như đang cân nhắc xem có nên giải thích hay không.
Một lát sau, hắn mới chậm rãi lên tiếng:
“Thời gian trường hà là một con sông tĩnh lặng, vĩnh viễn chảy về phía trước, không quay đầu, không dừng lại. Nhưng nếu có người quấy nhiễu nó, dù chỉ là một tác động nhỏ nhất, cũng có nguy cơ tạo thành những cột sóng khổng lồ, đủ để cuốn trôi tất cả.”