Chương 549: “đại sư” giận dữ
Thế nhưng, câu chuyện rõ ràng vẫn chưa kết thúc.
Tên nam nhân râu quai nón lại hạ giọng xuống, tiếp tục nói:
“Mặc dù đã bỏ đi, nhưng nghe nói Ngọc Cưỡng Tiêu đối với mối tình này vẫn nhớ mãi không quên. Chỉ là vì bản thân quá phế vật, không dám đối mặt với hiện thực, nên trốn biệt mấy chục năm trời.”
“Về sau, hắn có thu một tên đệ tử. Kết quả tên đệ tử này lại quay sang khuyên sư phụ mình quay lại với cô em họ kia…”
Nói đến đây, hắn nhún vai, giọng đầy châm chọc:
“Không ngờ là Ngọc Cưỡng Tiêu… thật sự đồng ý!”
Nghe đến đây, Ngọc Tiểu Cương trong lòng vô cùng phẫn nộ, cơn tức giận như lửa cháy bùng lên trong lồng ngực, nhất thời không kìm chế được cảm xúc, hắn nhịn không được vỗ mạnh xuống bàn.
“Rầm!”
Một tiếng động lớn vang lên, bát đĩa trên bàn khẽ rung, miệng hắn đồng thời mắng to, giọng đầy căm phẫn:
“Súc sinh!”
Tiếng mắng vang lên quá đột ngột, khiến bầu không khí trong quán ăn vốn đang ồn ào lập tức chững lại trong chốc lát.
Mọi người xung quanh đồng loạt quay đầu nhìn về phía hắn, ánh mắt đầy kinh ngạc, xen lẫn tò mò và khó hiểu, thậm chí có người còn lộ ra vẻ hài hước, tựa như đang nhìn một kẻ ngu.
Ngọc Tiểu Cương lúc này mới chợt nhớ ra bản thân đang ở trong quán ăn đông người, không phải nơi có thể tùy ý phát tiết cảm xúc.
Gương mặt hắn hơi cứng lại, rồi nhanh chóng chuyển sang áy náy, vội vàng đứng dậy, khom người xin lỗi, nở ra một nụ cười gượng gạo:
“Ha ha, không có gì, ta chỉ là vừa nghĩ đến chuyện không vui, mọi người thông cảm.”
Giọng nói hắn cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng trong đó vẫn còn sót lại chút tức giận chưa tan.
Nói xong, hắn không dám nán lại thêm, tựa như sợ ánh mắt của mọi người tiếp tục đổ dồn về phía mình, liền xoay người rời đi.
Chỉ trong chớp mắt, bóng dáng Ngọc Tiểu Cương đã rời khỏi quán ăn, bước chân vội vã, tựa như một cơn gió thoảng qua.
Trở lại trên đường, không khí mát lạnh bên ngoài khiến đầu óc hắn tỉnh táo hơn đôi chút. Ngọc Tiểu Cương hít sâu một hơi, rồi chậm rãi thở ra, thấp giọng than:
“Phù~ thất sách a… Lúc nãy quá kích động…”
Hắn vừa đi vừa lắc đầu, trong lòng vẫn còn dư chấn của câu chuyện vừa nghe được.
Nghĩ đến toàn bộ tình tiết kia, trong lòng hắn đối với tên Ngọc Cưỡng Tiêu kia không khỏi dâng lên cảm giác tức giận cùng khinh thường.
Dù sao thì bản thân hắn là một “nhân sĩ” tự cho mình là người có đạo đức và nguyên tắc rõ ràng, đối với hành vi loạn luân tuyệt đối không thể chấp nhận được, càng không thể tha thứ.
Thành thật mà nói, nếu tên Ngọc Cưỡng Tiêu kia mà là con trai của hắn, hắn chắc chắn sẽ không chút do dự tự tay thanh lý môn hộ, tuyệt đối không để lại tai hoạ cho đời. Còn cả tên đệ tử ngu đần đã xúi giục chuyện đó, hắn càng sẽ không nương tay, cho rằng đó chính là nguồn cơn dẫn đến bi kịch.
Nghĩ đến đây, tâm trạng ban đầu vốn còn lâng lâng vui vẻ của Ngọc Tiểu Cương đã hoàn toàn tan biến, thay vào đó là cảm giác chán nản và bực bội khó nói thành lời.
Hắn lặng lẽ đổi hướng, đi trở về Võ Hồn Điện, bước chân nặng nề hơn trước, trong lòng cũng chẳng còn chút tâm trạng nào để ăn uống hay chúc mừng nữa.
…
Thời gian kế tiếp, Ngọc Tiểu Cương gần như biến thành khách quen của lính gác tại nơi ở của Thánh Nữ Võ Hồn Điện, hơn nữa còn là loại khách quen khiến người ta đau đầu.
Hắn thường xuyên đến tìm Bỉ Bỉ Đông, lần nào cũng mang theo đủ loại lý do nghe thì có vẻ đứng đắn, nào là “trao đổi học thuật” nào là “bàn luận về võ hồn” thậm chí có lúc còn lấy cớ “vô tình đi ngang qua” để xuất hiện trước mặt nàng.
Bỉ Bỉ Đông đương nhiên là không muốn gặp.
Ngay từ đầu nàng còn khách khí từ chối, về sau dần dần trực tiếp sai người ngăn ở ngoài cửa.
