Chương 6 thử súng thần Công
Chương 6 thử súng thần Công
– Thiên Ân ngươi rốt cuộc muốn chúng ta làm gì ở đây. Đến đây ta đã quan sát rất kỹ. Nơi này vừa vắng vẻ lại hoang vu. Đường đi không thuận lợi, vậy nên chắc chắn người không thể nào xây dựng cơ sở bí mật ở đây được. Nếu vậy chỉ có thể một việc, đó chính là người muốn thông báo một việc cơ mật cho chúng ta.
Trần Thiên Ân nghe vậy thì mỉm cười hắn chắp tay với các tộc lão. Sau đó nói rằng.
– Bẩm tộc lão, mọi người đều biết thuốc nổ hiện nay đã bị các quốc gia tìm kiếm bí mật. Vậy nên ta sẽ cho mọi người nhìn thấy một vài vũ khí mới có thể đưa Đại Việt đánh bại bất kỳ thành trì nào của các nước.
Trần Thiên Ân nói vậy thì các tộc lão cũng như đám người Trần Thiên Khải đều nhìn về phía hắn ánh mắt đầy kì dị. Trong thời gian qua mặc dù Trần Thiên Ân bảo quản tin tức vô cùng khắt khe. Điều này làm cho người họ Trần cũng không hiểu hắn đang làm gì tại các xưởng quân khí ở trong dãy núi Đại Thập Sơn. Nhưng điều này lại khiến cho các tộc lão đoán già đoán non. Họ cho rằng Trần Thiên Ân đang sản xuất một loại vũ khí mới. Không ngoài dự liệu của họ thì ngày hôm nay Trần Thiên Ân lấy loại vũ khí này cho họ xem. Lúc này Trần Thiên Khải đứng ra nói rằng.
– Thiên Ân đừng nói nhiều nữa. Mau cho chúng ta xem loại vũ khí mà người bí mật sản xuất trong thời gian qua đi. Ta cũng muốn biết nó có uy lực như thế nào mà khiến người ra mệnh lệnh nghiêm cấm toàn bộ họ Trần tiếp cận. Thậm chí quân lính ở đó còn giết không ít thám tử của họ trần ta khi cố gắng tìm hiểu tin tức.
Trần Thiên Ân nghe vậy mỉm cười. Hắn biết rằng việc bảo quản tin tức với các thế lực là điều rất dễ dàng. Nhưng một số người có quyền lực của họ Trần, cũng muốn tìm hiểu các xưởng quân khí của Trần Thiên Ân. Đối với việc này hắn cũng mắt nhắm mắt mở. Tuy nhiên súng thần công là một loại vũ khí mà hắn bảo quản cực kỳ khắt khe. Bất kể là ai không có mệnh lệnh của hắn mà tiếp cận khu vực này đều dễ bị giết hết. Việc này cũng khiến cho một số thám tử của nhà họ Trần tò mò tiến vào khu vực này đều bị giết hết.
Có điều đám người họ Trần tuy rằng có thắc mắc nhưng không ai dám ý kiến với Trần Thiên Ân. Họ biết rằng Trần Thiên Ân làm vậy thì tuyệt đối có lý do của hắn. Đặc biệt là Trần Thiên Ân càng bảo vệ bí mật này như vậy đã nói rõ về mức độ nghiêm trọng. Vì thế những người đứng đầu họ Trần sau một vài lần mật thám của mình bị giết thì không dám đến ở khu vực này nữa. Dù sao họ biết rằng có một số bí mật càng ít người biết càng tốt. Thậm chí biết quá nhiều đôi lúc cũng phải chết. Nhưng dù vậy thì sự tò mò cũng không ngừng xuất hiện trong lòng họ. Nhưng nơi đó bảo vệ quá nghiêm ngặt, cũng như tránh rắc rối nên họ không hề cử thêm người tìm kiếm.
Trần Thiên Ân nhìn về phía Trần Kiên Khải sau đó nói thẳng.
– Người còn mặt mũi nói như vậy hay sao. Ta đã nói rõ rằng không được ai tiếp cận nơi đó. Vậy mà đám thám tử đó dám tiến vào chết cũng là đáng.
– Con mẹ nó Trần Thiên Ân ngươi có biết ta là hoàng đế hay không còn thích ý kiến à.
– Mẹ ta không phải là mẹ ngươi sao. Ngoài ra người là hoàng đế thì làm sao. Lẽ nào ngươi muốn tìm hiểu xem ta làm gì trong nhà xí hay sao.
Nhìn thấy Trần Thiên Ân và Trần Thiên khải đang cãi lộn thì lúc này Trần Cảnh tức giận đi đến quát hai tên này.
– Đang làm gì đấy. Một người là hoàng đế của Đại Việt. Một người là vị vương nắm binh quyền của Đại Việt. Hai người các ngươi không còn là trẻ con nữa bớt vì những lý do vớ vẩn mà cãi nhau đi.
Trần Thiên Ân thấy vậy thì mỉm cười sau đó đi đến chỗ Trần Dần đứng ở xa nói rằng.
– Mang vũ khí đến đây.
-Tuân lệnh.
Thật ra việc Trần Thiên Ân và Trần Thiên Khải cãi nhau cũng không làm quan hệ của hai người trở nên căng thẳng. Mà nó còn giúp cho quan hệ hai người tốt hơn. Dù sao từ lúc Trần Thiên Khải lên làm hoàng đế thì lúc này một rào cản ngăn cách bọn họ cũng được xuất hiện. Đối với Trần Thiên Bình vì có tư tưởng của người Cửu Châu . Cho nên khi gặp Trần Thiên khải hắn luôn có sự tôn trọng và giữ khoảng cách quân thần. Nhưng điều này khiến Trần Thiên Khải không vui.
Còn đối với Trần Thiên Ân hắn có tư tưởng người hiện tại. Hắn cho rằng chức vị hoàng đế chẳng qua là một công việc mà thôi. Vậy nên hắn và Trần Thiên Khải những lúc ở nơi đông người thì thường sử dụng lễ quân thần nói chuyện. Nhưng bình thường thì hai tên này lại không ngừng cười đùa chửi nhau như ngày thường. Việc này cũng làm Trần Thiên Khải vui hơn. Đồng thời hành động này của Trần Thiên Ân cũng khiến cho các tộc lão đứng gần đó không xa cũng gật đầu.
Mà lúc này Trần Dần đã vận chuyển súng thần công đến đây. Các tộc lão khi thấy quân lính của Trần Thiên Ân mang theo các hòm gỗ nặng nề tiến đến. Thì họ cũng khá tò mò, trong này chứa thứ gì mà khiến cho Trần Thiên Ân phải bảo quản nghiêm ngặt như vậy.
Lúc này Trần Cảnh đi đến, hắn tự mình mở ra một hòm gỗ và nhìn vào bên trong. Thì thấy một ống sắt tròn dài khoảng gần 2 m và rất to. Sau đó Trần Cảnh quay lại nhìn về phía Trần Thiên Ân nói rằng.
– Đây là thứ mà người giữ bí mật trong thời gian qua hay sao. Ta thấy nó chỉ là một ống sắt thôi mà.
Trần Thiên Ân nghe vậy thì mỉm cười, hắn nhìn về phía Trần Cảnh sau đó lại nhìn về phía các tộc lão họ Trần. Cuối cùng hắn nhìn về phía Trần Kiên Khải nói rằng.
– Thiên Khải huynh phải nhớ kỹ thứ này chính là loại vũ khí có thể giúp Đại Việt ta thống nhất Cửu Châu. Đợi một lúc nữa thử nghiệm vũ khí này xong, thì mọi người ở đây đều phải quên hết những gì ngày hôm nay nhìn thấy. Trừ khi lúc nào loại vũ khí này được quân Đại Việt sử dụng trên chiến trường thì lúc này mọi người mới được phép nhớ lại sự kiện ngày hôm nay.
Nghe Trần Thiên Ân nói vậy thì lúc này Trần Thiên Khải nhìn về phía hắn gật đầu. Hành động của Trần Thiên Ân nhìn về phía Trần Thiên Khải nói. Chính là hành động thực tế nói lên ý nghĩa Trần Thiên Ân tôn trọng Trần Thiên Khải là người đứng đầu Đại Việt. Mà không nói với các tộc lão họ Trần, qua việc này cũng nói rõ với những người ở đây. Từ lúc Trần Thiên Khải tên là hoàng đế Đại Việt thì mọi quyền lực của Đại Việt đều do hắn kiểm soát không ai được làm trái.
Hành động của Trần Thiên Ân cũng được các tộc lão họ Trần nhìn trong mắt. Bây giờ họ vẫn chưa biết cứ vũ khí này đáng sợ như thế nào nhưng họ biết rằng Trần Thiên Ân đang thể hiện sự tôn trọng tối thiểu với Trần Thiên Khải là người đứng đầu Đại Việt. Việc này cũng khiến họ khá vui mừng. Dù sao Trần Thiên Ân tuy rằng kiểm soát quyền lực nhưng hắn không có sự tôn trọng với hoàng đế thì rất nguy hiểm.
-Trần Dần bắt đầu lắp súng chuẩn bị thử nghiệm.
-Tuân lệnh.
Đám pháo binh được đào tạo lập tức mang súng xuống lắp lên các giá đỡ và ngắm mục tiêu. Lần này Trần Thiên Ân không bố trí một mục tiêu cụ thể. Chủ yếu là để họ nhìn thấy tầm xa của loại vũ khí này. Dù sao loại vũ khí này là sát thương bắn thẳng. Và hù dọa tinh thần kẻ thù. Đặc biệt một điều nữa là Trần Thiên Ân biết rằng ngày hôm nay các người đứng đầu họ Trần vào đây, thì sẽ làm cho các nhà khác không ngừng tìm hiểu thông tin này. Vậy nên hắn không muốn bố trí các mục tiêu cụ thể một phần vì tránh phải đi xóa dấu vết để cho những nhà kia nghĩ rằng Trần Thiên Ân đang thử nghiệm thuốc nổ mà thôi.
-Bẩm lạc hầu mọi thứ đã sẵn sàng.
Trần Thiên Ân nghe Trần Dần nói vậy thì lúc này hắn quay mặt nhìn về phía người họ Trần nói rằng.
– Nó được gọi là súng thần công. Sát thương lớn nhất của nó chính là tầm xa. Để biết rõ hơn mọi người hãy nhìn kỹ là được rồi.
Trần Thiên Ân nói vậy thì đám người đứng đầu họ Trần bắt đầu quan sát kỹ nhưng ống sắt này xem nó có huyền cơ gì. Nhưng nhìn đi nghĩ lại thì họ cũng không hiểu thứ này làm gì. Mà Trần Thiên Ân lúc này thì không quan tâm đến họ hắn nhìn về phía quân lính nói rằng.
– Bắn.
– Uỳnh.. uỳnh….