Trong bầu trời, một màn mưa máu nhỏ xuống, chỉ nhìn thấy hai dòng máu chảy xuống từ trong miệng Hắc Bạch Song Sát.
Quang thuẫn nguyên khí trước người bọn họ ngay khi tiếp xúc với kiếm khí xanh lam thì lập tức bị chém thành hai đoạn từ chính giữa.
Quang thuẫn nguyên khí nổ tung trên không, hai người Hắc Bạch Song Sát giống như bị búa tạ đập vào, cả người run rẩy, liên tục bay lùi lại hơn mười trường, tạo thành hai vệt khí trên không.
“Chuyện này…”
Nhìn thấy cảnh này, ánh mắt Điển Vinh rét lẹnh, vẻ mặt kinh sợ.
Hắc Bạch Song Sát là nhân vật cỡ nào chứ, đó chính là vương cấp truyền kỳ trăm năm trước, có danh tiếng lẫy lừng ở thế giới phương Tây, chỉ dựa vào hai người đã chống đỡ được cả La Võng rồi.
Nhưng bây giờ, hai người đồng thời xuất hiện nhưng lại bị đánh bại đến đổ máu, bay ra ra dưới tay của hậu bối trăm năm sau, một người còn bị chặt đứt một cánh tay, đây là chuyện mà Điển Vinh hoàn toàn không đoán trước được.
Lúc trước ông ta vẫn cảm thấy Diệp Thiên giao đấu Hắc Bạch Song Sát thì sẽ ở thế hạ phong, thậm chí còn bị đối phương trấn áp hoàn toàn, nhưng bây giờ kết quả lại trái ngược hoàn toàn.
Diệp Thiên không những một mình phá vỡ sát chiêu của Hắc Bạch Song Sát, mà từ đầu tới cuối cũng chỉ lấy ra hai thứ, khiến hai người Hắc Bạch Song Sát bị thương nặng.
“Cậu ta thắng rồi sao?”
Tần Đông Tuyết thấy cảnh này, đôi mắt khẽ lấp lánh, trận chiến kịch liệt, biến đổi bất ngờ, cuối cùng lại là một kiếm kinh thiên của Diệp Thiên mà xoay chuyển toàn bộ thế cục.
Lúc này mọi người đều ngơ ngác nhìn Diệp Thiên, một câu cũng không nói nên lời.
Hơi thở Đàm Băng Băng đã khôi phục lại như ban đầu, thương thế đã khoẻ hơn đến tám phần, cô ta nhìn Diệp Thiên quần áo tả tơi trên không, ánh mắt vô cùng kính nể, nhất là cảm thấy may mắn vì quyết định ban đầu của mình.
Người cô ta lựa chọn quả nhiên là một nhân vật tuyệt thế, sự xuất hiện của Diệp Thiên đã mang lại rất nhiều lợi ích cho cô ta, thậm chí ngay cả La Võng mạnh nhất thiên hạ mà Diệp Thiên cũng có thể đánh bại.
Diệp Thiên vẫn dùng một tay nắm lấy kiếm, ánh mắt lạnh lẽo.
“Người của La Võng, không chịu nổi một đòn!”
Hai người Hắc Bạch Song Sát đã nổi danh thiên hạ hơn trăm năm, thật sự bọn họ chưa từng nghĩ, trăm năm sau sẽ có một ngày bị một hậu bối khinh thường như vậy.
Quả nhiên trong lòng vô cùng kinh hoàng, nhưng bọn họ lại càng e sợ Diệp Thiên.
Bọn họ liên thủ tạo thành tấm chắn phòng ngự, dùng toàn bộ nguyên khí trên người để phòng thủ nhưng lại không đỡ được một kiếm của Diệp Thiên, lại còn bị đánh trọng thương, nếu Diệp Thiên đánh ra tiếp một kiếm nữa thì bọn họ không chắc bản thân có thể may mắn như bây giờ không.
Bọn họ không chắc chắn về Diệp Thiên, khoé miệng rỉ máu nhưng lại chưa từng quay đầu, trong lúc nổ lùi về sau cả người đồng thời quay lại, chân đột nhiên đạp xuống hư không, trực tiếp bay ra xe, kéo dài khoảng cách với Diệp Thiên cả nghìn mét, thân hình xa dần.
“Diệp Lăng Thiên, những gì hôm nay cậu ban tặng, hai người chúng ta khắc ghi trong lòng, ngày khác nhất định sẽ tìm được cậu, bắt cậu trả lại gấp bội!”
Âm thanh tức giận truyền lại từ phía xa, tất cả mọi người đều ngơ ngác, tuy rằng Hắc Bạch Song Sát buông lời hun tàn, nhưng như vậy có nghĩa bọn họ đã rút lui bỏ chạy rồi sao?”
“Một người mà lại khiến hai người Hắc Bạch Song Sát bỏ chạy? Diệp Lăng Thiên, rốt cuộc cậu là thứ quái vật gì vậy?”
Điển Vinh nhìn bóng hình hai người Hắc Bạch Song Sát chỉ là chấm đen nhỏ, con ngươi co rút, trong lòng vô cùng kinh sợ.
“Muốn chạy?”
Nhìn thấy hai người nhanh chóng muốn chạy trốn khỏi nơi này, ánh mắt Diệp Thiên hiện lên sát ý, muốn bước ra một bước chuẩn bị đuổi theo.
Lúc này cuối cùng Điển Vinh cũng phản ứng lại, ông ta bước lên một bước, một tay chắn trước Diệp Thiên.
“Diệp Đế vương xin dừng bước!”
Vẻ mặt ông ta nghiêm túc, trầm giọng nói: “Hôm nay cậu đã thắng hoàn toàn, Hắc Bạch Song Sát bỏ chạy thảm hại, cậu không cần phải đuổi bám theo!”
“Sau này bọn họ nhất định sẽ lại đến tìm cậu, đến lúc đó lại tính toán với bọn họ rõ ràng, tôi lo lắng cậu đuổi theo sẽ có biến cố!”
Trước giờ La Võng hành động đều kỳ dị thần bí, mặc dù Hắc Bạch Song Sát chủ động bỏ chạy, không ra tay với Diệp Thiên nữa nhưng dù sao bọn họ cũng là cao thủ vương cấp trăm năm trước, những người này nào có ai là ngọn đèn cạn dầu chứ?
Nếu thật sự để Diệp Thiên nhất định phải bước vào đường cùng, hai người liều chết một trận, sức chiến đấu bộc phát sẽ vượt xa hơn bây giờ nhiều, huống hồ La Võng ngoài hai người bảo vệ là Hắc Bạch Song Sát ra còn có vị chúa tể phía sau chưa từng xuất hiện, đó chính là nhân vật cùng cấp bậc với Long Hoàng, thẩm phán vương, và giáo hoàng.
Ông ta xuất hiện là để nhắc nhở Diệp Thiên, không muốn Diệp Thiên tuỳ tiện đuổi theo, cuối cùng lại dẫn đến nhiều chuyện hơn.
“Ồ?”
Ánh mắt Diệp Thiên chợt ngừng lại, quay sang nhìn Điển Vinh.
Cậu trầm mặc một lúc, cảm nhận trong cơ thể bắt đầu có linh khí dập dềnh, lúc này mới chầm chậm định thần, không truy đuổi nữa.
Bá kiếm cậu dùng vẫn không quá quen thuộc, dùng linh khí trong cơ thể vừa mới hấp thụ được thúc giục nó, dẫn đến linh khí vốn đã dung nhập vào huyết mạch trong cơ thể lại sôi sục, có xu hướng rời khỏi cơ thể.
Nếu cậu đuổi theo có lẽ có thể giết chết Hắc Bạch Song Sát, nhưng đối với tu vi của cậu thì e rằng sẽ tổn hại ít nhiều.
Hôm nay Hắc Bạch Song Sát đã hoàn toàn kết thù sâu nặng khó giải với cậu, tương lai đối mặt giao đấu sẽ có rất nhiều cơ hội, lấy mạng bọn họ họ cũng là vấn đề thời gian, cậu không nhất thiết phải nóng vội, vội vàng lúc này.
Nghĩ đến đây, cậu thu hồi suy nghĩ, thần mang trong mắt cũng dần biến mất, ánh sáng xanh lam trên đầu ngón tay cũng biến mất, toàn bộ mây mưa trên bầu trời cũng ngừng lại.
“Hôm nay cứ tạm thời để bọn họ đi, lần tới, bọn họ sẽ không còn cơ hội sống sót nữa đâu!”
Diệp Thiên khẽ xoay cổ, sau đó thân hình rơi xuống, trở về mặt đất.
“Đa tạ chủ nhân che chở!”
Đàm Băng Băng nhìn thấy Diệp Thiên đi đến, lập tức khom người hành lễ, khom người cúi đầu với Diệp Thiên.
“Không cần làm vậy!”
Diệp Thiên dở khóc dở cười nói: “Nếu tôi đã nhận cô làm thuộc hạ thì sống chết của cô là do tôi, chứ không phải do người ngoài!”
“Bọn họ muốn giết cô, tôi bảo vệ cô, cũng là lẽ thường!”
Cậu duỗi người, quần áo trên người đều bị xé rách, để lộ bắp thịt rắn chắc, Tần Đông Tuyết nhìn thấy mặt khẽ ửng đỏ, gần như không dời tầm mắt.
Diệp Thiên lại không quan tâm tới cô ấy, vung tay với Đàm Băng Băng.
“Đứng lên đi, chuyện này đã xong, chúng ta cùng quay về Hoa Hạ thôi!”
Đàm Băng Băng nghe vậy, khẽ vuốt cằm, đi theo phía sau Diệp Thiên, chuẩn bị lên xe việt dã cùng Diệp Thiên.
Trước lúc lên xe, Diệp Thiên lại nhìn Điển Vinh ở phía chân trời, cười nhạt.
“Có cơ hội, nếu tôi và ông gặp lại, tôi sẽ mời ông uống một ly!”
Điển Vinh nghe thấy vậy thì cười lớn, ánh mắt có chút vui cười.
“Ha ha, rượu của Đế Vương Bất Bại mời, đương nhiên tôi sẽ không bỏ qua, một lời đã định!”
Diệp Thiên gật đầu, đã kéo cửa xe ra.
Ngay lúc đó, một bóng hình lại ở trước mặt mười người đàn ông lập tức quỳ gối sau lưng Diệp Thiên.
“Diệp Đế vương!”
Cô gái đó chính là Tần Đông Tuyết, cô ấy quỳ xuống trên cát, hai tay chống xuống đất, vái lễ với Diệp Thiên.
“Lúc trước là tôi đã quá ngu xuẩn, có mắt không tròng, đã thiếu lễ độ với Diệp Đế vương!”
“Tất thảy đều là lỗi của tôi, nhưng tôi vẫn bạo gan, muốn xin anh rủ lòng từ bi, cho tôi linh dược cứu chữa cho ông tôi!”
“Đây là hy vọng duy nhất của nhà họ Tần tôi, vẫn mong anh khai ân, cho nhà họ Tần tôi một con đường sống!”
Nếu để cho những nhân vật phú quý nổi danh tầng lớp thượng lưu trên Bảo Đảo nhìn thấy, hòn ngọc quý của nhà họ Tần ở Đảo Kho Báu dập đầu cầu xin người khác, chắc chắn bọn họ rất kinh ngạc.
Kiều nữ kiêu ngạo như phượng hoàng của Đảo Kho Báu này cuối cùng cũng cúi thấp đầu, lựa chọn khom lưng khuỵu gối với Diệp Thiên!
Diệp Thiên tự mình lên xe, mặc kệ tiếng gọi của Tần Đông Tuyết ở phía sau, giơ tay ra hiệu cho tài xế lái xe đi.
Lúc đầu cậu còn có chút thiện cảm với Tần Đông Tuyết, nghĩ rằng đây là người phụ nữ rất có hiếu, chịu khó đi tìm thuốc duy trì mạng sống cho ông nội nên mới đặt chân đến vùng đất cát vàng xa xôi này chỉ với cơ thể mỏng manh yếu ớt.
Cho dù thế nào thì tấm lòng và phẩm chất như vậy đều đáng quý trọng.
Nhưng sau đó thái độ của Tần Đông Tuyết lại khiến cậu thất vọng, ấn tượng với Tần Đông Tuyết cũng thay đổi, cậu không định quan tâm đến cô gái kiêu ngạo của nhà họ Tần này nữa, chỉ muốn nói cho cô ấy biết hiện thực và sự tàn khốc của thế giới này.
Tài xế thấy Diệp Thiên làm thế thì hiểu ý, lập tức khởi động xe, Đàm Băng Băng ngồi ở hàng ghế sau cũng cảm thấy thương cảm cho Tần Đông Tuyết quỳ trên mặt đất, nhưng lại không tỏ thái độ gì.
Đạt đến cảnh giới hiện tại của Diệp Thiên, những người phàm phu thế tục sao có thể đoán và tiếp xúc được?
Diệp Thiên không cho cơ hội thì dù có là Thiên Vương đến cũng không có tác dụng.
Thấy chiếc xe việt dã khởi động sắp rời đi, Tần Đông Tuyết đang quỳ trên cát lập tức hoảng loạn.
Cô ấy đã ra sức cầu xin, thậm chí quỳ dưới đất chỉ vì muốn xin Diệp Thiên đưa thuốc.