Thế nhưng tên này lại tựa như thuốc cao da chó, dán lên rồi thì rất khó gỡ, đuổi hết lần này tới lần khác nhưng vẫn mặt dày tìm đến, thái độ không hề biết xấu hổ là gì, khiến Bỉ Bỉ Đông vô cùng bất đắc dĩ, trong lòng vừa phiền vừa chán.
Trần Phàm đối với chuyện này đương nhiên không thể nào không để ý.
Mỗi lần nhìn thấy Ngọc Tiểu Cương xuất hiện, ánh mắt hắn trở nên bất thiện mấy phần, trong lòng thực sự có một luồng xúc động rất mạnh, muốn trực tiếp ra tay, đem cắt Ngọc Tiểu Cương cho xong chuyện, để thế giới được thanh tịnh.
Bất quá, khi hắn vừa dâng lên ý nghĩ này, còn chưa kịp triển khai thì hệ thống đã không chút khách khí nhảy ra thông báo, giọng nói máy móc nhưng mang theo ý vị cảnh cáo rất rõ ràng.
“Ta khuyên chủ nhân đừng làm vậy, mặc dù lúc đầu ta nói chủ nhân có thể tùy theo ý nghĩ làm việc, thế nhưng tương lai đã cố định, nếu bây giờ chủ nhân cưỡng ép thay đổi một số thứ, hậu quả khó mà lường được.”
Nghe lời cảnh cáo này, Trần Phàm khẽ nheo mắt, trong lòng cân nhắc một chút, cuối cùng cũng chỉ có thể từ bỏ ý định ra tay trực tiếp.
Dù sao thì mạng sống của Ngọc Tiểu Cương còn không đáng giá bằng một sợi tóc của các nàng, hắn hiển nhiên không thể nào mạo hiểm, lấy an nguy của người mình quan tâm để đổi lấy sự hả giận nhất thời.
Bất quá, điều này không có nghĩa hắn sẽ mặc kệ Ngọc Tiểu Cương tiếp tục nhảy nhót.
Không giết được tên này, chẳng lẽ còn không thể hố cho hắn sống không bằng chết?
Ý nghĩ này vừa xuất hiện, khoé miệng Trần Phàm liền nhếch lên một đường cong rất nguy hiểm.
Trong đầu hắn lập tức nảy ra một ý tưởng.
Hắn tâm niệm khẽ động, trực tiếp từ trong hệ thống lấy ra một cái khôi lỗi.
Khôi lỗi này ban đầu chỉ là một hình người trơn nhẵn, ngũ quan mơ hồ, không có đặc điểm rõ ràng.
Trần Phàm nhẹ nhàng truyền ý niệm vào trong đó, trong nháy mắt, bề ngoài khôi lỗi lập tức biến đổi, đường nét khuôn mặt dần dần rõ ràng, mái tóc, ánh mắt, khí chất đều nhanh chóng hoàn thiện, cuối cùng rõ ràng chính là ngoại hình của Bỉ Bỉ Đông, giống đến mức khó phân thật giả.
Đúng lúc này, cánh cửa khẽ mở, Bỉ Bỉ Đông từ bên ngoài đi vào.
Nàng vừa bước vào đã nhìn thấy trước mặt có một “người” đứng đó với ngoại hình giống hệt mình, nhất thời sửng sốt tại chỗ, đôi mắt mở to, trên mặt tràn đầy kinh ngạc.
“Phàm ca ca, đây là ai a? Tại sao lại giống ta như vậy?”
Giọng nói của nàng mang theo rõ ràng sự khó tin, ánh mắt liên tục đảo qua đảo lại giữa khôi lỗi và Trần Phàm, tựa như đang nghi ngờ bản thân có phải nhìn nhầm hay không.
Trần Phàm khẽ mỉm cười, bộ dáng vô cùng bình thản, giải thích: “Đây không phải người đâu, vật này gọi là khôi lỗi…”
Vừa nói, hắn vừa vung tay một cái, ý niệm thu hồi, khôi lỗi lập tức biến trở lại bộ dáng ban đầu, ngũ quan mờ nhạt, hình thể đơn giản, hoàn toàn không còn chút khí chất của Bỉ Bỉ Đông khi nãy.
Nhìn thấy quá trình biến đổi này, Bỉ Bỉ Đông lập tức tròn mắt lên, vẻ mặt tràn đầy hứng thú, nhịn không được kêu lên:
“Oa! Thật thần kỳ a!”
Nàng tựa như nhìn thấy món đồ chơi mới chưa từng thấy bao giờ, gần như lập tức chạy tới, vòng quanh khôi lỗi mấy vòng, tay nhỏ không ngừng ở trên người khôi lỗi sờ tới sờ lui, vừa nhìn vừa cảm thán, ánh mắt sáng lấp lánh.
Trần Phàm thấy vậy không nhịn được bật cười, vươn tay kéo nàng lại một chút, nói: “Haha, đừng ngịch, vật này có tác dụng quan trọng đó…”
“Hả? Tác dụng gì cơ?” Bỉ Bỉ Đông nghe vậy liền dừng tay, nghiêng đầu nhìn hắn, đôi mắt to tràn đầy tò mò.
Trần Phàm không trả lời ngay, chỉ cười cười, bộ dáng thần thần bí bí: “Lát nữa ngươi sẽ biết.”
Nghe hắn nói vậy, Bỉ Bỉ Đông chỉ có thể tạm thời đem nghi hoặc để sang một bên, trong lòng lại càng thêm chờ mong, cảm giác như sắp được xem một màn trò hay.