Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
  1. Cao Thủ Tu Chân
  2. Chương 664: Long Hoàng Định Thiên
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Vùng Đông Hải, trong một khu rừng rậm rạp, mỗi cây trúc cao hai, ba mét và trải rộng hàng chục dặm.

Trúc ngập lối đi, trúc tạo thành tường, trong khu rừng trúc có một ngôi nhà gỗ nằm tít sâu. Thi thoảng thú hoang xuất hiện. Hóa ra ở đây cũng có người.

Ngôi nhà trông khá đơn sơn, toàn bộ được làm từ trúc. Hơn nữa không hề dùng thứ gì cố định mà chỉ liên kết bằng trúc. Giữa những cây trúc được xếp khít, trông giống như một tác phẩm nghệ thuật kỳ diệu.

Bên ngoài căn nhà là vài đống củi. Một con dao được ghim trên khúc gỗ tròn, sâu ba phân, trông vô cùng ý vị.

Bên trong căn nhà gỗ, có vài đồ dùng sinh hoạt đơn giản trông gọn gàng, không hề bị bụi. Nhìn có vẻ như đây là một người rất coi trọng việc này nhưng lại không nhìn thấy chủ nhân đâu.

Trước ngôi nhà, có một tảng đá đã mọc rêu nhưng dòng chức lớn thì vẫn đập vào mặt người khác một cách rõ ràng. Bên trên viết: “Thúy Vi Cư”

Ba từ này nhìn có vẻ bình thường nhưng thật ra mỗi một nét bút đều chứa đựng khí thế hừng hực. Một người nếu dừng bước ở đây thì nhất định sẽ cảm nhận được ngàn binh vạn mã đang dồn dập lao tới.

Trong rừng trúc, một bóng hình cao to đang bước đi chậm rãi. Trên đầu người này có sáu vết thương, râu dài bạc trắng, trên cổ đeo một chuỗi hạt, trong tay cũng có một chuỗi hạt đàm hương, miệng đang lầm bầm niệm kinh.

Mỗi bước của người này đều vô cùng chắc chắn nhưng không hề phát ra tiếng động, vô cùng huyền diệu.

Vài phút sau, người này ngồi bên ngoài ngôi nhà gỗ, chắp hai tay và đọc lớn.

“A Di Đà Phật!”

“Bạn từ xa tới mà không ra đón tiếp sao?”

Nếu lúc này Diệp Thiên mà ở đây thì chắc chắn sẽ nhận ra lão tăng này chính là đại sư Trí Đức trước đó đã ngăn Trương Chí Lăng bạo phát tu vi ở thủ đô.

Mà ông ấy còn có một thân phận khác, đó là bạn của Long Hoàng – một sự tồn tại đỉnh cao của Hoa Hạ.

Giọng nói vang vọng trong rừng trúc, không hề có uy lực quá lớn nhưng cũng khiến rừng trúc khẽ lung lay giống như âm thanh huyền diệu gây rung động.

Vẫn không hề có bất kỳ hồi âm gì. Đại sư Trí Đức dừng trước ngôi nhà chứ không hề bước vào.

Rừng trúc tiêu điều, đâu đâu cũng là dấu vết của sự va chạm. Đại sư Trí Đức để mặc gió thổi, chỉ đứng tại chỗ, lần tràng hạt và niệm Phật.

Một lúc sau, tầm nửa tiếng thì đại sư vẫn đứng nguyên ở đó.

Ở một nơi sâu trong rừng trúc, một bóng hình mơ hồ với bước đi tập tễnh xuất hiện. Đó là một người đàn ông trung niên râu ria xồm xoàm, đầu tóc do nhiều năm chưa cắt rũ xuống vai và trông lòa xòa.

Người này vác một bó củi mới chặt trong rừng về. Bước đi khá điềm đạm trông giống như một người bình thường.

Nhưng điều khiến người khác tò mò là dù bước chân của người này giẫm lên lá trúc khô thì cũng không hề gây ra tiếng động.

Người này cứ thế đi lướt qua đại sư Trí Đức, rồi làm việc của mình, không hề có sự chào hỏi, giống như hoàn toàn không quen biết vậy.

Người đàn ông trung niên với đôi mắt sáng quắc, mặc đồ bằng vải bố, đến cả một chiếc ghế cũng không buồn kéo tới cho đại sư Trí Đức ngồi, càng không có ý hỏi đại sư lấy nửa câu, cứ thế xắn tay áo lên và bắt đầu bổ củi.

Con dao trong củi trong tay người này, mỗi một nhát bổ xuống chỉ để lại một vết chặt rất nông, chưa ghim tới cả ba phân giống như là không đủ lực.

Cây cúi mà vốn đàn ông trưởng thành bình thường chỉ cần bổ vài nhát thì người này bổ tới hai mươi phút. Sau đó tiếp tục lấy ra một cây khác và lặp lại động tác.

Trong quá trình đó, đại sư Trí Đức chỉ đứng bên cạnh, không hề có ý định đi tới. Ông cứ đứng bất động như thế.

Thời gian như lắng đọng, không có ai lên tiếng. Sau khi người đàn ông trung niên bổ hết củi thì cũng đã xế chiều.

Cuối cùng người này cũng hạ dao xuống, sau đó xếp gọn từng thanh củi mà mình đã bổ.

Mặc dù người này hừng hực bổ củi nhưng không hề bị bụi bẩn, năm ngón tay vô cùng linh động giống như một tác phẩm nghệ thuật hoàn mỹ.

Một lúc sau, người này đã xếp lại thành một cái ghế, toàn bộ ghế do những thanh củi nhỏ xếp lại tạo thành, không hề có đinh hay là keo, cách làm như vậy dù có là thợ mộc cao cấp của thế giới thì cũng chưa chắc làm được.

Khi ghép xong ghế, người này mới khẽ cười, để lộ hàm răng trắng tinh và đẩy ghế về phía sau đại sư Trí Đức.

“Ghế mới, cầm tâm ý thì ngồi xuống mới vững!”

“Trí Đức, đợi lâu rồi”

Người này không gọi danh hiệu mà gọi tên của đại sư giống như cách trò chuyện của hai người bạn lâu ngày không gặp vậy.

Đại sư Trí Đức là người quản lý viện Đạt Ma của Cổ Thiếu Lâm, là một sự tồn tại khủng khiếp trên thế giới, tu vi thâm sâu khó lường, hơn nữa có thể dễ dàng chèn ép cả người có tu vi siêu phàm thần phẩm. Hàng trăm năm trước danh tiếng của ông đã vang vọng khắp nơi, 99% người của Hoa Hạ đều biết tới ông, vậy mà người đàn ông trung niên trông như người rừng này lại gọi ông bằng tên riêng.

Đại sư Trí Đức cũng mỉm cười, ngồi xuống không chút khách sáo.

“Bảy mươi năm qua, tay nghề của ông vẫn không thụt lùi nhỉ!”

Đại sư đặt một tay trước ngực, khẽ gật đầu với người đàn ông trung niên.

“Ha ha!”, người đàn ông trung niên tỏ ra vui mừng và lấy ra một bình rượu hồ lô.

“Hôm nay không chỉ có ghế mới mà còn có rượu ngon!”

Ông ấy lấy nút ra và uống một ngụm rồi đưa cho đại sư Trí Đức.

Vị cao tăng như đại sư Trí Đức xuất gia hàng mấy chục năm, không hề kiêng dè, ngửa cổ lên uống giống như kẻ thích thưởng rượu bên đường.

Ông ấy uống một ngụm lớn với vẻ mặt sảng khoái và tán tưởng: “Đúng là rượu ngon, không ngờ, những năm qua ngoài làm mộc thì ông vẫn còn giữ nguyên tài nghệ chưng cất rượu của mình. Thế này xem ra tôi phải uống vài năm mới được””.

Người đàn ông trung niên ngồi bệt xuống đất, đối diện với đại sư Trí Đức, hai người một người là nông phu nơi rừng núi, một người là đại sư, rất ít khi liên hệ nhưng lúc này thì dường như đã hình thành một điểm chung mà không cần phải giao lưu.

“Rượu này gọi là Thanh Tuyền Lưu Khê, tôi dùng nước suối trong động núi chưng cất nên đương nhiên là tuyệt phẩm thế gian rồi”.

Ông ấy không hề tự khen mình, giọng điệu vô cùng bình tĩnh, sau đó đôi mắt khẽ dao động, nhìn lên chuỗi hạt Phật trên tay đại sư Trí Đức và bỗng phát hiện, trên chuỗi hạt này thiếu mất một viên.

Chính điều đó khiến đồng tử ông co rụt.

“Trí Đức, ông…”

Đại sư Trí Đức cười thản nhiên, sau đó cử động tay, lôi chuỗi hạt khiến chúng vỡ vụn.

“Trí Đức của hiện tại không được gọi là đại sư Trí Đức nữa rồi, nên gọi là…hành giả Trí Đức!”

“Tôi đã quyết định xuất thế, Long Hoàng, quyết định của ông thì sao?”

Người đàn ông ăn mặc luộm thuộm này lại chính là Long Hoàng trấn nhiếp Hoa Hạ một thời – Long Định Thiên.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

trong-sinh-kiem-tien-moi-la-chinh-dao
Trọng Sinh, Kiếm Tiền Mới Là Chính Đạo
Tháng mười một 10, 2025
Huyền Huyễn Nhân Vật Phản Diện: Tiên Vực Mạnh Nhất Thái Tử Gia!
Huyền Huyễn Nhân Vật Phản Diện: Tiên Vực Mạnh Nhất Thái Tử Gia!
Tháng 4 29, 2026
Võng Du: Ta Thật Sự Là Một Phụ Trợ
Võng Du: Ta Thật Sự Là Một Phụ Trợ
Tháng 4 22, 2026
phan-phai-mo-phong-bat-dau-bi-dao-di-chi-ton-de-xuong.jpg
Phản Phái Mô Phỏng: Bắt Đầu Bị Đào Đi Chí Tôn Đế Xương
Tháng 2 2, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP