Chương 8 thử súng thần công 3
Chương 8 thử súng thần công 3
Nghe Trần Thiên Ân nói vậy thì lúc này các vị tộc lão, cũng như đám người Trần Thiên Khải đều gật đầu. Trầm tư một lúc thì Trần Thiên Khải nhìn về phía Trần Thiên Ân nói rằng.
– Việc giữ bí mật về sản xuất vũ khí thì có lẽ đệ đã làm rất tốt, nhưng việc giữ bí mật cho hai vạn người tập luyện loại vũ khí này liệu có xảy ra vấn đề gì hay không.
Trần Thiên Ân nghe vậy thì mỉm cười, hắn nhìn về phía Trần Thiên Khải nói rằng
– Huynh đừng quên ta trong mấy năm qua không ngừng chinh chiến. Đi qua rất nhiều vùng đất, vậy nên ta đã phát hiện ra một khu vực cho đội quân này tập luyện vô cùng tốt. Đó chính là một hòn đảo có tên Cát Bà cách quận Ninh Khải khoảng 30 km. Nơi này được ta bố trí một lực lượng lên đến một vạn thủy quân bảo vệ xung quanh, không cho tàu thuyền tiếp cận. Trên đảo có diện tích rộng rãi ngoài ra lại toàn là cồn cát dễ dàng cho các pháo binh tập luyện bắn ra biển. Hơn nữa ta tin rằng ở trên biển không một thám báo nào có thể bơi đến đây để tìm hiểu tin tức được. Và các quân lính ở đây nếu như tồn tại mật thám của kẻ thù, cũng không thể nào vượt qua một quãng đường biển dài để bơi vào bờ báo tin tức.
Trần tiên Ân nói vậy thì lúc này các tộc lão cũng như Trần Thiên Khải đều nhìn hắn tán thưởng. Được một lúc thì Trần Quốc Khánh nhìn về phía Trần Thiên Ân nở một nụ cười hòa ái và nói rằng
– Thiên Ân đã trưởng thành không ít những việc như này bố trí cũng rất cẩn thận. Nhưng có điều ta vẫn nhắc nhở người một việc. Đó chính là hệ thống quân lính vận chuyển vật tư cho bọn họ ngươi cũng cho nằm trong quá trình giám sát không . Một khi tin tức chúng ta có loại vũ khí mới bị lộ ra, sẽ làm cho Đại Đường và Đại Nguyên nghi kỵ. Việc này sẽ ảnh hưởng đến kế hoạch phát triển kinh tế của chúng ta trong thời gian tới.
Trần Thiên Ân nghe vậy thì cũng gật đầu. Mặc dù hắn đã bố trí lực lượng vận chuyển lương thực đến một hòn đảo khác, sau đó cho người của hai vạn quân kia đến đó lấy. Nhưng dù sao trong hai vạn người cũng rất có thể có một hai con chuột. Hắn lúc này cũng cảm thấy kế hoạch của mình vẫn còn nhiều thiếu sót. Hắn chắp tay với Trần Quốc Khánh sau đó nói rằng.
-Cảm ơn tộc lão đã chỉ điểm, cháu sẽ lập tức sai người củng cố lại kế hoạch này, tuyệt đối thông tin sẽ không bị lộ ra ngoài.
Trần Quốc Khánh thấy thái độ của Trần Thiên Ân như vậy thì cũng gật đầu. Sau đó hắn nói rằng
– Lần này trở về thành Biện Kinh phải cố gắng giữ gìn sức khỏe, đồng thời cũng phải cố gắng sinh thêm mấy đứa con nữa. Người phải biết rằng họ trần ta từ trước đến giờ rất neo người. Vậy nên ngươi không được phép quên đi việc này đã rõ hay chưa.
Trần Thiên Ân nghe vậy thì mặt hắn đen lại nhìn về phía Trần Thiên Khải và Trần Thiên Bình thì thấy hay tên này đang đưa mắt nhìn đời không quan tâm. Hắn lúc này vô cùng tức giận sau đón nở nụ nhìn về phía bọn chúng rồi lại quay về phía các tộc nào nói rằng
– bẩm các tộc lão cháu thấy việc sinh nhiều con là điều cần thiết. Dù sao người Việt ta cũng có câu nói nhiều con nhiều phúc. Hiện giờ cháu cũng có đến bốn cô vợ rồi vài ngày nữa lại lấy thêm một người nữa nhưng mà hay vì đại ca cháu mới chỉ có một người. Việc này cháu thấy họ đang bỏ bê công việc và không có ý định phát triển gia tộc ta. Cháu Đề nghị các tộc lão phải cưới thêm mấy cô vợ cho họ.
Trần Thiên Ân nói vậy thì các tộc lão đều vuốt râu mỉm cười. Lúc này Trần Quốc Chí nhìn về phía Trần Cảnh ánh mắt không vui nói rằng
– Trần cảnh người làm gia chủ họ trần mấy năm qua, tại sao con ngươi lớn hết rồi mà bây giờ vẫn chỉ có hai đứa có con. Ta thấy ngươi thật sự làm không tốt trong việc này.
– Bẩm các tộc lão bọn chúng đều đã cưới vợ, có điều việc có con là do trời định . Nào có ai có thể quyết định được đâu.
Nghe Trần Cảnh nói vậy thì Trần Quốc Quân lập tức tức giận đứng dậy hắn đi đến đạp Trần Cảnh một cái và nói rằng
– Cái đồ bất hiếu nhà ngươi con hư là tại cha. Hãy nhìn xem ngươi chỉ lấy một vợ đã làm cho các con người cũng học theo. Tuy rằng Trần Thiên Ân có tiến bộ nhưng hai tên kia thì không được. Ngày hôm nay bất luận thế nào ngươi cũng phải lập tức lên danh sách tìm kiếm các nàng dâu mới cho họ trần ta.
– Tuân lệnh.
Cuộc đối thoại của Trần Cảnh và các tộc lão cũng lọt vào tai đám người Trần Thiên Ân. Lúc này trần Thiên Ân thì vô cùng vui mừng và nhìn về phía hai tên đại ca của mình ánh mắt đầy khiêu khích. Trần Thiên Bình thì không quan tâm đến việc này. Nhưng Trần Thiên khải thì lại hơi đau đầu. Việc hắn không muốn nạp thêm phi tần, chính là vì cảm thấy có lỗi với trưng chắc và muốn dành hết thời gian cho cô ấy. Nhưng hắn cũng biết rằng thân là một hoàng đế việc chỉ có một vị hoàng hậu duy nhất rất nguy hiểm. Dù sao thì một hoàng hậu đồng nghĩa với việc quyền lực của hậu cung đã quá lớn. Hắn cũng thở dài một hơi sau đó quyết định sẽ lập thêm một vài vị phi nữa, để ổn định họ Trần cũng như giảm bớt rắc rối trong hậu cung.
Trong lúc nhà họ Trần còn đang vui mừng nói chuyện với nhau thì lúc này tại phủ họ Nguyễn các gia chủ đều đang tập trung. Lúc này Ngô Quyền nói rằng.
– Các ngươi có điều tra được thông tin gì hay không.
Nghe Ngô Quyền nói vậy thì lúc này Lý Công Uẩn nói rằng.
– Xung quanh ngọn núi đó đều có quân của hoàn trần bao vây. Kiếm được tin tức là điều không thể nào . Nhưng một điều chắc chắn chính là họ Trần đang có một bí mật rất lớn ở đó. Dù sao không thể nào vô duyên vô cớ mà tất cả những người cầm quyền của họ Trần đều tập trung tại đó.
Đúng như Trần Thiên Ân dự đoán, hành động tất cả người nhà họ Trần nắm quyền lực đều đi xem thử nghiệm súng thần công đã khiến các thế gia khác nghi kỵ và tìm hiểu thông tin. Nhưng bởi vì Trần Thiên Ân đã giấu mọi dấu vết. Làm cho những nhà này tìm kiếm một cách phí công vô ích.
-Ta thấy việc này nhất định phải tìm hiểu kỹ càng mọi việc. Cho dù có phải trả giá đắt đi nữa cũng phải huy động người tìm hiểu kỹ xem họ Trần làm gì ở đó.
Nghe Nguyễn Ánh nói vậy thì các nhà khác đều gật đầu. Sau đó Đinh Bộ Lĩnh nói rằng
– Trần Thiên Ân cũng sắp được trở về thành Biên Kinh. Hiện nay Đại Việt cũng đã ổn định mọi người nghĩ xem chúng ta nên làm gì tiếp theo.
Nghe Đinh Bộ Lĩnh nói vậy thì lúc này Lê Lợi cười lạnh nói rằng
– Hiện nay họ Trần đang tiến vào hai kế hoạch chính. Thứ nhất là phát triển kinh tế thứ hai là khai thác biển. Đối với vấn đề kinh tế thì chúng ta cũng đã đi những bước chân đầu tiên và không có nhiều thay đổi quá lớn. Nhưng ta cảm thấy họ Trần rất kiên quyết trong việc phát triển khơi . Mọi người có nghĩ chúng muốn làm gì ở đây hay không.
Nghe Lê Lợi nói vậy thì những người khác cũng bắt đầu trầm tư suy nghĩ. Mặc dù nguồn lợi của biển rất lớn nhưng họ vẫn không hiểu Trần Thiên Ân tại sao lại có ý chí muốn khám phá vùng biển như vậy. Thật ra Trần Thiên Ân ngoài việc muốn phát triển kinh tế biển, cũng như tạo ra một con đường để có thể tấn công bất ngờ các quốc gia khác. Thì một việc nữa hắn muốn làm chính là khám phá biển khơi.
Phải biết rằng Trần Thiên Ân không phải người Cửu Châu hoàn toàn. Hắn có một ký ức về một thời kỳ hiện đại nhất của loài người. Vậy nên hắn biết rằng Cửu Châu bất quá chỉ là một đại lục mà thôi. Vậy vượt biển có thể tìm kiếm các đại lục khác hay không lại làm điều bí ẩn. Mà với sự tò mò của mình, cộng với tiềm lực của họ Trần bây giờ, đã thúc đẩy Trần Thiên Ân tìm hiểu bí mật này.
Các gia chủ sau khi suy nghĩ bàn bạc một lúc thì vẫn không hiểu mục đích thật sự của Trần Thiên Ân. Cuộc bàn bạc nhanh chóng đi vào bế tắc. Cuối cùng họ cũng chỉ thống nhất được việc sẽ tích cực tìm hiểu xem họ Trần làm gì tại ngọn núi kia. Đồng thời cũng tăng cường phát triển kinh tế và đi theo phương hướng của nhà họ Trần là hướng tới biển để tránh bị lạc lõng trong lòng Đại Việt.