Chương 33 kế hoạch mới
Chương 33 kế hoạch mới
– Chuyện này không đơn giản như các ngươi nghĩ vậy đâu. Thời gian qua các thám báo của chúng ta đã nói rất rõ Mông Cổ hiện nay đang rất mạnh. Mà từ động thái của quân đường ta sợ rằng chúng đang có ý nghĩ để hai bộ tộc này quyết chiến với nhau. Một phần để cho chúng tự suy yếu . Một phần chính là trả thù cuộc chiến lần trước người đột quyết xâm phạm lãnh thổ Đại Đường.
– Ngoài ra hành động của quân đường hiện nay chính là khiêu khích chúng ta một cách trắng trợn. Hiện nay trên khắp Cửu Châu ai mà chả biết đột quyết chính là một tay sai chúng ta mới dựng lên. Nhưng quân Đường hiện nay đang sử dụng một dương mưu . Chính là muốn để hai bộ tộc này giao chiến với nhau không cho chúng phát triển uy hiếp đến các nước. Việc này cũng làm ta khá khó nghĩ.
Trong lòng Trần Thiện Ân lúc này đang vô cùng rối bời. Sau khi phân tích rõ ràng tình hình chiến sự cũng như các kế hoạch của quân Đường thì lúc này hắn cũng đã hiểu người Đường muốn gì. Chúng muốn Trần Thiên Ân âm thầm phối hợp với Đại Đường để cho hai bộ tộc này giao chiến với nhau thiệt hại nặng nề. Việc này vừa giúp cho hai bộ tộc này không thể mạnh mẽ phát triển. Nó còn có một ý nghĩa sâu xa nữa chính là di dời tầm mắt của tất cả các nước vào trận chiến này. Và quên đi một việc chính là Đại Tần Đại Việt và Đại Đường đều đang nhìn chằm chằm vào tình hình Đại Nguyên.
Nếu như kế hoạch này thực sự thành công. Vậy thì người Nguyên sẽ có một ý tưởng, chính là quân Đại Việt và Đại Đường đang giao chiến vô cùng dữ dội tại Thảo Nguyên. Chúng không thể nào phát binh tấn công Đại Nguyên lúc này. Vì thế đám này càng chiến đấu sẽ càng hăng và đánh cho Đại Nguyên lụi bại. Nhưng chúng lại không biết rằng ẩn sau màn che . Đại Việt, Đại Đường và Đại Tần đều nhìn chằm chằm bọn chúng.
Không những thế việc này còn có một ý nghĩa nữa mà quân Đường muốn sử dụng. Đó chính là loại bỏ thế lực đột quyết đang thân cận Đại Việt vào lúc này. Gạt bỏ uy hiếp từ thảo nguyên đối với Đại Đường trong thời gian tới. Dù sao người đột quyết và mông cổ chính là hai dân tộc có biên giới giáp với Đại Đường. Họ mà chiến đấu một mất một còn thì kẻ được lợi cuối cùng luôn là Đại Đường. Nghĩ đến điều này Trần Thiên Ân lúc này cắn răng nói rằng:
– Trần Quốc Toản Trần Hồng ở đâu.
Trần Thiên Ân vừa gọi tên thì hai tên này lập tức đứng ra khỏi hàng. Chúng chắp tay với Trần Thiên Ân nói rằng:
– Có.
– Lấy Trần Quốc Toản làm đại tướng quân. Trần Hồng làm phó tướng quân . Hai ngươi dẫn theo 30 vạn quân mượn đường Đại Liêu tiến vào địa phận người đột quyết. Các ngươi đến đây không được trực tiếp giao chiến với người Đại Đường hoặc người Mông Cổ. Hãy như là một thế lực hòa bình đến để ngăn cản bọn chúng tiếp tục chiến tranh và yêu cầu người Mông Cổ rút lui khỏi địa bàn người đột quyết. Các ngươi chỉ được phép tấn công nếu như người Mông Cổ hoặc người Đại Đường phát động tấn công các người trước.
-Tuân lệnh.
– Tất cả các tướng lĩnh, quan viên khác hãy lập tức trở về và huy động quân đội . Cũng như vận chuyển lương thảo, thiết kế tuyến đường hậu cần cho đại quân. Ta muốn 10 ngày sau đại quân phải xuất phát.
-Tuân lệnh.
-Trần Quốc Toản Trần Hồng ở lại . Những người khác lui ra ngoài chuẩn bị đi.
-Tuân lệnh.
Đợi khi mọi người rời đi thì lúc này Trần Hồng mới nói rằng:
– Tam ca tại sao chúng ta không đứng khoanh tay cùng với quân Đường hợp tác bí mật trong bóng tối. Hãy để cho hai dân tộc người Thảo Nguyên này đánh nhau một sống một chết.
Trần Thiên Ân nghe vậy thì hừ lạnh, sau đó gõ vào đầu Trần Hồng nói rằng:
– Ngươi thì biết cái gì. Lúc này mà để cho hai dân tộc này đánh nhau một số một chết thì sau này. Ai sẽ là người giúp chúng ta quấy phá quân đường đây. Ngoài ra người phải nhớ rằng hai dân tộc này có mạnh đi chăng nữa, cũng chưa đến việc ta phải lo lắng. Dù sao Mông Cổ phải vượt qua đột quyết đi qua lãnh thổ của Đại Liêu mới đến địa phận người Đại Việt ta.
