Chương 697: Niết Bàn tầng hai
Trong sa mạc, trừ âm thanh xao động của gió thì không ai dám lên tiếng.
Ở bên dưới, mấy người Tần Đông Tuyết đã nhìn cảnh này mà ngạc nhiên tới mức quên phản ứng, Phùng Mặc Phong và Tề Thiên Nguyên co rụt đồng tử, mắt dán chặt lên thân Diệp Thiên, nghẹn họng nhìn trân trối.
Mà Điển Vinh, Hắc Bạch Song Sát – ba cao thủ vương cấp trăm năm trước cũng im lặng, biểu cảm chấn động.
Họ đều đã từng suy đoán là Diệp Thiên sẽ thi triển thủ đoạn thần thông hay chiêu thức mạnh mẽ để chống đỡ Hắc Bạch Niết Bàn, từ màn thể hiện trận đấu của Diệp Thiên và quân đội ở Trung Đông thì họ tin cậu có thể làm được điều này.
Nhưng sự thật đã vượt xa sự tưởng tượng của họ.
Đối mặt với tuyệt kỹ hợp kế của Hắc Bạch Song Sát, Diệp Thiên không lùi cũng không tránh, cũng không dùng bất cứ tuyệt kỹ võ đạo nào. Chỉ dựa vào một bàn tay, cậu đã chặn Hắc Bạch Niết Bàn lại, cảnh này đã khiến ba cao thủ vương cấp trăm năm trước không thể tưởng tượng được.
“Diệp Lăng Thiên, rốt cuộc cậu đã tu luyện thế nào?”
Điển Vinh nhìn chăm chú Diệp Thiên, bàn tay run rẩy, ánh mắt thay đổi liên tục.
Ông ta từng giao thủ với Hắc Bạch Song Sát năm đó, cũng từng đối mặt Hắc Bạch Niết Bàn, tất nhiên cũng hiểu rõ uy lực chiêu này, có quyền lên tiếng nhất.
Ông ta kế thừa một mạch Phi Giáp Môn, dùng khả năng tu luyện thân thể nổi tiếng của mình để ngăn lại. Từ thời kỳ chiến quốc, sau khi nhận truyền thừa về công pháp tu thân, những đệ tử mạnh nhất của Phi Giáp Môn đều có cơ thể “kim cang bất hoại”, có thể chống đỡ đạn của súng bắn tỉa, thậm chí đã tu tới cực hạn, xe tăng đại pháp bắn phá mười lần mà họ không hề hấn gì.
Trên đời này, trừ Kim Cang của Phật môn, tông phái luyện thể như Long Tượng Tông thì gần như không hai sánh với họ được.
Mà làm tông chủ của Phi Giáp Môn, Điển Vinh đã đạt tới cấp bậc hoàn hảo từ lâu, mức độ cứng rắn của cơ thể không hề thua kém lưỡi dao sắc bén nhưng dù vậy, lúc trước ông ta cũng không dám dùng thân trần đón đỡ Hắc Bạch Niết Bàn, dù là hiện tại, ông ta càng không thể đảm bảo.
Nhưng Diệp Thiên lại làm như thế, hơn nữa cũng chỉ bằng tay không mà thôi, thế mà đã ngăn được kình lực đáng sợ của Hắc Bạch Niết Bàn.
“Diệp Lăng Thiên, tên này rốt cuộc là quái vật gì?”
Hắc Bạch Song Sát cảm thấy kình lực của Hắc Bạch Niết Bàn dần tan đi, vẻ mặt càng thêm “đặc sắc”
Họ thật sự cảm thấy khó tin, trên đời này còn có người ngăn cản được song sát hợp kích của họ.
Tới mức độ này, chính họ tự hỏi thì dù là Long Hoàng của Hoa Hạ, giáo hoàng của giáo triều, chủ nhân của La Võng, nhóm thẩm phán vương của viện trọng tài thì e là đều chưa thể đạt tới.
Nếu trên đời này thật sự có người dùng tay không đánh tan tuyệt chiêu của họ, vậy cũng chỉ có thể là thần tiên tồn tại ở thời đại xa xôi nào đó của phương Đông hay thần linh phương Tây.
Nhưng Diệp Thiên lại dùng nắm đấm trần trụi đánh vỡ nhận thức của họ.
“Hắc Bạch Niết Bàn? Đây chính là tuyệt kỹ hợp kích của hai người sao? Quá yếu!”
Trước bản đồ Thái Cực âm dương, tay Diệp Thiên vẫn đặt ở trung tâm bản đồ Thái Cực, giọng nói lẳng lặng truyền tới, mang theo chút cợt nhả.
Tuy chiêu liên thủ của hai người này rất mạnh nhưng cậu đã bước ra từ thần linh mật tàng, đã thông thấu đạo lý dùng linh khí của Linh Tuyền Sinh Mệnh, linh khí tản ra trong tứ chi bách hài.
Năm phần linh khí bị Phệ Thiên Huyền Khí đồng hóa khiến Phệ Thiên Huyền Khí cũng biến chất từ đó. Năm phần linh khí đã bị cơ thể của cậu hấp thu, cường hóa tế bào giúp Phệ Thiên Chi Thể nâng cao một bậc.
Tuy Hắc Bạch Niết Bàn này mạnh, có thể phá hủy mười trực thăng Cobra nhưng với cậu, nó chỉ thường thôi.
“Hừ!”
Nghe thế Doyle cười lạnh.
“Diệp Lăng Thiên, cậu thật sự cho rằng ngăn được Niết Bàn thì có thể ngăn cản liên thủ hợp kích của chúng tôi sao?”
“Cậu nghĩ quá đơn giản rồi!”
“A?”, Diệp Thiên nâng mắt, dường như có chút bất ngờ.
Doyle khoanh tay, giọng lạnh lẽo, Jone bên cạnh cũng hừ lạnh.
“Trong trăm năm nay, chúng tôi đã tiến hành thay đổi Hắc Bạch Niết Bàn, vốn dĩ nó có một tầng thôi nhưng giờ đối đầu với cậu, Hắc Bạch Niết Bàn cũng có tầng thứ hai rồi!”
“Diệp Lăng Thiên, hôm nay là ngày chết của cậu!”
Giọng của ông ta vừa dứt, bàn tay hơi khép lại.
Khi siết chặt bàn tay, linh khí như quả khí cầu bị thủng, phun mạnh khí về một hướng, đó đúng là hướng của Thái Cực Đồ màu trắng đen.
Thái Cực Đồ trắng đen thêm vào linh khí thì xoay tròn cực nhanh lần nữa, ma sát với tay của Diệp Thiên, tạo thành tia lửa và tiếng kim loại chói tai.
“Hử?”
Ánh mắt Diệp Thiên đọng lại, cậu cảm nhận được một sức mạnh mơ hồ đang tuôn ra như suối phun từ trong Thái Cực Đồ.
Ầm ầm!
Cậu còn chưa kịp có phản ứng, đồng tử co rụt thì một tiếng vang lớn xuất hiện, truyền ra chung quanh.
Thái Cực Đồ phóng ra hai luồng sáng trắng, đen, bao phủ cả bầu trời nơi đó. Không gian hơn mười trường bị bao phủ hoàn toàn, Thái Cực Đồ bay lên cao rồi nổ mạnh như lựu đạn trong nháy mắt.
Một đám mây hình nấm lao thẳng lên trời, cường lực đánh vào, đẩy trung tâm vụ nổ ra chung quanh, gió xao động, cát bị cuốn lên không.
Điển Vinh cách vụ nổ hơn trăm trượng mà vẫn cảm nhận được năng lượng đáng sợ bên trong, không chỉ thế, dưới sự trùng kích to lớn của Thái Cực Đồ, ông ta lùi ra sau nửa bước, từ đó cũng nhìn ra sức mạnh của vụ này mạnh cỡ nào.
Tần Đông Tuyết đứng bên dưới, mắt đẹp rung động, không dám tin vào mắt mình, cô ấy biết võ giả rất mạnh, có rất nhiều cao thủ, nắm quyền sinh sát trong tay. Nhưng cô ấy vẫn có khái niệm về sự mạnh mẽ này.
Dưới vụ nổ của Thái Cực Đồ, cô ấy chấn động rồi.
Không nói gì khác, chỉ nhắc tới uy lực cú nổ này thôi cũng được san bằng ba, bốn tòa cao ốc, tương đương mười ký thuốc nổ C4. Năng lượng đáng sợ như vậy chẳng khác nào vũ khí chiến tranh, thế thì sao cô ấy không hoảng cho được?
Đám vệ sĩ còn cũng hoảng hốt, có kích động muốn quỳ xuống đất vái lạy. Phần lớn họ đều là binh vương xuất ngũ, tất nhiên biết rõ sự đáng sợ của vũ khí hiện đại, Thái Cực Đồ nổ như thế đã vượt xa 90% vũ khí hiện đại.
Thế còn không bằng nói rằng, hai người trung niên mặc đồ trắng đen trên trời kia có thể hủy diệt cả một trấn, thậm chí còn có thể phá hư cả một thành phố lớn.
Thế này đã không khác nào thần linh!
“Ha ha!”
Trong đám mây hình nấm, chẳng thấy Diệp Thiên đâu, nhìn cảnh này, Hắc Bạch Song Sát cười to.
“Cái gì mà Đế Vương Bất Bại, chỉ là một nhân tài nổi tiếng mới nổi thôi. Có thể khiến người của viện trọng tài và La Võng kinh ngạc thì đúng là lợi hại đấy, nhưng cũng chỉ là khá mà thôi”.
“Đối mặt với vương cấp trăm năm như chúng ta, cuối cùng tên này cũng chỉ là kẻ đến sau, đó là sự chênh lệch giữa vương cấp mới và cũ!”
Hai người cười to, giờ Điển Vinh mới khôi phục tinh thần, mặt mày âm trầm, đồng tử co rụt.
Ông ta không ngờ Hắc Bạch Niết Bàn lại có thể được khai phá tới mức đó, còn có sức mạnh nổ tần hai nữa chứ.
“Diệp Lăng Thiên?”
Ông ta mở to mắt nhìn đám mây hình nấm, trong khói đen dày đặc, ông ta đã không cảm nhận được hơi thở của Diệp Thiên.
Siêu cấp cường giả mới xuất hiện của võ đạo Hoa Hạ này đã chết như thế sao?