Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
  1. Đấu La: Từ Vô Danh Tiểu Tốt, Đến Thế Giới Chi Chủ!
  2. Chương 547: Liếm cẩu "đại sư"
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 547: Liếm cẩu “đại sư”

Rốt cục, hắn mới chậm chạp nhận ra một vấn đề vô cùng quan trọng.

“Đúng vậy a… ta và nàng đâu có quen thân gì…”

“Ta đứng ra giải thích nhiều như vậy trước mặt nàng, hình như… thật sự có chút đường đột…”

Nghĩ kỹ lại, Ngọc Tiểu Cương trong lòng không khỏi dâng lên một cảm giác ảo não khó tả.

Thực sự là hắn đã quá nóng vội.

Trong đầu chỉ chăm chăm nghĩ đến việc nữ thần có thể sẽ hiểu lầm mình, mà hoàn toàn không suy xét đến thực tế rằng, mối quan hệ giữa hắn và Bỉ Bỉ Đông, chẳng qua cũng chỉ là mới gặp nhau đúng một lần cách đây mấy ngày mà thôi.

Ngọc Tiểu Cương cứ như vậy đứng ngây người ra đó.

Hắn không nói lời nào, cũng không có động tác dư thừa, chỉ đứng im tại chỗ, để mặc những ánh mắt kỳ quái, khinh miệt và hiếu kỳ từ xung quanh liên tục đổ dồn lên người mình.

Nhìn bộ dáng này của hắn, Trần Phàm còn cho rằng tên này đã bị đả kích nặng nề đến mức tinh thần sắp sửa sụp đổ, chỉ cần thêm một chút kích thích nữa là có thể trực tiếp “offline”.

Lo lắng kịch vui sẽ kết thúc quá nhanh, Trần Phàm cảm thấy có chút không cam lòng.

Thế là hắn nhẹ ho một tiếng, quay đầu sang nhìn Bỉ Bỉ Đông, giả vờ như vừa mới nhớ ra điều gì đó, giọng điệu tò mò hỏi:

“Khụ, Đông Nhi, ngươi và tên này quen nhau sao?”

Bỉ Bỉ Đông nghe vậy, trong lòng tuy có chút nghi hoặc, không rõ Phàm ca ca của mình lại đang ấp ủ ý đồ quái quỷ gì.

Nhưng nàng cũng rất rõ một điều — đã là Phàm ca ca muốn diễn, thì nàng nhất định sẽ phối hợp đến cùng.

Nghĩ vậy, Bỉ Bỉ Đông liền thu lại vẻ mềm mại thường ngày, liếc mắt nhìn Ngọc Tiểu Cương một cái, ánh mắt lạnh nhạt như nhìn một người xa lạ, giọng nói bình thản đáp:

“Phàm ca ca, ta chỉ tình cờ gặp tên này một lần vài hôm trước a…”

Giọng điệu nhẹ nhàng, nhưng khoảng cách lại rõ ràng đến mức không thể rõ hơn.

“Ồ, hoá ra là vậy.”

Trần Phàm khẽ gật gù, làm ra vẻ đã hiểu, sau đó quay đầu nhìn về phía nhân vật chính của “hôm nay” ánh mắt mang theo vài phần hứng thú và chờ mong, rõ ràng là đang đợi xem tên hề này còn có thể diễn ra trò gì tiếp theo.

Ngọc Tiểu Cương lúc này mới chậm chạp lấy lại tinh thần.

Hắn hoàn toàn bỏ qua sự lạnh nhạt rõ ràng trong giọng nói của Bỉ Bỉ Đông, trong đầu chỉ còn vang vọng duy nhất một điểm mấu chốt trong lời nàng vừa nói.

“Phàm ca ca!”

“Nàng gọi tên nam nhân kia là ca ca…”

“Vậy chẳng phải chứng minh rằng, hai người bọn họ chỉ là quan hệ huynh muội sao?”

Ý nghĩ này vừa xuất hiện, tựa như có một tia sét đánh thẳng vào đầu hắn.

Hai mắt Ngọc Tiểu Cương lập tức sáng rực, trong lòng dâng lên một cỗ kích động khó kiềm chế.

“Như vậy… ta còn có cơ hội!”

Sự tuyệt vọng ban nãy trong nháy mắt bị quét sạch, thay vào đó là niềm hy vọng mù quáng đến mức chính hắn cũng không nhận ra sự buồn cười của nó.

(Trần Phàm: Bộ trưởng bộ lạc quan a…)

Ánh mắt Ngọc Tiểu Cương khi nhìn về phía Trần Phàm cũng vì thế mà trở nên khác hẳn, tràn đầy “hoà ái” thậm chí còn mang theo một chút cảm kích khó hiểu.

Cảm nhận được ánh mắt tràn đầy “hảo ý” đó, Trần Phàm không khỏi rùng mình một cái, da gà nổi lên khắp người, hoa cúc theo phản xạ siết chặt.

“Cmn! Tên này không phải bị đả kích quá mức, đến mức tâm lý vặn vẹo rồi chứ?”

“Chẳng lẽ… cuối cùng còn phát hiện ra giới tính thật sự của bản thân?”

Nghĩ đến khả năng cực kỳ không ổn này, Trần Phàm không chút do dự, âm thầm kéo tay Bỉ Bỉ Đông cùng mình lùi lại vài bước, cố ý giữ một khoảng cách an toàn với Ngọc Tiểu Cương, ánh mắt đề phòng thấy rõ.

Bỉ Bỉ Đông bị kéo đi còn hơi ngơ ngác, nhưng rất nhanh liền hiểu ý, cũng không hỏi nhiều, chỉ lặng lẽ đứng sát bên hắn.

Ngọc Tiểu Cương thì hoàn toàn không chú ý đến tiểu động tác này.

Lúc này trong lòng hắn đang tràn đầy phấn khởi, ý chí “theo đuổi nữ thần” như được hồi sinh lần nữa, cảm xúc dâng trào đến mức không kìm được, buột miệng thốt lên:

“Đông Nhi, ngươi…”

Tuy nhiên, câu nói còn chưa kịp nói hết.

Một bàn tay đã lấy tốc độ cực nhanh vươn tới, mang theo tiếng gió nhẹ, rồi tiếp xúc thật mật, thật chuẩn xác với gương mặt của hắn.

Một tiếng “chát” vang lên giòn tan, khiến những người xung quanh đều giật mình.

Ngọc Tiểu Cương thậm chí còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì cả người đã bị một lực mạnh mẽ đánh bay ra ngoài, thân thể như một tấm vải rách bị ném đi, lăn lộn trên mặt đất vài vòng, bụi bặm tung lên mù mịt, mãi đến khi va mạnh xuống đất mới miễn cưỡng dừng lại.

Hắn ngồi bệch trên mặt đất, đầu óc ong ong, tầm mắt quay cuồng.

Một lúc lâu sau, Ngọc Tiểu Cương mới hoàn hồn lại, theo bản năng đưa tay lên sờ má trái. Cảm giác nóng rát truyền đến rõ ràng, đau đến mức khóe miệng hắn co giật, nhưng trong lòng lại còn đau hơn gấp bội.

Hắn ngẩng đầu lên, ánh mắt tràn đầy hoang mang và không dám tin, nhìn thẳng về phía Bỉ Bỉ Đông, môi khẽ run run:

“Ngươi…”

Lúc này, Ngọc Tiểu Cương thực sự không hiểu.

Không hiểu vì sao mình lại bị đánh.

Không hiểu bản thân đã làm sai điều gì.

Không hiểu vì sao mọi thứ vừa rồi còn như đang có hy vọng, trong nháy mắt lại biến thành một cú tát đau điếng như vậy.

Bỉ Bỉ Đông đứng đó, gương mặt lạnh như sương, ánh mắt sắc bén không mang theo chút cảm tình nào. Nàng nhìn Ngọc Tiểu Cương từ trên cao xuống, giọng nói tràn đầy khinh thường:

“Đông Nhi là ngươi có thể kêu?”

“Ngươi tính là thứ gì?”

Từng chữ từng chữ rơi xuống, lạnh lùng và dứt khoát, không để lại cho đối phương bất kỳ con đường tưởng tượng nào.

Nghe những lời này, trong lòng Ngọc Tiểu Cương vốn đang mờ mịt hỗn loạn, bỗng nhiên như có một tia sáng lóe lên.

Hắn đại ngộ.

“Thì ra là thế…”

“Thì ra nàng đánh ta, là vì ta gọi nàng là Đông Nhi!”

Một suy nghĩ khác lập tức nối tiếp, càng nghĩ càng cảm thấy hợp tình hợp lý, thậm chí còn tự mình cảm động đến mức suýt rơi nước mắt.

“Ta tuy đã bị trục xuất khỏi gia tộc, nhưng dù sao cũng mang huyết mạch của Lam Điện Bá Vương Tông.”

“Nếu ta gọi nàng thân mật như vậy, rất dễ khiến người khác hiểu lầm.”

“Nàng là giáo hoàng tương lai, đương nhiên không sao…”

“Nhưng ta thì khác, rất có thể sẽ gặp nguy hiểm.”

“Cho nên… nàng đánh ta, là vì muốn bảo vệ ta!”

Nghĩ thông suốt tất cả “logic” này, Ngọc Tiểu Cương không những không tức giận, ngược lại còn tràn đầy cảm kích nhìn về phía Bỉ Bỉ Đông.

Ánh mắt hắn lúc này gần như phát sáng, mang theo một loại cảm xúc tự cho là thấu hiểu, thậm chí còn xen lẫn vài phần cảm động.

Hắn lộ ra vẻ mặt áy náy, cười khổ một tiếng, giọng nói đầy “chân thành”:

“Thật xin lỗi, là ta đường đột.”

“Vẫn là ngươi suy nghĩ chu đáo a…”

Nghe đến đây, Bỉ Bỉ Đông trực tiếp đứng hình.

Nàng trừng mắt nhìn hắn, gương mặt mộng bức đến cực điểm, trong đầu chỉ có một dấu hỏi to đùng.

Cuối cùng, nàng nhịn không được hỏi thẳng:

“Ta suy nghĩ chu đáo cái gì cơ?”

Ngọc Tiểu Cương lại lộ ra một biểu cảm kiểu ‘ta hiểu, ngươi không cần nói’ ánh mắt đầy thấu hiểu, như thể đã nhìn thấu hết thảy lòng dạ của nàng.

Hắn từ từ đứng dậy từ dưới đất, phủi phủi bụi bặm trên y phục, động tác chậm rãi ung dung, dường như cú tát ban nãy chẳng hề tồn tại.

Sau đó, hắn mỉm cười, giọng nói nhẹ nhàng:

“Không có gì, ta đều hiểu.”

“Thôi, ta còn có việc, đi trước đây.”

“Hẹn gặp lại.”

Nói xong, Ngọc Tiểu Cương chắp tay sau lưng, ngẩng đầu ưỡn ngực, sải bước rời đi, bóng lưng trông thong dong tự tại, tựa như vừa trải qua một trận thắng lợi vẻ vang, thậm chí còn mang theo vài phần đắc ý khó giấu.

Nhìn theo cảnh tượng này, Trần Phàm đứng một bên hoàn toàn cạn lời.

Hắn đưa tay xoa xoa thái dương, trong lòng chỉ có thể lặng lẽ cảm thán: “Liếm cẩu đã đủ đáng sợ rồi… Nhưng liếm cẩu + não bổ…”

“Quả thực là cấp độ tai họa.”

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

vo-hiep-huyen-huyen-chi-van-gioi-ta-de.jpg
Võ Hiệp Huyền Huyễn Chi Vạn Giới Tà Đế
Tháng 2 4, 2025
e135c17a4def9656e08c69beaa4d0b4d
Hokage Thân Thể Thuật Chi Thần
Tháng 1 15, 2025
mo-cua-a-ta-la-doi-truong-a-uy-day
Mở Cửa A, Ta Là Đội Trưởng A Uy Đây
Tháng 10 13, 2025
tan-the-xuyen-viet-gia.jpg
Tận Thế: Xuyên Việt Giả.
Tháng 12 2, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP