Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
  1. Đấu La: Từ Vô Danh Tiểu Tốt, Đến Thế Giới Chi Chủ!
  2. Chương 560: Hỗn chiến
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 560: Hỗn chiến

Hai bên cứ như vậy lao vào hỗn chiến với nhau.

Tiếng hồn kỹ va chạm, tiếng quát tháo, tiếng gào đau đớn vang lên liên hồi, phá vỡ sự yên tĩnh vốn có của Tinh Đấu đại sâm lâm.

Đất đá văng tung tóe, cây cỏ bị giẫm nát, khắp nơi đều là hỗn loạn.

Tuy nhiên, bên phía Liễu Nhị Long rất nhanh đã lâm vào thế yếu, hơn nữa còn bắt đầu xuất hiện thương tích.

Nguyên nhân chủ yếu không phải vì thực lực quá kém, mà là bởi kinh nghiệm chiến đấu của bọn họ gần như bằng không.

Trước kia đều là những thiếu niên thiếu nữ sống trong môi trường tương đối an ổn, ăn no mặc ấm, tu luyện trong học viện, chưa từng thật sự liều mạng trong sinh tử.

Còn đối thủ trước mặt, lại là một đám côn đồ quen sống bằng việc liếm máu trên lưỡi đao, ra tay tàn nhẫn, không chừa đường sống.

Trong hoàn cảnh như vậy, thất bại chỉ là vấn đề sớm hay muộn.

Liễu Nhị Long giờ phút này lòng nóng như lửa đốt, hô hấp dồn dập, trong đầu rối loạn một mảnh.

Mỗi khi nhìn thấy có người bị thương, tim nàng lại thắt lại một cái, trong lòng hối hận không thôi.

“Nếu ta không tham mấy cọng thuốc này…”

Ý nghĩ ấy vừa xuất hiện, cảm giác tự trách lập tức tràn ngập trong lòng nàng.

Dù sao nếu không phải do nàng đứng ra đề nghị, dẫn đầu chuyến đi này, những người khác căn bản sẽ không mạo hiểm tiến vào rừng sâu, càng không rơi vào tình cảnh tuyệt vọng như bây giờ.

“A!”

Bỗng nhiên, một tiếng la thất thanh vang lên, xé toạc không khí hỗn loạn.

Âm thanh quen thuộc ấy khiến Liễu Nhị Long khẽ giật mình, tim đập mạnh một cái, theo bản năng quay đầu lại.

Cảnh tượng đập vào mắt nàng ngay sau đó khiến hai mắt lập tức đỏ bừng.

Đồng Đồng cuối cùng cũng không chống đỡ nổi nữa.

Nàng bị một tên đàn em thô lỗ một quyền đấm thẳng vào bụng.

Cú đánh quá nặng khiến thân thể nhỏ nhắn của nàng cong lại, rồi trực tiếp ngã quỵ xuống đất.

Gương mặt vốn dĩ xinh xắn, dễ thương giờ đây đã bầm dập không chịu nổi, chỗ tím chỗ đỏ chồng chéo, khóe miệng trào ra máu tươi, bộ dáng vừa thê thảm vừa đáng thương.

Nhưng tên đàn em kia hoàn toàn không có ý định dừng tay.

Hắn bước tới, thô bạo nắm lấy tóc Đồng Đồng, kéo lê nàng trên mặt đất lồi lõm, khiến thân thể nàng va đập liên tục, tiếng rên đau đớn không ngừng vang lên.

“Tên khốn chết tiệt!”

Liễu Nhị Long gầm thét một tiếng, lý trí gần như bị cơn giận nuốt chửng.

Nàng không còn suy nghĩ gì khác, trong đầu chỉ còn một ý niệm duy nhất là phải cứu Đồng Đồng, lập tức xoay người định lao tới cứu viện.

Nhưng chính khoảnh khắc đó, nàng đã phạm phải một sai lầm chí mạng.

Đó là phân tâm trong lúc đang giao chiến.

Tên lão đại Nhân Kiệt vẫn luôn chờ đợi cơ hội này, hắn làm sao có thể bỏ qua.

Ánh mắt hắn lóe lên vẻ tàn nhẫn, hồn lực trong cơ thể bộc phát, trong nháy mắt thi triển hồn kỹ.

“Hoàng Kim Quyền!”

Quyền kình màu vàng kim gào thét xé gió, mang theo sức mạnh khủng khiếp, trực tiếp hướng thẳng về phía trái tim của Liễu Nhị Long mà đánh tới, sát ý không hề che giấu.

Trong lúc ngàn cân treo sợi tóc, Liễu Nhị Long theo bản năng nghiêng người né tránh, thân thể lướt sang một bên, suýt soát né được một kích trí tử.

“A!”

Dẫu vậy, nàng vẫn không thể hoàn toàn tránh khỏi.

Quyền kình nặng nề ấy đập thẳng vào cánh tay của nàng, chỉ nghe một tiếng “rắc” rõ ràng vang lên, xương cánh tay lập tức gãy ngang.

Cơn đau dữ dội ập tới khiến nàng không kìm được tiếng kêu thảm.

Dư chấn của hồn kỹ còn chưa dừng lại, thân thể nàng bị đánh bay ra xa, hung hăng đâm sầm vào một gốc cây cổ thụ phía sau.

Lưng nàng nện mạnh vào thân cây, trước mắt tối sầm, cổ họng tanh ngọt, một ngụm máu tươi phun ra.

“Nhị Long tỷ tỷ!”

“Nhị Long tỷ tỷ!”

“…”

Thấy cảnh này, Đồng Đồng cùng những người khác không nhịn được đồng thanh hô lên, trong lòng hoảng loạn đến cực điểm, nỗi sợ hãi gần như nhấn chìm tất cả.

“Hừ! Kêu cái gì mà kêu, bản thân còn chưa lo xong, còn lo cho người khác à?”

Tên đàn em giữ Đồng Đồng cười lạnh một tiếng, ánh mắt đầy khinh miệt.

Hắn không chút lưu tình vung bàn tay thô ráp, một cú tát trời giáng giáng thẳng vào mặt của Đồng Đồng.

“Bốp!”

Âm thanh vang dội vang lên trong không khí.

Đồng Đồng bị đánh đến choáng váng, đầu nghiêng sang một bên, gương mặt sưng lên rõ rệt, nước mắt lập tức trào ra vì đau đớn, tiếng khóc nức nở vang lên đầy tuyệt vọng.

Thấy cảnh tượng Đồng Đồng bị đánh đến khóc nức nở, Văn Hạo cùng những người khác lập tức trừng đỏ hai mắt, lửa giận bốc thẳng lên đầu.

Bọn họ vừa gào lên tức giận, vừa điên cuồng vũng vẫy thân thể, cố gắng thoát khỏi sự khống chế của mấy tên đàn em, hận không thể ngay lập tức lao tới cùng đám người này liều mạng.

Bất quá, hiện thực lại vô cùng tàn khốc.

Sự vùng vẫy ấy không những không có chút tác dụng nào, mà còn khiến mấy tên đàn em càng thêm khó chịu.

Chúng cười gằn, không chút nương tay, trực tiếp vung quyền đấm cước đá, đánh cho mấy thiếu niên đầu óc choáng váng, thân thể đau nhức đến mức ngã quỵ xuống đất, chỉ có thể phát ra những tiếng rên rỉ yếu ớt.

Lúc này, Liễu Nhị Long cũng đang chật vật từ dưới đất bò dậy.

Nàng nghiến chặt răng, sắc mặt tái nhợt, một tay ôm chặt lấy cánh tay trái đã hoàn toàn biến dạng.

Mỗi lần nhúc nhích, cơn đau dữ dội liền như sóng lớn ập tới, khiến trán nàng toát đầy mồ hôi lạnh.

Ánh mắt nàng quét qua khung cảnh trước mặt.

Người thì bị đánh ngã, người thì bị khống chế, Đồng Đồng khóc nấc trong tuyệt vọng, Văn Hạo cùng những người khác cũng không còn sức phản kháng.

Còn bản thân nàng, người duy nhất có thể chống đỡ, giờ đây lại trọng thương, gần như mất đi năng lực chiến đấu.

Khoảnh khắc này, trong lòng Liễu Nhị Long tràn ngập tuyệt vọng cùng bi thương.

Nỗi hối hận, tự trách, bất lực đan xen vào nhau, gần như muốn nghiền nát trái tim nàng.

“Ha ha ha, đây là cái giá của việc đắc tội ta, chưa hết đâu, ta sẽ để các ngươi trải nghiệm cái gì gọi là sống không bằng chết!”

Tên lão đại đứng giữa chiến trường hỗn loạn, ngửa mặt cười gằn, giọng nói tràn đầy ác ý.

Ánh mắt hắn đảo qua từng người, tựa như đang thưởng thức con mồi sắp bị xé nát.

“…”

Ngay lúc hắn đang vô cùng đắc ý, một giọng nói xa lạ, lạnh nhạt nhưng mang theo sự khinh miệt rõ ràng, bỗng nhiên vang lên giữa khu rừng.

“Một đám đại nam nhân lại đi đánh một đám trẻ em cùng phụ nữ, các ngươi đúng là súc sinh a…”

Thanh âm không lớn, nhưng lại rõ ràng đến mức tất cả mọi người đều nghe thấy.

“Ai?!”

Tên lão đại lập tức biến sắc, trong lòng dâng lên cảm giác khó chịu.

Hắn gầm lên một tiếng, quay đầu nhìn về phía nơi phát ra thanh âm, ánh mắt đầy cảnh giác và tức giận.

Không biết từ khi nào, trên một cành cây gần đó đã xuất hiện một thân ảnh.

Một thân áo bào trắng sạch sẽ, đứng giữa rừng rậm hỗn loạn lại lộ ra vẻ cực kỳ không hợp cảnh.

Người kia đứng thẳng lưng, thân hình thon dài, gương mặt tuấn lãng, đường nét rõ ràng, khí chất trầm ổn mà lạnh lùng, tựa như trích tiên hạ phàm, hoàn toàn khác biệt với đám người thô lỗ bên dưới.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

hong-hoang-mo-dau-doat-mot-cai-group-chat
Hồng Hoang: Mở Đầu Đoạt Một Cái Group Chat
Tháng 2 6, 2026
Không Quan Hệ Ngươi Làm Cái Gì Lãnh Chúa
Không Quan Hệ Ngươi Làm Cái Gì Lãnh Chúa?
Tháng mười một 10, 2025
phan-phai-bat-dau-bat-lay-tat-trang-giao-hoa-vo-dich.jpg
Phản Phái: Bắt Đầu Bắt Lấy Tất Trắng Giáo Hoa, Vô Địch
Tháng 2 2, 2026
one-piece-toi-cuong-phu-than.jpg
One Piece Tối Cường Phụ Thân
Tháng 1 21, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP