Chương 20 phát triển
Chương 20 phát triển
– Trần Phúc những ngày qua việc chuẩn bị lương thảo đến đâu rồi.
– Bẩm vương gia theo như mệnh lệnh của ngài chúng ta đã âm thầm dự trữ một lượng lớn lương thực. Hiện nay các kho lương thực cho quân đội đều đã được bổ sung đầy đủ. Ngoài ra các kho lương của các thành trì địa phương thì đã được bổ sung 1/2. Có điều vì mệnh lệnh của ngài chính là việc này phải giữ bí mật. Vì vậy cho nên quá trình chuẩn bị lương thảo chúng ta tiến hành một cách khá chậm chạp.
Trần Thiên Ân nghe vậy thì gật đầu, hắn nhìn về phía Trần Phúc nói rằng
– Việc này hãy bình tĩnh mà chuẩn bị. Ta nghĩ rằng chiến tranh chưa thể nào đến được đâu. Ngươi phải bí mật thu thập lương thảo chất đầy tất cả các kho lương. Đồng thời cũng phải tạo thêm các kho lương mới và dự trữ dư thừa. Dù sao lương thực không phải chỉ để phục vụ chiến tranh. Nó còn là lúc thiên tai lũ lụt xảy ra chúng ta có cái để cứu giúp dân chúng.
– Tuân lệnh.
– Trần Quốc Toản tình hình quân lực của chúng ta những ngày qua thế nào.
– Bẩm lạc hậu 70 vạn quân của ta đã tiến hành hoàn chỉnh biên chế. Hiện nay có 30 vạn quân kỵ binh. Trong đó có 10 vạn trọng kỵ binh và 20 vạn kỵ binh hạng nhẹ. Các kỵ binh này đều có thể sử dụng bất kỳ loại vũ khí nào . Họ có thể từ các kỵ binh xung phong chuyển biến thành cung kỵ binh. Đối với bộ binh chúng ta đang duy trì lực lượng là 35 vạn. Tượng binh chúng ta có 5 vạn. Thủy quân có 10 vạn.
Trần Thiên Ân nghe vậy thì gật đầu, hắn biết Trần Quốc Toản đang báo cáo đây là binh lực mặt nổi mà Trần Thiên Ân có mà thôi. Các đội quân bí mật thì không được phép tiết lộ trong những cuộc họp như thế này. Ngoài ra vì chế độ lấy tinh nhuệ của Đại Việt đã khiến cho quân của Trần Thiên Ân lúc này khá mạnh.
Đặc biệt đó là lực lượng kỵ binh. Những tên này được Trần Thiên Ân chọn được kỹ càng và đã trải qua nhiều trận chiến. Càng làm sự tinh nhuệ của chúng được gắn lấy một chút lãnh huyết của kẻ từng ra chiến trận chém giết. Ngoài ra thời gian qua, việc phát triển giống ngựa mới cũng được Trần Thiên Ân đẩy mạnh và đưa cho hắn các kết quả vô cùng khả quan. Giống ngựa mà hắn phát hiện tại thung lũng Đại Thập Sơn hiện nay đã được nhân giống lên đến 4 vạn con. Loại chiến mã này đều được Trần Thiên Ân sử dụng cho các trọng kỵ binh cũng như các thám báo sử dụng.
Có điều do thời gian quá ngắn nên loại ngựa này cũng chưa được phát triển quá mạnh mẽ. Nhưng Trần Thiên Ân cho rằng thời gian dần qua đi, giống chiến mã này tuyệt đối sẽ là loại mạnh nhất của Cửu Châu. Ngoài ra trong những năm qua Trần Thiên Ân vẫn không ngừng phát triển tượng binh của mình. Hắn tin rằng bây giờ chưa có xe tăng thì những con voi chiến này, sẽ là những cỗ xe tăng hạng nặng trên chiến trường. Chúng sẽ nghiền nát bất kỳ lực lượng phản kháng bộ binh nào của kẻ địch.
Nhưng nếu nói về đầu tư cũng như phát triển mạnh mẽ nhất thì tuyệt đối là lực lượng thủy quân. Trần Thiên Ân cho rằng đám này sẽ là lực lượng chiến tranh uy hiếp các nước lớn nhất trong thời gian tới của Đại Việt. Dù sao một khi súng thần công được thuỷ binh sử dụng thì chúng sẽ là ác mộng trên biển với bất kỳ quốc gia nào. Vì vậy thủy quân trong thời gian qua ngoài việc tăng quân số lên đến 10 vạn thì bọn họ cũng được bổ sung thêm một lượng lớn chiến hạm mới cải tạo có các lỗ bắn để pháo.
Có điều hiện giờ những chiến hạm này lại vẫn chưa được trang bị pháo . Nhiều lần các tướng lĩnh chỉ huy thủy quân không ngừng ý kiến với Trần Thiên Ân về việc các chiến hạm mới này . Lúc làm xảy ra sai sót để cho thành thuyền xuất hiện rất nhiều lỗ hổng. Những lỗ hổng này có thể để quân địch sử dụng cung tên bắn bị thương quân mình. Đối với việc này Trần Thiên Ân không trả lời, chỉ nói với họ là các chiến hạm này đã làm đúng bản vẽ . Đồng thời bật mí cho chúng về việc một số loại vũ khí mới đang được cải tạo chưa thể sử dụng. Trần Thiên Ân cũng bắt bọn chúng phải rèn luyện với việc sử dụng các chiến hạm này . Cùng với việc không ngừng bố trí các chiến thuật trên biển pháo kích cho đám này học hỏi. Trần Tiên Ân tin ngày mà pháo binh xuất hiện sẽ là ngày mà Cửu Châu biến thiên.
Còn đối với lực lượng bộ binh thì Trần Thiên Ân mặc dù phát triển nhưng không quá mạnh. Những đội quân này do chính sách chọn lựa tinh binh, đã làm chúng trở nên tinh nhuệ hơn bao giờ hết. Đặc biệt trong những năm qua đội quân này theo Trần Thiên Ân chinh chiến rất nhiều. Đã làm chúng càng trở nên đầy kinh nghiệm chiến trường. Lúc này muốn phát triển bộ binh mạnh mẽ hơn nữa thì chỉ có duy nhất chính là phát triển vũ khí mà thôi.
Nhưng việc làm Trần Thiên Ân khá tiếc nuối chính là trong thời gian qua, các xưởng quân khí mặc dù đã sản xuất và khắc phục được loại nỏ bắn liên tục. Nhưng trong chế tạo các loại áo giáp thì họ đều dùng chân tại chỗ. Đối với việc này Trần Thiên Ân cũng chỉ thở dài. Việc Trần Thiên Ân muốn các thợ rèn sắt tạo ra những chiếc áo giáp nhẹ mà vẫn có lực phòng thủ mạnh trước đao kiếm . Việc này không phải vì hắn tiết kiệm sắt hay là sợ quân lính mang vác nặng giảm sức chiến đấu.
Mục đích thật sự của hắn chính là giúp cho những quân lính này có thể linh hoạt hơn trên chiến trường mà thôi. Phải biết rằng súng thần công của Trần Thiên Ân là loại pháo nguyên thủy nhất. Hắn chỉ mất gần 2 năm để cho các thợ thủ công dựa trên các ý tưởng của hắn mà nghiên cứu chế tạo ra. Vậy thì các nước khác sau một thời gian chiến tranh có thể sẽ lấy được những mẫu pháo này chúng sẽ không ngừng nghiên cứu chế tạo. Đến lúc đó nó lại giống như thuốc nổ, sẽ bị các quốc gia này tìm hiểu.
Quan trọng nhất chính là ngày mà pháo xuất hiện trên chiến trường thì các loại áo giáp nặng nề như hiện tại cũng không thể nào bảo vệ tính mạng của quân sĩ được. Vậy nên Trần Thiên Ân muốn phát triển các loại áo giáp nhẹ mà vẫn có độ bảo hộ tốt. Thứ này vừa giúp cho các quân lính có thể linh hoạt hơn trên chiến trường, lại không bị giảm xuống sức phòng thủ trước các loại vũ khí của kẻ thù. Dù sao một khi pháo binh xuất hiện thì việc các đội quân lính phải xung phong vào trận địa pháo của kẻ thù từ khoảng cách xa là điều bắt buộc. Đến lúc đó mạng người trước sức mạnh của đạn pháo sẽ chỉ như cỏ rác.
Lúc này một hệ thống chiến thuật mới sẽ lại bị các quốc gia thay đổi. Chính vì vậy từ bây giờ Trần Thiên Ân phải bắt đầu lên các kế hoạch thay đổi quân Đại Việt theo hướng tinh nhện, cùng với hệ thống vũ khí thích hợp cho những trận chiến hầm hào. Nên áo kiểu mới sẽ xuất hiện trong thời gian tiếp theo. Nghĩ đến đây hắn nhìn về phía Trần Quốc Toản nói rằng
– Trong thời gian này quân lính vẫn tiếp tục huấn luyện như bình thường. Đồng thời vẫn duy trì các kế hoạch như cũ hạn chế tiếp xúc với biên giới người Đại Nguyên.
-Tuân lệnh.
Trần Thiên Ân lúc này lại nhìn về phía Trần Cẩn kẻ quản lý giáo dục. Sau đó hắn lên tiếng
– Trần Cẩn việc chuẩn bị cho kỳ thi tuyển quan chức đến đâu rồi.
– Bẩm vương gia trong thời gian qua chúng ta đã thông báo việc này với các dân chúng. Hiện nay các hoạt động thi cử đã được diễn ra xong xuôi tại các địa phương. Một cuộc thi cuối cùng tranh chức trạng nguyên sẽ diễn ra tại thành Biện kinh trong 5 ngày nữa.
– Hiện nay hệ thống quan viên chấm thi cũng như danh sách tài liệu liên quan đến từng người đi thi đều đã được chuẩn bị hoàn tất. Nhưng lúc này lại xảy ra một vấn đề . Đó chính là đám người của Đại Đường kia vậy mà cũng muốn tham gia thi tuyển . Vương gia không biết chuyện này chúng ta nên xử lý thế nào.
Trần Thiên Ân nghe vậy thì bắt đầu suy tư. Thời gian qua các khâu giáo dục đào tạo của hắn rốc cuộc cũng đã hoàn thành. Vậy là hắn bắt đầu tổ chức một cuộc thi đầu tiên để bổ sung một lượng lớn nhân lực cho hệ thống quan viên đang thiếu thốn của mình. Trải qua các phần thi huyện xã thành trấn thì những người đỗ đầu đã bắt đầu tiến về thành Biện Kinh để thi tuyển cuộc thi cuối cùng. Lần thi này chính là tranh giành chức vị trạng nguyên.
Trần Thiên Ân đã quy định vô cùng rõ ràng . Những người đỗ đầu trong phần thi tại các thành trì. Sẽ được bổ nhiệm vào các vị trí quan lại tại các thành trì địa phương. Còn người thi đỗ trạng nguyên tại cuộc thi ở thành Biện Kinh. Họ sẽ được bổ nhiệm vào hệ thống quan viên dưới quyền Trần Thiên Ân quản lý.
Tại sao việc bổ nhiệm quan viên lại lằng nhằng phức tạp như vậy. Thật ra tuy rằng những khu vực này đều do Trần Thiên Ân quản lý. Nhưng tổng thể chung nó vẫn thuộc về Đại Việt và quyền hành ban bố luật lệ đều do Trần Thiên Khải nắm giữ. Vì vậy khi Trần Thiên Ân tổ chức cuộc thi này thì hắn vẫn phải thông báo về Đại Việt. Tất nhiên đây chỉ là hình thức lấy lệ . Dù sao thì hệ thống quan viên này vẫn sẽ do hắn bổ nhiệm mà thôi.
Có điều thư hồi đáp của triều đình cũng nhanh chóng được gửi đến. Trần Thiên Khải yêu cầu Trần Thiên Ân là hệ thống quan viên tại địa phương đều sẽ do triều đình Đại Việt tự bổ nhiệm. Còn hệ thống quan viên thi tại thành Biện Kinh sẽ tự Trần Thiên Ân chọn lựa những người giỏi nhất làm việc cho mình.