“Tiểu thế giới?”.
Ánh mắt Diệp Thiên hơi dừng lại, nhíu mày.
Cậu nghe thấy cái tên này lần đầu, trước kia cậu chưa từng nghe qua tiểu thế giới gì đó.
Nhìn vẻ mặt Diệp Thiên, cô gái rõ ràng nắm bắt được gì đó, mi mày cô ta toát lên vẻ ngạo nghễ, cười nhạo: “Chẳng lẽ anh không biết “tiểu thế giới” à?”.
Diệp Thiên tỏ vẻ bình tĩnh, thản nhiên đáp: “Tôi quả thật không biết “tiểu thế giới” gì đó, trước kia cũng chưa từng nghe nói, nhưng vậy thì sao?”.
“Cô chỉ cần nói cho tôi biết địa điểm và thời gian, cho dù là nơi hiểm trở, tôi cũng sẽ đến đó. Nhưng cô phải cho tôi một lý do!”.
“Nếu cô muốn tôi chịu trách nhiệm, muốn tôi cưới cô thì chắc chắn không thể. Nếu cô muốn lấy mạng tôi thì bây giờ cô có thể ra tay, cần gì phải đến “tiểu thế giới” gì đó?”.
Mặc dù Diệp Thiên không biết “tiểu thế giới” là nơi nào, nhưng cậu cũng không có hứng thú. Cậu chỉ nhìn cô gái, trông như muốn cô gái ra tay, giải quyết rắc rối ngay tại đây.
“Anh chàng này, sao lại không hiểu tình cảm gì thế nhỉ?”.
Cô gái nghiêm nghị nhìn lại, chỉ cảm thấy Diệp Thiên là người hờ hững lạnh nhạt nhất trong số những người đàn ông mà cô ta từng gặp.
Mặc dù cô ta không quen biết Diệp Thiên, nhưng bản thân cô ta là người đẹp tuyệt sắc. Cho dù là ở nơi mà cô ta sống, cô ta cũng được vô số thiên tài hào kiệt để ý, là đứa con cưng trong gia tộc, được vô số người theo đuổi, yêu quý.
Ngay cả những thiên tài hào kiệt đỉnh cao ở nơi đó cũng đối đãi với cô ta như nữ thần. Thế nhưng ở trước mặt Diệp Thiên, cô ta cảm thấy mọi chỗ dựa và niềm kiêu hãnh của mình đều chẳng có nghĩa lý gì, hoàn toàn bị Diệp Thiên phớt lờ.
Cô ta thậm chí còn hơi tò mò, vợ chưa cưới của Diệp Thiên rốt cuộc có sức quyến rũ thế nào mới có thể khiến cậu không động lòng với một người đẹp tuyệt sắc như cô ta?
Cô ta do dự trong chốc lát, nhưng niềm kiêu hãnh trong nội tâm vẫn khiến cô ta giữ im lặng, không nói ra suy nghĩ trong lòng.
Cô ta nhìn vào đôi mắt sâu như sao trời của Diệp Thiên, lần đầu tiên nảy sinh tình cảm khác lạ với một người con trai. Cô ta cũng hơi tò mò về Diệp Thiên. Ở “tiểu thế giới” mà cô ta sống, cao thủ thiên tài đẳng cấp như cô ta chỉ là con số ít ỏi. Trong thế giới của bọn họ, ai cũng có suy nghĩ mình sinh ra đã có đẳng cấp cao hơn những võ giả ở thế tục. Bọn họ hoàn toàn không xem trọng những thiên tài võ giả ở thế tục.
Hơn nữa, nếu xét cùng độ tuổi, chín mươi chín phần trăm võ giả thế tục đều thua xa bọn họ. Bọn họ cũng chưa từng nghĩ tới, ở thế tục lại có thế hệ trẻ tuổi nào có thể so sánh với bọn họ.
Nhưng sự xuất hiện của Diệp Thiên hôm nay lại khiến cô ta như phát hiện được một đại lục mới, hoàn toàn lật đổ sự hiểu biết của cô ta trước kia.
Trước đó, cô ta đã sử dụng hết thủ đoạn của bản thân, phát huy sức mạnh tinh thần đến cực hạn, nhưng vẫn không thể ngăn chặn linh hồn đó xâm nhập vào thần phủ của cô ta.
Linh hồn đó chiếm giữ thể xác của cô ta, dùng sức mạnh tu vi của cô ta chiến đấu với Diệp Thiên. Những đòn tấn công mà ông ta sử dụng, bất cứ sát chiêu nào cũng bị Diệp Thiên hóa giải dễ dàng. Ông ta không thể làm Diệp Thiên bị thương, thậm chí còn bị cậu tiêu diệt một cách mạnh bạo. Ngay cả linh hồn đó cũng tan thành mây khói dưới khí thế tấn công của Diệp Thiên, chẳng phải đồng nghĩa tu vi của cậu cao hơn cô ta sao?
Ở nơi mà cô ta sinh sống, những người như cô ta đã được xem là cao thủ thiên tài đỉnh cao, không thể cao hơn nữa. Nhưng Diệp Thiên lại dễ dàng vượt qua cô ta, vậy chẳng phải thực lực bản thân Diệp Thiên đủ để đánh bại tất cả thiên tài trẻ tuổi nơi bọn họ sống hay sao?
Nhìn gương mặt tuấn tú của Diệp Thiên, trên mặt cô ta lại ửng hồng.