– Nhưng mà chúng lại chỉ cần bước chân về phía tây là có thể đặt chân vào lãnh thổ Đại Đường. Từ điều này có thể thấy rõ rằng kẻ đang lo lắng nhất chính là quân Đường. Tình hình Đại Nguyên trong thời gian qua cũng khiến ta khá bất an. Theo như các thám báo của ta gửi tin thì một thế lực nào đó . Đang làm cầu nối để cho bốn vị Vương và Hốt Tất Liệt ngừng lại giao tranh. Điều này vô cùng nguy hiểm vào lúc này.
Nghe Trần Thiên Ân nói vậy thì Trần Quốc Toản và Trần Hồng đều gật đầu. Thời gian qua họ ngoài việc phát triển kinh tế cũng như xây dựng lại hệ thống cơ sở hạ tầng. Ổn định dân chúng thì luôn luôn chú ý đến tình hình biến động của Đại Nguyên. Đặc biệt sau khi Trần Huyền Vũ ở trong lòng Đại Nguyên gửi về tin tức . Có một thế lực không rõ đang thẩm thấu vào trong lòng Đại Nguyên. Chúng không ngừng làm cho quan hệ của bốn vị vương Đại Nguyên trở nên gắn kết. Quan trọng nhất chính là bọn chúng vậy mà lại đang không ngừng điều hòa mâu thuẫn trong lòng Đại Nguyên.
Việc này theo Trần Thiên Ân suy nghĩ chỉ có hai mục đích. Thứ nhất có kẻ đang muốn cho Đại Nguyên ổn định lại, không trở thành miếng mồi cho ba nước Đại Việt Đại Đường và Đại Tần tấn công. Mục đích thứ hai chính là đây là một kế hoạch thao túng các thế lực của Đại Nguyên cho một trận quyết chiến long trời lở đất.
Dù sao trong thời gian qua bốn vị Vương không hề đồng lòng cùng tấn công Hốt Tất Liệt. Việc này đã làm là cho thế trận của Đại Nguyên giằng co. Việc này ngoài việc làm Đại nguyên chậm phát triển kinh tế nhưng không hề làm họ bị suy giảm về sức mạnh quân sự. Việc này khiến cho Trần Thiên Ân khác lo lắng.
Nhưng khi thông tin một thế lực bí mật lại đang không ngừng thẩm thấu vào Đại Nguyên khiến Trần Thiên Ân càng lo lắng hơn. Dù sao hắn cũng biết rằng Cửu Châu vô cùng rộng lớn. Kẻ thông minh không chỉ một mình hắn. Rất có thể một nước nào đó của Cửu Châu, đang có ý đồ với Đại Nguyên và giấu giếm trước mắt Trần Thiên Ân. Vì lý do này mà hắn quyết định không được để cho người đột quyết bị quân Đường tiêu diệt. Thậm chí hắn muốn làm lớn mạnh hơn người đột quyết và người mông cổ để uy hiếp Đại Đường.
Việc này không chỉ khiến quân Đường phải lo lắng về tình hình biên giới phía tây. Nó còn có một mục đích nữa chính là che mắt tất cả các nước về mục tiêu thật sự của Đại Việt và Đại Đường. Đặc biệt ý nghĩa cuối cùng chính là Trần Thiên Ân muốn làm cho thế lực kia mất đi cảnh giác và để hắn điều tra xem bọn chúng rốt cuộc muốn gì.
Phải biết rằng nếu như bọn chúng muốn hàn gắn quan hệ Đại Nguyên. Vậy thì những kế hoạch Trần Thiên Ân sắp xếp bao ngày qua đều sẽ bị phá bỏ. Nhưng nếu như chúng muốn làm cho tình hình Đại Nguyên ổn định một chút . Sau đó lại phát động một cuộc chiến lớn để nhằm phá hoại to lớn nền kinh tế Đại Nguyên . Cũng như lực lượng quân sự thì Trần Thiên Ân cũng phải nắm rõ . Để hắn có những điều động cũng như gia tăng quân đội hai giảm bớt trong lúc cần thiết ứng đối với tình hình Đại Nguyên và kiếm lợi ích lớn nhất cho Đại Việt.
Mọi người phải biết rằng chuẩn bị cho chiến tranh không đơn giản là lực lượng quân lính cũng như lương thực hậu cần vũ khí thuốc men. Nó là một kế hoạch chi tiết về từng cuộc tấn công . Số lượng quân tấn công, cũng như phương hướng tấn công. Từ điều này có thể nói rõ rằng các cuộc tấn công lớn với số quân lên đến vài chục vạn. Không phải tự nhiên được vạch ra hoặc tự nhiên được phát động. Nó là một kế hoạch đã được chuẩn bị từ lâu và vô cùng kỹ lưỡng. Dù sao trên thế giới này đâu có kẻ ngốc, không ai tự tin cho rằng mình giết quân thù chính là giết dê bò chúng không có sức phản kháng.
Vậy nên cho dù là Trần Thiên Ân một kẻ xuyên không với rất nhiều tư tưởng của người hiện đại . Thì hắn cũng không dám tự ý phát động chiến tranh. Hãy nhìn các cuộc chiến từ trước đến giờ của hắn có thể thấy rõ điều này. Từ khi nắm mọi lợi thế trên chiến trường thì Trần Thiên Ân mới dám huy động lực lượng quân lớn tham chiến. Nếu không tên này vô cùng cẩn thận, sẽ không tham gia bất kỳ trận chiến nào mà hắn không nắm chắc chiến thắng trong tay. Từ việc này cũng khiến cho hắn trong những trận chiến vừa qua chưa từng đến mùi thất bại quá lớn.