Ở “tiểu thế giới”, nhiều thiên tài xuất sắc theo đuổi cô ta rất kịch liệt, nhưng cô ta đều không có hứng thú với ai trong bọn họ. Thậm chí là người mạnh nhất trong thế hệ trẻ tuổi, cô ta cũng chỉ coi như bạn bè, quan hệ trong sáng.
Nhưng hôm nay, lần đầu tiên cô ta có cảm xúc khác lạ với một người khác giới.
Bất kể là vẻ ngoài hay thực lực của Diệp Thiên đều đã đạt tiêu chuẩn trong lòng cô ta. Hơn nữa, bây giờ Diệp Thiên đã nhìn thấy hết thân thể của cô ta, bảo Diệp Thiên làm chồng cô ta, về ở rể trong gia tộc, cô ta không những không thấy phản cảm, mà còn âm thầm dâng lên sự mong chờ.
Nghĩ đến đây, sự lạnh lùng trên mặt cô ta tan đi phần nào, nói với Diệp Thiên: “Tôi không giết anh, nhưng anh nhất định phải tới “tiểu thế giới” một chuyến”.
“Dù có thế nào, anh cũng đã nhìn thấy cơ thể của tôi, anh phải có một lời giải thích cho trưởng bối trong tộc tôi. Cho dù anh không muốn cưới tôi thì cũng phải nói rõ mọi chuyện với trưởng bối trong tộc!”.
“Tất nhiên, nếu anh là một kẻ hèn, không dám đến đó thì coi như chuyện này chưa từng xảy ra, giữa tôi và anh không liên quan gì đến nhau, coi như tôi và anh chưa từng gặp mặt!”.
Cô ta nói vậy đương nhiên là kế khích tướng. Những anh hùng hào kiệt trẻ tuổi trên thiên hạ, có ai cam tâm bị người ta coi là kẻ hèn chứ?
Cô ta vốn tưởng Diệp Thiên sẽ đồng ý ngay, nhưng câu nói tiếp theo của cậu lại khiến vẻ mặt cô ta cứng đờ.
“Vậy thì đơn giản quá, tôi là một thằng hèn!”.
Diệp Thiên lập tức nhún vai: “Tôi không có hứng thú gặp trưởng bối người nhà cô, cũng không quan tâm đến “tiểu thế giới” mà cô nói. Cô nghĩ tôi là kẻ hèn cũng được, không phải đàn ông cũng tốt, chuyện này dừng ở đây”.
“Cứ coi như cô chưa từng gặp tôi, tôi cũng chưa từng gặp cô, giữa tôi và cô không ai nợ ai!”.
Diệp Thiên nói xong, đi vòng qua cô gái, vừa bước ra một bước đã đặt chân lên vách đá ở phía trước.
Cô gái tức giận, cô ta thực sự không ngờ Diệp Thiên lại từ chối thẳng thừng, kế khích tướng của cô ta không hề có tác dụng gì với cậu.
“Anh…”.
Cô ta há miệng, muốn nói tiếp gì đó, nhưng cảnh tượng trước mắt lại khiến cô ta ngơ ngẩn.
Diệp Thiên giơ một tay lên, năm ngón tay tỏa ra những đốm sáng xanh lam, ấn lên vách núi.
Tiếp đó, ánh sáng xanh lam dâng lên dọc theo vách đá, che phủ vách đá mười mấy trượng. Sau đó, cô ta cảm nhận được linh khí vô cùng mạnh mẽ từ trong vách đá tràn ra, hội tụ thành một dòng nước lũ linh khí, lần lượt bị hút vào lòng bàn tay Diệp Thiên.
Thời khắc này, Diệp Thiên giống như một vật chứa khổng lồ, hút vô số linh khí vào trong cơ thể, hơn nữa tốc độ hút càng lúc càng nhanh.
“Sao có thể như vậy?”.
Đôi mắt cô ta dao động, ngây ra tại chỗ.
Cô ta xuất thân từ “nơi đó”, vì sự dạy dỗ truyền lời của các vị trưởng bối, tiền bối và sự mưa dầm thấm đất của bản thân cô ta, xưa nay cô ta đều xem thường võ giả ở giới thế tục. Cô ta luôn nghĩ rằng cao thủ võ giả xuất thân từ “nơi đó” sẽ cao hơn người ta một bậc.
Nhưng dù là ở “nơi đó”, cô ta cũng chưa từng thấy ai dùng cách như Diệp Thiên để hấp thu linh khí. Cho dù là Thôn Lệnh Tông nổi tiếng với công pháp nuốt trọn cũng không ai dám dùng cách ngang ngược như cậu, lấy bản thân làm vật trung gian, để linh khí không ngừng tràn vào.
Trạng thái của Diệp Thiên lúc này lại làm mới nhận thức của cô ta một lần nữa. Diệp Thiên không chỉ không tổn hại gì, ngược lại tốc độ hấp thu linh khí càng lúc càng nhanh, hơn nữa không thấy cậu có vẻ gì là bão hòa hoặc khó chịu.
Trong quá trình Diệp Thiên hấp thu linh khí, cô ta cũng cảm nhận được khí tức trong cơ thể cậu đang không ngừng tăng lên, sức mạnh càng lúc càng dồi dào, một luồng uy áp vô hình bao phủ xuống vùng đất này.
Cô ta nhìn chằm chằm bóng lưng của Diệp Thiên, dường như đã hạ quyết tâm gì đó.
Cô ta rất ưng ý người đàn ông này!